Quay đầu nhóc con lén lén lút lút đóng cửa , Khương Đường bất lực lắc đầu.
Tiếp đó, cô quan sát cái sân đang . Ngoại trừ cạnh tường một cái chum nước cũ kỹ thì nơi vô cùng hoang tàn, trống trải.
Ngôi nhà cũ của năm 1982, tường gạch đá lợp ngói đen xám xịt. Ánh nắng ban mai quá ch.ói chang, từ sân ngoài, mấy cái cây sừng sững cổng, xa xa là những dãy núi bao quanh xanh mướt một màu.
Cơn gió nhẹ buổi sáng mùa hè thổi qua, Khương Đường ngẩn ngơ một lát chậm rãi bước gian bếp bên cạnh.
Gian bếp khá rộng, cô ngây bệ bếp, đưa mắt quanh một vòng. Căn phòng trống huếch trống hoác, chẳng gì để ăn.
Chỉ bếp lò cũ kỹ, tủ bát kiểu cổ bám đầy bụi, lớp lưới mỏng cùng còn rách lỗ chỗ, trần nhà đen sì dấu vết của khói bếp tích tụ lâu ngày.
Khương Đường thở dài nản chí. Cô về quê xây biệt thự vườn để hưởng thụ cuộc sống, hiện tại cảnh tượng đúng là "đồng quê", nhưng tiền mà biệt thự cũng .
Cuộc đời Khương Đường vốn dĩ luôn theo lộ trình định sẵn, tâm trạng ít khi d.a.o động lớn, dù xảy t.a.i n.ạ.n bất ngờ thế nhưng may mắn là còn sống, là phúc đức lắm .
Giờ còn cách nào khác, đành tùy cơ ứng biến thôi.
“Cô đang gì đấy!”
Tiếng động đột ngột khiến Khương Đường giật nảy .
Quay , cô thấy nhóc con giấu tiền xong, hiện đang cô với vẻ mặt đề phòng.
Khương Đường thả lỏng , chút gượng gạo. Cô thực sự kinh nghiệm đối phó với trẻ con, đặc biệt là một đứa trẻ tính công kích mạnh như thế .
Cũng hẳn là sợ, chỉ là đứa trẻ quá gầy yếu, đen nhẻm, chỉ đôi mắt là sắc như sói.
Cô sợ nhóc con lỡ va xảy chuyện gì, cô gánh nổi cơn thịnh nộ của Tần Tiêu .
“Chị xem trong nhà còn gì ăn , Sơ Dương, nhóc đói ?”
Vừa dứt lời, trong gian yên tĩnh vang lên một tiếng "ùng ục" rõ to.
Khương Đường sang, khuôn mặt đen nhẻm của nhóc con bỗng đỏ lên, bàn tay nhỏ bẩn thỉu lúng túng ôm lấy bụng.
Cảnh tượng khiến cô thấy buồn , cô thử thương lượng với đứa trẻ: “Sơ Dương, nhóc lấy tiền đây, chị đưa nhóc lên huyện mua đồ ăn ngon ?”
Cậu nhóc kịp đồng ý thì ngoài sân vang lên tiếng gọi của một phụ nữ trung niên.
“Sơ Dương ơi, mở cửa cho thím, thím mang bữa sáng qua cho cháu đây.”
Khương Đường tò mò, mặt cửa. Nhóc con bên cạnh hừ mạnh một tiếng với cô chạy lon ton ngoài.
Khương Đường cũng theo. Nhóc con mở cổng, bên ngoài là một phụ nữ gầy đen, đầu quấn khăn hoa, tay xách giỏ, đang âu yếm xoa đầu bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-2.html.]
Khi nhận Khương Đường, nụ mặt bà tắt ngóm, giọng trở nên lạnh nhạt: “Đồng chí Khương Đường, đến đưa cơm cho cô và Sơ Dương.”
Thái độ khác hẳn một trời một vực so với lúc đối xử với Tần Sơ Dương.
Cũng may Khương Đường để tâm, cô khẽ gật đầu. Trong ký ức của nguyên chủ phụ nữ , mấy ngày khi Tần Tiêu rời nhà cửu vạn ở lò gạch, bà ngày nào cũng đến đưa cơm cho cô và Tần Sơ Dương.
Chắc hẳn Tần Tiêu nhờ bà chăm sóc Tần Sơ Dương, còn cô chỉ là "ké" theo thôi.
Thím Điền xách giỏ nhà, đặt lên bàn, cẩn thận bưng thức ăn mang tới .
Một bát rau xào thấy chút váng mỡ, hai bát cháo ngô.
Nhóc con ngẩng đầu thím Điền: “Thím ơi, để cháu lấy tiền cho thím.”
Khương Đường thấy đứa nhỏ còn đầy vẻ phòng giờ nhanh nhảu chạy phòng, đó cầm hai tờ tiền lẻ chạy , kiễng chân hớn hở đưa cho thím Điền.
Thím Điền cũng nhận lấy theo thói quen, cẩn thận nhét túi áo bên trong.
Khương Đường chú ý thấy bữa sáng tốn mất hai hào.
Thím Điền : “Được , hai cứ ăn , chiều mang cơm tối sang.”
Nói xong, bà Khương Đường với vẻ ngập ngừng, cuối cùng chẳng gì mà xách giỏ rời .
Những lời bà , Khương Đường đều hiểu cả.
Chẳng qua là khuyên cô nên sống t.ử tế với Tần Tiêu, nhưng đây bóng gió nhiều mà nguyên chủ đều phớt lờ, giờ bà cũng chẳng buồn nữa.
Khương Đường rũ mắt, nhóc con thèm quan tâm đến cô, tự lên chiếc ghế đẩu nhỏ, bưng bát cháo ngô ăn lấy ăn để.
Cô khỏi chú ý đến chiếc ghế bóng mỡ và chiếc bàn gỗ dính đầy vết bẩn, nên xuống.
Cô đưa tay bưng bát cháo ngô lên, trong bát cháo vàng nhạt còn sót vài vết đen bẩn, chắc là do nấu bằng nồi sắt nên những mảng gỉ nồi cháy dính cháo.
Cô nhíu mày nhóc con đang ăn một cách ngon lành, bèn đưa bát cháo lên miệng thổi thổi, nén sự khó chịu mà nếm thử một ngụm.
Bát cháo cho thêm bất cứ thứ gì nên mùi vị thực sự nhạt nhẽo, còn nhám ở cổ họng. Khương Đường cau mày cố gắng nuốt trôi ngụm cháo.
Dù lãng phí nhưng cô vẫn đặt bát cháo nguyên chỗ cũ bàn.
Cầm đũa lên nếm thử một miếng rau xào, hầu như lấy một giọt mỡ, cả món ăn chỉ cảm nhận vị mặn nhàn nhạt của muối.
Cô buông đũa.
Nhóc con tròn mắt cô, trong mắt hiện lên rõ màng sự chê bai.