Khương Đường thoáng qua Trần Khiêm đang chằm chằm ở phía xa, nhắm mắt . Ánh mắt đàn ông cô gì đó đúng. Cô nghiêng đầu Khương Thúy đang xoa bụng, hít sâu một .
“Khương Thúy, đừng đặt tầm mắt lên và Tần Tiêu nhà nữa.”
“Sao cô trách bố cô, trách em trai cô, trách Trần Khiêm? Cô dám, cô sợ khi loạn với họ thì ngay cả những ngày tháng hiện tại cô cũng chẳng còn nữa. Cô nịnh nọt họ, đổ hết trách nhiệm lên cái liên quan là , cô thật sự đáng thương.”
Khương Đường lướt qua Khương Thúy, đẩy mặt tòa nhà nhỏ.
Phía vẫn là tiếng của Khương Thúy vọng : “Khương Đường, sớm muộn gì cũng sẽ sống hơn cô!”
Khương Đường thở hắt , Khương Thúy coi việc sống hơn cô trở thành một chấp niệm .
Khương Đường kiểm tra tiến độ trang trí của thợ, đến chiều mới về nhà.
Ngày tháng trôi qua từng ngày, thời tiết chuyển lạnh, việc trang trí tòa nhà nhỏ cũng sắp thành.
Khương Đường cũng cần lúc nào cũng lên huyện trông coi nữa. Bây giờ, cô chỉ đợi đàn ông về, họ chọn một ngày lành là thể dọn lên huyện ở.
Chập tối, Khương Đường chiếc ghế đẩu nhỏ, Tần Sơ Dương bên cạnh áp bàn tay nhỏ cô, hai chị dâu em chồng xổm bếp lửa sưởi ấm.
Vừa ăn cơm xong, hai cứ ngây ngốc bếp lò ánh lửa bập bùng.
“Cộc cộc cộc.”
Cả hai cùng thấy tiếng gõ cửa.
Khương Đường nhóc một cái, Tần Sơ Dương ngoan ngoãn dậy chạy mở cửa.
“Sơ Dương, chị dâu cháu nhà ?”
“Có ạ, bác tìm chị dâu cháu gì?”
Khương Đường đó là giọng của Lưu Lan, cô nhíu mày, bước khỏi bếp thì thấy Lưu Lan đang ở cửa.
Nhìn thấy cô, đáy mắt Lưu Lan như hạ quyết tâm: “Khương Đường, cô thể ngoài một chút , chuyện tìm cô.”
Bộ dạng “ đến thiện” khiến Khương Đường nhíu mày, chậm rãi tới mặt cô .
Lưu Lan cô: “Có thể ngoài dạo với một lát ?”
Ống quần một đôi tay nhỏ níu lấy. Khương Đường cúi đầu, Tần Sơ Dương yên tâm túm c.h.ặ.t lấy cô. Cô xoa xoa đầu nhóc: “Sơ Dương, trông nhà cho nhé, chị dâu một lát về ngay.”
Cậu nhóc bĩu môi: “Chị dâu, Sơ Dương cùng chị.”
Chị Lưu Lan mặt là , thích. Nếu chị dâu ngoài với chị , yên tâm chút nào.
Khương Đường Lưu Lan đang cảm xúc nhưng ánh mắt ửng đỏ, thấp giọng : “Chị dâu về ngay đây.”
Tần Sơ Dương đành thỏa hiệp buông ống quần , Khương Đường cùng Lưu Lan.
Khương Đường và Lưu Lan cùng bước ngoài. Trời dần sẩm tối, trong thôn thấy bóng dáng ai. Khương Đường theo Lưu Lan đến tận đống rơm hẻo lánh mới dừng .
Khương Đường nhíu mày mặt: “Cô gì với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-243.html.]
Lưu Lan chằm chằm cô: “Khương Đường, thích Tần Tiêu, cô mà đúng ?”
Khương Đường ngờ cô thẳng thừng như , chỉ đáp một tiếng: “Thì ?”
Thấy Khương Đường ngạc nhiên, bộ dạng như quá quen thuộc, Lưu Lan trong lòng cảm thấy nghẹn khuất: “Cô gì với ?”
Khương Đường chớp chớp mắt: “ cần gì với cô? Nói với cô về lễ nghĩa liêm sỉ, chen chân tình cảm vợ chồng khác là đạo đức suy đồi ?”
“ đạo đức suy đồi! Rõ ràng là cô, cô mới là đến !”
Lưu Lan chằm chằm Khương Đường: “Nếu nửa đường cô gửi trả về, Tần Tiêu sớm hủy hôn với Khương Thúy , đó...”
“Sau đó Tần Tiêu sẽ cưới cô ?” Khương Đường mặt, khóe môi nhịn mà cong lên: “Tần Tiêu sẽ cưới cô .”
“Dựa cái gì mà cô thế? Chỉ cần lúc đó Tần Tiêu hủy hôn với Khương Thúy, dựa cái gì mà cưới ?”
Cô thích Tần Tiêu như , vốn dĩ cô cơ hội, chính là Khương Đường phá hỏng.
“Tần Tiêu từng gặp riêng cô ? Trong mắt Tần Tiêu từng cô ? Anh thậm chí còn năm nay cô bao nhiêu tuổi, cưới cô á?”
Khương Đường là sự thật, nhưng Lưu Lan thừa nhận.
“Lúc đó Tần Tiêu còn từng thấy mặt cô mà vẫn cưới cô đó thôi, tại thể cưới ? Chỉ cần cưới , cho dù ban đầu tình cảm thì , ở lâu ngày sẽ sinh tình thôi.”
Đây chính là điều Lưu Lan để ý. Rõ ràng Tần Tiêu thích Khương Thúy nhưng vẫn gia đình ép duyên, còn gặp Khương Đường mà vẫn cưới cô, tại đến lượt cô ?
“Tần Tiêu lúc đó cưới , thật...” Khương Đường hít một , hết câu, chỉ chằm chằm mặt: “Bất luận bây giờ cô gì, sự thật là chúng kết hôn , cô gì cũng đổi sự thật .”
Cô và Tần Tiêu thế nào, liên quan gì đến Lưu Lan mặt , cô cần giải thích rõ ràng với cô .
“Kết hôn chẳng lẽ thể ly hôn !” Lưu Lan trừng trừng Khương Đường, lời khiến Khương Đường – một đến từ hậu thế cũng chấn kinh.
Cô chớp mắt Lưu Lan: “Hôm nay cô đến tìm rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Lưu Lan hít sâu một : “Khương Đường, trai tìm cho một đối tượng, thích.”
“ thích Tần Tiêu.”
Lưu Quốc Huy đúng là tìm đối tượng cho Lưu Lan thật. Khương Đường Lưu Lan, khóe môi nhếch: “Chẳng cô tình cảm thể bồi đắp ? Cô cứ tiếp xúc nhiều thì sẽ tình cảm thôi.”
Đây là đem đúng lời cô trả cho cô .
Lưu Lan thấy bức bối trong lòng: “Cô ý là gì mà.”
Khương Đường xua tay liên tục: “ . nếu tương lai cô kết hôn, trai cô dù cũng là em với Tần Tiêu, chúng nhất định sẽ chuẩn một phong bao thật lớn cho cô.”
“Khương Đường, cô đừng giả vờ hiểu. hôm nay đến tìm cô chính là một câu.”
“Cô thể ly hôn với Tần Tiêu ?”
Gió đêm thổi khiến Khương Đường lạnh, cô rùng một cái. Dường như cô rõ lời Lưu Lan , mắt chằm chằm cô : “Cô... cái gì?”