Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:21:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Đường phối hợp tiến lên vài bước, nhóc con chạy đến mặt cô, đó trực tiếp đu bám chân cô, chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt đáng thương: "Chị dâu, chị về ."

 

Khương Đường xoa đầu thằng bé, cúi cố hết sức bế nhóc con béo lên ít lòng, đó đưa viên kẹo trong tay cho thằng bé, bế nó trong.

 

"Sơ Dương vất vả , nhớ chị dâu ?"

 

Tần Sơ Dương gật đầu chắc nịch, hai tay bấu vai Khương Đường, giọng mềm mại: "Nhớ chị ạ."

 

Khương Đường bế nhà liền nhanh ch.óng đặt xuống, khẽ thở hắt một .

 

Tần Sơ Dương cô: "Chị dâu, tại trai về cùng?"

 

Khương Đường xoa đầu nó: "Anh trai em bắt tù, buổi tối sẽ về thôi."

 

Tần Sơ Dương ngoan ngoãn gật đầu.

 

Văn Quyên và thím Quế Mai cũng .

 

Văn Quyên rót cho Khương Đường một bát nước , xuống cạnh cô: "Chị dâu, ạ?"

 

Khương Đường uống một hớp nước, khẽ : "Không , là Khương Hổ, bắt , Tần Tiêu định hôm nay đưa lên đồn công an, thể nhốt vài ngày."

 

Văn Quyên thở phào: "Không ."

 

Khương Đường: "Hôm nay Hòa Điền chắc là về , đến lúc đó chị cũng cần lo nữa, để em họ tự tìm cách phiên trông coi chỗ đó."

 

Khương Đường gật đầu: "Vâng."

 

Văn Quyên xác định chuyện gì nữa mới tiếp tục việc, Khương Đường trong sân một lát, thổi gió lạnh cho tỉnh táo.

 

Sau đó cô ngáp một cái, bếp nhóm lửa, đun nước nóng.

 

Đun nước xong cô lấy quần áo sạch, phòng tắm, những ngọn cỏ khô tối qua đ.â.m da chút khó chịu, mặc bức bối, Khương Đường phòng tắm tắm rửa, dùng khăn quấn đầu, mang quần áo cửa, ghế, chậm rãi nhặt bỏ những cọng cỏ khô quần áo.

 

Tần Sơ Dương theo bên cạnh cô, cực kỳ bám .

 

Sau khi nhặt gần hết, Khương Đường mới giặt sạch quần áo phơi lên dây phơi.

 

Người ngợm thoải mái , đợi đến khi tóc khô, Khương Đường mới về phòng, lên giường ngủ bù.

 

Giấc ngủ kéo dài lâu, cho đến khi ý thức còn đang mơ màng, bên tai thấy một tràng tiếng gọi.

 

Khương Đường nhíu mày, ngủ yên giấc, tay khẽ dụi mắt, đấu tranh để từ từ dậy.

 

Đầu óc tỉnh táo một lúc mới thấy giọng quen thuộc truyền đến từ ngoài sân, hình như là giọng của Khương Thúy.

 

Cô khẽ thở dài, đó mới xuống giường, cửa, nhóc con ở cửa nhanh chân chạy đến bên cạnh cô: "Chị dâu, đến kìa."

 

Khương Đường xoa đầu nó, Văn Quyên và thím Quế Mai canh ở cửa, nhưng mở cửa.

 

Thấy Khương Đường , Văn Quyên nhíu mày : "Là nhà Khương Thúy đấy."

 

Khương Đường thầm tính toán, ước chừng là vì Khương Hổ mà đến.

 

Cô bước qua Văn Quyên và thím Quế Mai, mở cửa .

 

Người ở cửa chính là Khương Thúy và .

 

Khương Đường khoanh tay, thản nhiên con họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-187.html.]

 

Hà Tố Phân thấy cô mở cửa, nhe răng trợn mắt định lao lên, đúng là cùng một đức hạnh với con trai bà , nhưng Khương Thúy ở bên cạnh cản .

 

"Mẹ!"

 

Hà Tố Phân kéo , hậm hực dừng bước, đôi mắt độc ác chằm chằm Khương Đường.

 

Như thể dùng ánh mắt để mắng c.h.ế.t Khương Đường .

 

Khương Đường khẽ ngáp một cái, thèm để ý đến bà , cũng lời nào.

 

Khương Thúy chắn mặt , Khương Đường, giọng thể coi là thiện: "Chị."

 

Khương Đường nghiêng đầu, tỏ vẻ hiểu: "Có chuyện gì thế?"

 

Khương Thúy c.ắ.n răng: "Hổ T.ử nó , em xin chị, chị thể tha cho nó ?"

 

"Chị cùng bọn em lên đồn công an rõ ràng, chỉ là trong nhà nô đùa với thôi, nghiêm trọng đến thế , thả nó ."

 

Ý của lời là?

 

Tần Tiêu đưa Khương Hổ đồn công an và thuận lợi nhốt .

 

Khương Đường thầm reo hò trong lòng, nhưng mặt biểu lộ .

 

"Hắn ?"

 

Người phụ nữ mặt mang vẻ mặt mơ hồ thiếu hiểu , Khương Thúy thầm hận, nhưng cô, bây giờ chỉ thể cầu xin cô.

 

"Nó Tần Tiêu đưa lên đồn công an , tạm thời ."

 

chằm chằm Khương Đường: "Hai ngày nữa em chính thức đính hôn , ngày kết hôn cũng còn xa nữa, nó thể cứ ở trong tù ."

 

Lúc đính hôn, nếu Khương Hổ mặt, nhà họ Trần sẽ thế nào.

 

Ngày đính hôn và kết hôn của Khương Thúy gần , chỉ cách nửa tháng, gần như nhưng trong thôn ai thấy gì bất thường, chỉ nghĩ là nhà họ Khương nôn nóng gả con gái thành phố.

 

Gả thành phố hưởng phúc thì sớm một chút cũng .

 

Khương Đường chằm chằm Khương Thúy, chăm chú quan sát cô , mềm giọng hỏi: "Khương Thúy, vướng một gia đình như , cô thực sự hận chút nào ?"

 

Nghe câu hỏi của Khương Đường, lông mày Khương Thúy rũ xuống, gì, trong lòng đang nghĩ gì.

 

Hà Tố Phân chịu nổi: "Cái con nhỏ mày ý gì, mày tưởng Thúy Thúy nhà tao cũng giống mày, là một kẻ ăn cháo đá bát , phi!"

 

Khương Đường thèm để ý bà , mà chằm chằm Khương Thúy: "Cô gả nhà họ Trần, thằng em trai của cô chắc chắn sẽ bám lấy cô mà hút m.á.u, bắt cô tìm một công việc t.ử tế trong thành phố, đó thì , đưa tiền cho nó, giúp nó cưới một cô vợ thành phố."

 

Cô nghiêng đầu thấp giọng : "Cũng soi gương xem bản xứng , cô thực sự cứu một kẻ cả ngày chẳng nên trò trống gì, chỉ lêu lổng như thế để tiếp tục bám lấy cô hút m.á.u ?"

 

Giọng của Khương Đường thấp, nhưng nện thẳng lòng : "Cứ để ở trong đó như , chẳng cho tất cả ? Cô thực sự mong ngoài ?"

 

Trong sân tĩnh lặng, chỉ tiếng gió nhẹ lướt qua.

 

Khương Thúy ngước mắt Khương Đường: "Dù nó cũng là em trai em, nhà họ Khương chỉ nó là con một, đều dựa nó."

 

Ý của cô rõ ràng .

 

Khương Đường gật đầu, hiểu ý của cô , liền đáp ứng: "Đợi Tần Tiêu về, sẽ bàn bạc với , ngày mai sẽ trả lời cô."

 

 

Loading...