Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng của đàn ông đầy nam tính: "Tần Sơ Dương, bốn tuổi tự ngủ , còn em thì ngày nào cũng tự ngủ."

 

Đáp án quá rõ ràng, bây giờ vẫn còn đang chung một giường với và Khương Đường.

 

Nhóc con cau đôi lông mày nhỏ, hạ quyết tâm: "Anh ơi, từ ngày mai em sẽ tự ngủ một ạ."

 

Giọng Tần Tiêu chút gợn sóng: "Thế ?"

 

Thấy trai tin, nhóc con vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ đảm bảo: "Thật mà, em thể tự ngủ ."

 

"Cũng cao lớn nữa chứ."

 

Anh trai bốn tuổi cao hơn chị dâu , thật lợi hại.

 

Cậu cũng giống như trai.

 

Tần Tiêu thấp giọng đáp một tiếng.

 

Hài lòng xoa xoa đầu em trai, nhạt giọng : "Ngủ ."

 

Tần Sơ Dương chớp chớp mắt, ngây ngô ngoan ngoãn ngủ , cũng hiểu tại nửa đêm trai gọi dậy, nhưng cực kỳ lời.

 

Nhóc con chẳng mấy chốc ngủ say, Tần Tiêu trở , ôm cô gái nhỏ lòng, đó mới từ từ nhắm mắt .

 

Sáng sớm hôm , Khương Đường tỉnh dậy, tùy ý buộc tóc đuôi ngựa, đẩy cửa bước khỏi phòng.

 

Tần Tiêu vẫn .

 

Khương Đường , ngáp một cái nhẹ giọng : "Lát nữa em định thành phố mua ít đồ, đưa em nhé."

 

Tần Tiêu đồng ý, trầm giọng hỏi: "Muốn mua gì?"

 

Khương Đường tới bên cạnh , thản nhiên : "Không gì, sẽ đưa em Thâm Quyến , em xem ở đây sách gì , xem một chút."

 

Nếu Tần Tiêu thật sự đưa cô , tuy cô hiểu một chút về các kiểu dáng, nhưng , lúng túng thì .

 

"Cũng Thâm Quyến loại sách ."

 

Tần Tiêu thấp giọng : "Thâm Quyến , ở hiệu sách cũ tìm ."

 

Khương Đường cau mày, chút khó xử, cô nhớ đến cha nuôi ở thủ đô, họ chắc chắn thể mua , nhưng cô phiền họ.

 

Cô gái nhỏ chống cằm, khuôn mặt nhỏ nhắn phân vân, đó thở dài: "Để em đến hiệu sách cũ xem thử ."

 

Tần Tiêu thấp giọng : "Không cần, nhờ từ bên Thâm Quyến mang mấy quyển sách về cho em."

 

Khương Đường nghiêng đầu Tần Tiêu: "Anh bạn ở Thâm Quyến ?"

 

"Không bạn, là đối tác hợp tác trong tương lai, sách thì chắc thể kiếm ."

 

Anh cô gái nhỏ mặt: "Chúng chuyên nghiệp hơn thì đối với đối tác mà cũng chuyện ."

 

Khương Đường gật đầu: "Được, nhưng em vẫn cứ đến hiệu sách xem một chút , ở hiệu sách cũ mà tìm một quyển sách thì cũng , em cứ xem ."

 

Cô gái nhỏ kiên trì, Tần Tiêu cũng ngăn cản, thấp giọng đồng ý.

 

Cả nhà ăn cơm xong, Tần Tiêu lái xe đưa Khương Đường và Tần Sơ Dương thành phố, thả hai xuống cửa hiệu sách.

 

Tần Tiêu thấp giọng : "Hai tiếng nữa qua đón em, kịp ?"

 

Khương Đường gật đầu, hiệu sách lớn lắm mặt: "Kịp mà, cứ lo việc của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-212.html.]

 

Tần Tiêu gật đầu, lái xe rời .

 

Khương Đường dắt Tần Sơ Dương hiệu sách cũ.

 

Sau khi hiệu sách, Khương Đường cách bài trí cũ kỹ trong cửa hàng, thể thấu chỉ trong một cái liếc mắt, sách chất từng đống kệ, còn ít sách chất đống trực tiếp đất, những quyển cùng mục, đầu mũi còn thể ngửi thấy mùi giấy cũ mục nát.

 

Ông chủ là một ông lão trông sáu bảy mươi tuổi.

 

Thấy Khương Đường cửa, ông cũng chẳng buồn để ý, mặc kệ Khương Đường tự lật xem sách.

 

Khương Đường mới cũng phiền ông, định bụng tự tìm xem thể tự tìm thấy .

 

Cô tìm từng quyển một từ phía ngoài cùng, nhóc con cũng bên cạnh cô, mở to đôi mắt theo.

 

Khương Đường tìm một lúc lâu, thở dài, mới đầu ông chủ đang tự sách ở một bên, nhẹ giọng lên tiếng lịch sự: "Ông chủ ơi, trong hiệu sách của ông sách về thiết kế thời trang ạ?"

 

Ông chủ cũng chẳng cô lấy một cái, giọng trầm hùng: "Kệ thứ hai, quyển thứ ba từ lên."

 

Khương Đường chớp chớp mắt, theo vị trí ông chủ , thấy tên của quyển sách đó.

 

— "Thời trang kiểu mới"

 

Cô lập tức cẩn thận rút quyển sách , may mắn là tuy sách cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

 

Khương Đường cảm kích cảm ơn ông chủ, hỏi giá tiền trả tiền.

 

Từ đầu đến cuối ông chủ hề về phía cô lấy một cái, thể chính xác vị trí của từng quyển sách, trong lòng Khương Đường thầm khâm phục.

 

Trả tiền xong cô dắt nhóc con ngoài.

 

Bây giờ chắc vẫn còn một ít thời gian, cô đến trung tâm thương mại , mua mấy xấp vải, để dựa sách mà xem thử.

 

Mua vải xong thì thời gian cũng hòm hòm, Khương Đường khỏi trung tâm thương mại, liền thấy Tần Tiêu đang đợi cô ở cửa, cô dắt Tần Sơ Dương tới bên cạnh Tần Tiêu.

 

Nhìn xấp vải và quyển sách tay cô gái nhỏ, Tần Tiêu đón lấy bỏ trong xe, đợi Khương Đường và Tần Sơ Dương lên xe.

 

Mới chở họ về nhà.

 

Tần Tiêu ở nhà lâu mà khu xưởng.

 

Khương Đường để vải và sách ở trong phòng.

 

Sau đó liền thấy nhóc con tự lảo đảo bê một chậu nước, đẩy cửa phòng bên cạnh , tự .

 

Khương Đường chớp chớp mắt, hiểu chuyện gì, chút tò mò theo nhóc con phòng.

 

Liền thấy nhóc con đang phì phò leo lên giường, cầm chiếc khăn ướt trong tay sức lau tấm phản giường.

 

Cái giường trong phòng lâu ngủ, Khương Đường thu cất chăn nệm hết .

 

, thấp giọng hỏi: "Sơ Dương, em đang gì thế?"

 

Tần Sơ Dương xắn tay áo lên, tranh thủ Khương Đường một cái, tự : "Chị dâu, em lau giường cho sạch ạ."

 

Khóe môi Khương Đường giật giật, dáng vẻ nỗ lực của nhóc con, cô tới giật lấy chiếc khăn từ tay : "Lau sạch để gì?"

 

Tần Sơ Dương bĩu môi, lời nào.

 

Khương Đường thấy thật kỳ quặc, nhưng thể cứ Tần Sơ Dương một , nhóc con bé xíu, thực sự vụng về.

 

 

Loading...