Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 274

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:30:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đường vội vàng xuống xe, thấy ba nhóc tỳ đang thành một hàng ở cửa nhà.

 

Tần Sơ Dương lập tức chạy túm lấy ống quần cô, cô bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn cô, giọng mềm mại lễ phép: “Chị ơi, chị về , tụi em cũng về nhà đây, tạm biệt chị.”

 

Nói xong, hai đứa trẻ tung tăng nhảy nhót rời .

 

Khương Đường dắt tay Tần Sơ Dương mở cửa, Tần Tiêu lái xe trong sân.

 

“Sơ Dương, lạnh em?” Nhóc con cứ đợi ở cửa thế , chắc chắn là lạnh lắm .

 

Khương Đường sờ má nhóc tỳ, quả nhiên là lạnh ngắt.

 

Chóp mũi đỏ ửng lên, thế mà Tần Sơ Dương còn sức lắc đầu: “Dạ lạnh.”

 

Khương Đường dắt nhóc bếp, xoa xoa đầu nhỏ: “Bạn của em cứ ở cửa đợi chị cùng với em suốt ?”

 

Tần Sơ Dương gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Mấy nhóc tỳ tình cảm thật , còn hiểu chuyện nữa.

 

Tần Tiêu tắt máy xe bước bếp, nhanh ch.óng nhóm lửa, Khương Đường lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ cho nhóc con sưởi ấm.

 

“Tần Tiêu, tối nay ăn một bát mì là .” Về muộn thế , món khác phiền phức lắm.

 

Tần Tiêu bưng nồi lên bếp, đổ nước sạch , đợi nước sôi trực tiếp thả mì nấu. Khương Đường pha nước dùng, chẳng mấy chốc mì để ăn.

 

Ăn xong, Tần Tiêu phòng tắm bật bình nóng lạnh mới .

 

Khương Đường sờ mặt nhóc con, thấy hết lạnh.

 

Thời gian muộn, ăn cơm xong cô tắm rửa cho nhóc tỳ cho ngủ.

 

Trời ngày càng lạnh, Tần Tiêu vẫn về, Khương Đường nấu cơm xong chuẩn sẵn nhiều viên thịt và thịt, rau xanh cũng rửa sạch . Lúc trời lạnh thế , ăn lẩu là hợp nhất, ăn xong cả đều ấm áp.

 

Đợi đến khi trời tối hẳn, bên ngoài mới thấy tiếng còi xe ô tô, Khương Đường bảo Tần Sơ Dương mở cửa.

 

“Chị dâu, phiền chị .”

 

Là giọng của Trương Hòa Điền và Vương Kỳ Lỗi, hai từ xe nhảy xuống, chạy thẳng bếp. Nhìn thấy cái nồi bắc sẵn trong bếp là ngay sắp ăn lẩu .

 

Cả hai xoa tay hầm hè xuống: “Chị dâu, ăn lẩu ạ, em thích nhất đấy.”

 

Khương Đường mỉm liếc hai : “Ừm, đừng vội, trong phòng tắm nước nóng, múc ít nước nóng rửa tay hãy bàn.”

 

“Ây, ạ.” Vương Kỳ Lỗi lập tức chạy phòng tắm, bưng một chậu nước ấm . Sau khi rửa sạch tay, cả nhóm nhanh nhẹn vị trí của .

 

Trương Hòa Điền xới cơm cho xong mới xuống.

 

“Chị dâu, phiền chị .”

 

Khương Đường lắc đầu: “Ăn lẩu thì càng đông càng vui mà.”

 

Cô thả thịt nồi, cả nhóm ăn đến mức miệng đầy hương vị thơm ngon, tự chủ mà hé miệng thở , vô cùng thỏa mãn.

 

Vương Kỳ Lỗi ăn liền mấy đũa mới : “Chị dâu, chuyện là thế , tụi em qua đây là nhờ chị giúp đỡ về kiểu dáng đơn hàng.”

 

“Các đơn hàng đều , chị dâu cũng xem qua . Lần là một đợt đơn hàng quần áo mùa đông, vẫn còn một kiểu dáng chốt. Trước đó Hòa Điền cũng Thâm Quyến một chuyến, mang về khá nhiều mẫu mã, tụi em nhờ chị dâu xem giúp.”

 

Khương Đường từ chối: “Được chứ, các em mang mẫu về ? Ăn xong thể xem luôn.”

 

“Dạ , đang ở nhà nên tụi em phiền chị dâu nghỉ ngơi, còn muộn thế nữa. Tụi em định sáng mai chị dâu cùng tụi em đến nhà máy một chuyến để xem tất cả.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-274.html.]

“Được.”

 

“Ngày mai chị sẽ cùng các em.”

 

Khương Đường sảng khoái quyết định như . Trước đó cô cũng hứa với họ, vốn dĩ bây giờ kiến trúc sư nhà thiết kế khó tìm, nếu giúp gì cô chắc chắn sẽ giúp.

 

“Hì hì, cảm ơn chị dâu.”

 

Vương Kỳ Lỗi nâng chén về phía Khương Đường tự uống hết.

 

Khương Đường chỉ cầm tách lên nhấp một ngụm nhỏ. Sau khi ăn một bữa lẩu nóng hổi, Khương Đường giao công việc dọn dẹp cho họ, còn thì phòng tắm tắm . Ăn lẩu xong ám mùi nặng, cô tắm ngay.

 

Khi cô trở , nhóm Tần Tiêu dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ.

 

Khương Đường dạo một lát ngoài sân cho bớt nóng mới lên tầng hai phòng ngủ.

 

Cô ngáp một cái rúc chăn, nhiệt độ cơ thể dần ấm . Cho đến khi Tần Tiêu bước cửa, giọng của Khương Đường chút lười biếng.

 

“Tần Tiêu, chị dâu Lư thế nào ?”

 

Tần Tiêu cởi áo khoác, khi tắt đèn mới mặc đồ ngủ đến bên giường, lật lên giường.

 

“Vẫn còn ở tỉnh về.”

 

Khương Đường nghiêng Tần Tiêu: “Đứa bé thực sự bỏ ?”

 

“Ừm.”

 

Khương Đường “ồ” một tiếng, đợi đàn ông lên giường mới khẽ: “Sắp đông , em mua một cái chăn điện.”

 

“Sơ Dương ngủ một , nhóc con bé xíu, ước chừng chẳng đủ ấm , mua cái chăn điện là .”

 

Tần Tiêu đáp một tiếng.

 

Khương Đường ngáp dài một cái, nhắm mắt dần dần chìm giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm , Khương Đường thức dậy ăn sáng xong liền cùng nhóm Tần Tiêu đến khu nhà máy, cô dắt theo cả nhóc tỳ cùng.

 

Tần Sơ Dương chị dâu dắt cùng thì vui mừng thấy rõ, lòng Khương Đường mềm nhũn .

 

Cùng đến khu nhà máy, Khương Đường mới phát hiện những đổi ở đây. Phía xa vẫn đang tổ chức mở rộng, ước chừng sang năm thể tuyển thêm .

 

Khi họ cùng đến nơi, những gặp đường đều mang nụ mặt, còn tươi nhiệt tình chào hỏi họ.

 

Tần Tiêu dẫn Khương Đường thẳng văn phòng.

 

Trong văn phòng, từng xấp từng xấp quần áo mẫu đang xếp đặt.

 

Khương Đường bước tới, Trương Hòa Điền đến bên cạnh giới thiệu cho cô.

 

“Chị dâu, đây đều là những mẫu mùa đông mà tụi em định tung . Những mẫu em thể chọn đều chọn lên , cũng khác biệt lắm so với kiểu dáng của tất cả các nhà máy khác đợt .”

 

Sẽ lạc hậu, nhưng cũng dẫn đầu .

 

Khương Đường quan sát kỹ lưỡng.

 

Đây cũng đều là những kiểu dáng thịnh hành nhất từ những năm tám mươi đến đầu những năm chín mươi.

 

Cô dành cả buổi sáng để tuyển chọn những yếu tố thời thượng nhất của thời kỳ từ trong những kiểu dáng đó.

 

Trương Hòa Điền thấy, đó mỉm liếc Tần Tiêu bên cạnh Khương Đường, khẽ: “Chị dâu, những mẫu chị chọn cũng gần giống với suy nghĩ của Tiêu. Em thấy đợt đơn hàng tụi vẫn sẽ nắm phần lớn thị phần.”

 

 

Loading...