Cô chằm chằm mái tóc còn ướt một nửa của đàn ông: "Lát nữa đừng để nước rớt bột của em."
Thấy Tần Sơ Dương : "Hai em xa hết ."
Thấy đàn ông xa gần, Khương Đường nhăn nhó mặt mũi: "Anh ngoài , cao quá, che hết ánh sáng của em ."
Tần Tiêu vẻ mặt như gặp kẻ thù của cô gái nhỏ, giữ lấy hình nhỏ bé đang định tới của em trai, lùi vài bước cách xa cô gái nhỏ. Chỉ ở vị trí che khuất ánh sáng của cô, thấp giọng hỏi: "Nhào bột gì thế?"
Khương Đường đầu , thấp giọng : "Tối nay em gói bánh bao , để trong tủ lạnh bảo quản, sáng sớm dậy nấu vài phút là chín, tiện lắm."
Cô tủ lạnh, : "Còn đùi gà tối nay em để cho nữa, sáng mai mang cho . Giờ thời tiết còn nóng như nữa, nhưng lúc mang vẫn nhớ để ở chỗ râm mát nhé, nếu thấy hỏng thì đừng ăn, tự lên phố mà ăn, về nhớ với em một tiếng."
Nói xong một hồi, phía nửa ngày tiếng trả lời, Khương Đường thắc mắc đầu một cái, liền bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của đàn ông, cô dịu giọng hỏi: "Ghi nhớ ?"
Người đàn ông khàn giọng đáp: "Ừm."
Khương Đường nhào bột xong, đặt khối bột sang một bên để nở, mới xoa xoa cổ tay mỏi nhừ. Quay đầu thấy hai em vẫn ở vị trí cũ, bất động chằm chằm cô.
Cô chớp chớp mắt, tới, xoa xoa bả vai, xuống ghế. Nhóc tỳ dáng vẻ chị dâu gục lên lưng ghế, vội chạy đến bếp lấy cái ghế con của , đặt lưng Khương Đường, đó nhóc tỳ lên ghế con, đôi tay nhỏ nghiêm túc đặt lên vai Khương Đường, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, tận tâm bóp vai cho cô.
"Chị dâu, Sơ Dương mát-xa cho chị."
Cảm nhận lực đạo mềm mại gần như thể bỏ qua từ đôi tay nhỏ của nhóc tỳ nơi cổ vai, Khương Đường đầy vẻ dịu dàng, tựa lên cánh tay khẽ: "Sơ Dương đối với chị thật đấy."
Vẻ mặt cô tràn đầy sự thỏa mãn. Cô khẽ nhắm mắt , dần dần cảm nhận lực đạo vai ngày càng lớn đến mức vặn, khiến dễ chịu đến mức ngủ .
Khương Đường chớp chớp mắt, phản ứng , lực đạo rõ ràng từ đôi tay nhỏ bé của nhóc tỳ thể phát . Khuôn mặt cô ngây , ngơ ngác đầu , phát hiện bóp vai cho đổi thành Tần Tiêu. Tim Khương Đường run lên, cô thẫn thờ .
Tần Tiêu khẽ cau mày, thấp giọng hỏi: "Mạnh quá ?" Giọng thản nhiên, nhưng lực đạo tay dần nới lỏng.
Khương Đường khẽ mím môi, mặt giả vờ như chuyện gì tiếp tục tựa cánh tay, giọng mềm mại: "Không ."
Cô cứ thế nghiêng đầu tựa lên lưng ghế, cảm nhận bàn tay lớn của xoa bóp nhẹ nặng cổ vai, Khương Đường xuất thần, ngờ đàn ông trông cứng lạnh mát-xa cho khác. Giọng cô nghẹn ngào: "Tần Tiêu, cái học từ ai ?"
Người đàn ông phía khựng , đó thản nhiên lên tiếng: "Trước đây ở bệnh viện học qua một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-176.html.]
Lời của đàn ông , Khương Đường c.ắ.n c.ắ.n môi, gì. Trong lòng bỗng thấy chua xót, những thủ pháp của Tần Tiêu, thể là lúc cha gặp chuyện đây, để xoa bóp gân cốt cho già nên mới đặc biệt học.
Cô nhắm mắt gì, đàn ông phía cũng gì, cứ thế tiếp tục mát-xa. Tần Sơ Dương một bên, đôi tay nhỏ đỡ cằm, đôi mắt to híp mắt trai bóp vai cho chị dâu. Nhìn bàn tay lớn của trai, xuống bàn tay nhỏ của , cũng lớn thật nhanh để giúp chị dâu bóp vai.
Nghĩ đến đây, nhóc tỳ mở to đôi mắt đen láy như hạt nho, trai, tò mò xen lẫn sốt ruột hỏi: "Anh ơi, em cao lên chút nào ?"
Nghe lời nhóc tỳ, bàn tay đang bóp vai của Tần Tiêu khựng , cúi đầu đứa em trai ngây ngô đang sốt sắng , giọng trầm thấp mang theo sự chắc chắn: "Cao lên... một chút ."
Mắt Tần Sơ Dương sáng lên! "Thật ạ?"
Cậu bé hưng phấn Khương Đường đang nửa khép mí mắt, cố gắng tìm kiếm sự khẳng định từ cô. Khương Đường khẽ ngáp một cái, nghiêng đầu kỹ nhóc tỳ. Cô thậm chí chút nhớ nổi đầu gặp Sơ Dương bé trông như thế nào. Dù thì chắc chắn là đen đen gầy gầy, một vẻ suy dinh dưỡng, giờ đến cao lên nhưng rõ ràng là trắng trẻo béo .
Nhìn đôi mắt đầy mong đợi của nhóc tỳ, Khương Đường phụ họa theo Tần Tiêu gật đầu: "Ừm, Sơ Dương cao lên ."
Anh trai và chị dâu đều như , nhóc tỳ reo hò: "Tuyệt quá, hi hi hi, em cần hôn hôn, cũng cần ôm ôm nữa, để lớn thật cao!"
Khương Đường cau mày, chút thắc mắc nhóc tỳ: "Sơ Dương, cái gì mà cần hôn hôn ôm ôm?"
Tần Sơ Dương chớp chớp đôi mắt to chị dâu: "Chính là cùng chị dâu..."
"Khụ, bột chắc nở xong đấy." Người đàn ông đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời nhóc tỳ.
Khương Đường mới phản ứng , đầu ngón tay khẽ chạm bàn tay thô ráp của đàn ông, bàn tay đang xoa bóp của chợt thu về, Khương Đường dậy khỏi ghế. Cô tới xem khối bột của . Tần Sơ Dương nghiêng đầu trai chị dâu, vẻ mặt đầy vô tội. Tần Tiêu đôi mắt đen chằm chằm em trai, nghiến răng hít sâu một .
"Quả nhiên xong , em gói bánh bao đây." Khương Đường rửa tay, bếp, chia khối bột thành từng phần nhỏ. Cô lấy ghế ngay ngắn, bắt đầu gói bánh bao.
Tần Sơ Dương xoa đầu , chằm chằm Khương Đường: "Chị dâu, tóc em khô ạ."
Khương Đường đầu thấy tóc nhóc tỳ khô, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé vẻ gần , cô giơ cái bánh bao trong tay lên: "Sơ Dương của chúng gói bánh bao nào?"
Tần Sơ Dương gật đầu lia lịa: "Dạ !"
Khương Đường nhướn mày: "Sơ Dương rửa sạch tay , chị dâu mới cho Sơ Dương cùng gói bánh bao nhé."