Vừa ông Khương Đường, " ly hôn với bà , thể đưa tiền cho , cho xưởng ?"
Khương Đường kinh ngạc thốt nên lời, loại đàn ông cặn bã , những lời dơ bẩn cứ thế tuôn cửa miệng.
Cô khẽ thở hắt một , dắt Tần Sơ Dương khỏi viện, khi liếc đàn ông, khẽ , "Đừng xuống tay quá nặng."
Nghe thấy đàn ông ừ một tiếng, mới dẫn Tần Sơ Dương khỏi ngõ.
Đứng đợi ở đầu ngõ, thấy bên trong truyền tiếng thét t.h.ả.m thiết kinh thiên động địa, Khương Đường nhún nhún vai.
Một lát , đàn ông bước từ trong viện.
Cả nhà cùng trở về nhà.
Khương Đường cau mày lớp da rách tay đàn ông, khẽ , "Ông còn đ.á.n.h trả ?"
Tần Tiêu chằm chằm vết thương nhỏ như móng tay tay , đôi lông mày đang nhíu của cô gái nhỏ, im lặng một lúc.
Trầm giọng , "Không , lúc đ.á.n.h , cẩn thận dính thôi."
Khương Đường cau mày, "Sao cẩn thận thế , đợi em một chút."
Cô dậy, lấy t.h.u.ố.c sát trùng từ trong tủ , mặt đàn ông.
Tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn của Tần Tiêu, từng chút từng chút một bôi t.h.u.ố.c cho .
Khẽ , "Tần Tiêu, thật ngốc, đ.á.n.h mà cũng thể thương chứ."
Cổ họng Tần Tiêu lăn lộn, khẽ đáp một tiếng.
Khương Đường bật , "Nói ngốc mà còn đáp nữa, ngốc thật."
Người đàn ông gì nữa.
Khương Đường chậm rãi bôi t.h.u.ố.c cho , "Tần Tiêu, đàn ông mà bà gả cho gì cả."
Đâu chỉ là gì, đơn giản là quá tệ hại.
Cô ngước mắt đàn ông đang biểu cảm, khẽ , "Bố đây cũng đối xử với bà ?"
Nếu thì nếu đối xử với bà , rốt cuộc xảy chuyện gì mới khiến bà khi tái hôn chọn một kẻ cặn bã như chồng chứ.
Khóe môi Tần Tiêu nhếch lên, "Gia đình chúng , ông nội , bố đều công việc, đây khi còn nhỏ, lúc bà nội còn sống, bà thậm chí còn nấu cơm, bà nội và ông nội mất , cũng vẫn công việc, từng để bà chịu khổ."
Vậy mà khi tái hôn còn chọn trúng một đàn ông như , thật chẳng là nghĩ cái gì nữa.
"Sau nếu bà còn tới tìm thì tính ?"
Tần Tiêu dù cũng là con trai ruột, liệu mủi lòng , những ngày tháng Lý Thuận Cầm trải qua và đàn ông bà gả cho đều tệ.
Anh chằm chằm Khương Đường, "Đừng quan tâm tới bà ."
Khương Đường c.ắ.n c.ắ.n môi, khẽ , "Đây là đấy nhé, em cũng sẽ vì bà là ruột của mà nảy sinh lòng trắc ẩn ."
Tần Tiêu cảm thấy vết thương nhỏ tay khi bôi t.h.u.ố.c xong, cảm giác ngứa ngáy bao phủ lên cứ thế lan tận trong tim, khàn giọng , "Ừm, cần vì quan hệ của ."
Khương Đường buông tay đàn ông , cất t.h.u.ố.c tủ.
Sau đó, Tần Tiêu và Khương Đường xem nhà, cuối cùng mới quyết định ngôi nhà định mua.
Công việc trong xưởng cũng dần dần bắt đầu quỹ đạo.
Tần Tiêu bận rộn chuyện trong xưởng, Khương Đường bận rộn cải tạo sửa sang ngôi nhà thành phố, phấn đấu dọn ở khi đón Tết.
Người đàn ông trở về mang theo một tin tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-240.html.]
"Lại lên thủ đô ?"
Khương Đường đàn ông mặt, bình thản lên tiếng.
Tần Tiêu gật đầu, "Ừm."
Khương Đường cau mày, "Khi nào thì về."
"Sẽ nhanh thôi."
Khương Đường ngước mắt, bốn mắt với đàn ông mặt, khẽ , "Trước khi nhà sửa sang xong, thể về ?"
Nhìn chằm chằm sự mong đợi trong đồng t.ử của cô gái nhỏ, đàn ông vô thức đáp một tiếng.
Sắc mặt Khương Đường dịu một chút, đàn ông mắt, "Vậy thì , đợi về, chúng vặn chuyển lên thành phố."
"Được."
Khương Đường nghiêng đầu cục bột nhỏ đang cái ghế đẩu nhỏ bên cạnh, khẽ , "Sơ Dương, trai sắp thủ đô , em món đồ gì, bảo trai mua về cho nhé."
Cục bột nhỏ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, kể từ khi cả trai và chị dâu đều rời khỏi nhà, nhóc lập tức Khương Đường, chút dè dặt lên tiếng, "Chị dâu, chị cũng định cùng trai ?"
Khương Đường nghiêng đầu liếc đàn ông bên cạnh một cái, mỉm lắc đầu, "Chị dâu , trai em một thôi."
Nhóc con mắt trần thể thấy là vui mừng hẳn lên.
Cậu nhóc Tần Tiêu, híp mắt, "Anh trai, về nhớ mang đồ chơi cho em nhé."
Chị dâu cùng trai là , nhóc chị dâu ở bên cạnh là .
Tần Tiêu hít sâu một , trầm giọng gật đầu.
Đợi Khương Đường tắm xong , Tần Tiêu định dẫn em trai tắm, Tần Sơ Dương hiệu một dấu gạch chéo thật lớn, "Anh trai, tự tắm , em thể tự tắm ."
Đợi đến khi Tần Tiêu rời .
Tần Sơ Dương mới nhào tới Khương Đường, ngước mắt Khương Đường.
Khương Đường đang , nhóc liền dùng bàn tay nhỏ hiệu một chút, đó nghiêm túc lắc đầu, Khương Đường.
"Chị dâu, em cho chị một bí mật nhé."
Khương Đường cúi đầu nhóc con vẻ mặt thần bí, nhịn cũng hạ thấp âm lượng của xuống, "Sơ Dương gì với chị dâu nào?"
Tần Sơ Dương khẽ hắng giọng, "Chị dâu, chị để trai hôn hôn nhé."
Lời của nhóc con ngây thơ hồn nhiên, khuôn mặt Khương Đường nhanh ch.óng bốc lên nóng, cả khuôn mặt ngay lập tức đỏ bừng, lan tận xuống cổ, vành tai đều đỏ ửng.
Khương Đường cảm thấy cả đang bốc nóng, cô chằm chằm nhóc con gì mà vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, khẽ , "Sơ Dương, tại ?"
Tần Sơ Dương khịt khịt cái mũi nhỏ, chị dâu, "Dù thì chị dâu lời em, Sơ Dương đều là vì cho chị thôi."
Ngày hôm đó trai định hôn hôn chị dâu , mà trai chịu thừa nhận.
Cũng may là nhóc luôn canh giữ bên cạnh chị dâu.
Tần Sơ Dương ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chị dâu, nếu trai hôn hôn, chị dâu còn thể cao lớn hơn nữa.
Nhìn bộ dạng giống như đang câu đố của nhóc con, Khương Đường sờ sờ mặt .
Hắng giọng một cái, "Anh trai em sẽ hôn chị ."
Người đàn ông đó chẳng việc gì, khụ, hôn cô gì chứ.