Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-01-26 05:18:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưa chuột khô vẫn còn, đợi cô xong thịt bò khô và tương thịt thì sẽ gửi đồ .

 

Vài ngày , Tần Tiêu lên phố, vặn Khương Đường cũng gửi đồ cho cha Châu. Hai cùng thành.

 

Sau khi thành, Khương Đường bảo Tần Tiêu ký hợp đồng , cô tự bưu điện là . Người đàn ông kiên trì đưa cô đến bưu điện, để lỡ thời gian, Khương Đường thỏa hiệp, hai cùng bưu điện.

 

Khương Đường gửi bưu phẩm . Sau đó cô cùng Tần Tiêu ký hợp đồng. Quá trình ký hợp đồng diễn khá thuận lợi.

 

Sau khi trở về, khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của Tần Tiêu mang theo ý . Khương Đường lấy bản hợp đồng từ trong chiếc túi vải rách của , Tần Tiêu để mặc cho cô xem. Khương Đường cẩn thận từng chữ, thấy vấn đề gì.

 

Cô đưa hợp đồng cho Tần Tiêu, thấp giọng : "Vậy là bắt đầu bận rộn ."

 

"Dự tính xây xưởng mất bao lâu?"

 

Tần Tiêu trầm giọng: "Khai phá đất canh tác, sức lẽ khó khăn, liên hệ máy xúc. Máy xúc mất ba ngày là thể khai hoang diện tích xong, khi đào xong móng, bước tiếp theo thuê công nhân xây dựng sẽ đơn giản hơn."

 

Khương Đường nửa hiểu nửa gật đầu.

 

Sáng sớm hôm , Tần Tiêu ngủ dậy, Khương Đường chớp chớp mắt, chằm chằm đàn ông đang quần áo trong phòng, giọng lầm bầm: "Tần Tiêu, hôm nay mời thợ lái máy xúc ?"

 

Tần Tiêu cúi đầu cô gái nhỏ, khẽ gật đầu: "Ừm."

 

Khương Đường chống tay ngửa mặt : "Em cùng ."

 

xem máy xúc việc như thế nào, đây từng thấy nhưng bao giờ quan sát chúng thi công ở cự ly gần. Tần Tiêu thấy sự hiếu kỳ trong ánh mắt mơ màng của cô gái nhỏ, khẽ thở dài: "Anh đợi em ở cửa."

 

Ý là đồng ý ?! Khương Đường lập tức chống dậy, nhanh ch.óng leo qua nhóc con trèo xuống giường, tùy ý buộc một cái đuôi ngựa định ngoài.

 

"Chị dâu, chị đấy?" Trên giường phía , nhóc tỳ dụi mắt, giọng mơ hồ.

 

Khương Đường khựng , đầu Tần Sơ Dương đang mở mắt , hiểu chút chột .

 

"Khụ, Sơ Dương, chị dâu với trai việc."

 

Tần Sơ Dương bò dậy, giọng mềm mại: "Chị dâu, Sơ Dương thể cùng ạ?"

 

Cái giọng và biểu cảm nhỏ khiến tim Khương Đường tan chảy, thể từ chối. Nghĩ đến Tần Tiêu đang đợi ở cửa, Khương Đường do dự: "Sơ Dương thì dậy ngay lập tức, xỏ giày là chúng luôn đấy."

 

"Không để trai đợi lâu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-171.html.]

 

"Dạ!"

 

Nhóc tỳ lập tức nhảy xuống giường, xỏ giày, nắm lấy tay Khương Đường, trông thật sự . Dáng vẻ lười biếng ban nãy giờ biến mất sạch, tràn đầy năng lượng. Khương Đường xoa xoa đầu nhóc tỳ, dắt bé nhanh ch.óng ngoài.

 

Tần Tiêu ở trong sân thấy một lớn một nhỏ cùng thì gì. Khương Đường thè lưỡi, để bắt Tần Tiêu đợi , cô nhanh ch.óng đưa Tần Sơ Dương rửa mặt mũi xong xuôi, mặt , dõng dạc : "Đi thôi!"

 

Nhìn vẻ mặt nóng lòng của cô gái, khuôn mặt chút biểu cảm của Tần Tiêu thoáng hiện một tia khó nhận , khẽ gật đầu, đưa cô gái nhỏ ngoài.

 

Cả gia đình ba cùng .

 

Khương Đường hòn đá, kinh ngạc chằm chằm chiếc máy xúc đang thi công. Cô chống cằm đến xuất thần. Nhóc tỳ bên cạnh ánh mắt còn sáng hơn cả cô, mắt chớp chằm chằm máy xúc, dời bước nổi, trông cực kỳ yêu thích.

 

Khương Đường chuyển tầm mắt, sang Tần Tiêu đang bên cạnh máy xúc chỉ đạo công việc. Nhìn đàn ông chỉ huy một cách bài bản, dần dần cô cũng đến ngẩn ngơ.

 

Tần Sơ Dương chống cằm chiếc máy xúc lợi hại, nghiêng đầu Khương Đường, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy kiên định: "Chị dâu, em cũng lái máy lớn!"

 

"Lợi hại lắm!"

 

Nhóc tỳ máy xúc mê hoặc, Khương Đường đầu, híp mắt véo cái mũi nhỏ của bé: "Được, đợi khi nào Sơ Dương lái máy lớn thì nhớ cho chị dâu nhờ một chuyến nhé."

 

Tần Sơ Dương ngoan ngoãn gật đầu: "Cả trai và chị dâu đều ."

 

Khương Đường xoa đầu nhóc tỳ, mặt máy móc đang việc. Xem , đúng như Tần Tiêu , ba ngày là thể khai phá xong mặt bằng, đó dành vài ngày đào móng, thuê công nhân là đơn giản .

 

Khương Đường và Tần Sơ Dương xem máy xúc cả ngày, đến ngày thứ hai, Khương Đường mất hứng thú. Nhóc tỳ thì đặc biệt , nhưng gây rắc rối phiền trai việc nên ngày thứ hai cũng nữa.

 

Hai ngày đó đều là Tần Tiêu tự giám sát, Khương Đường đưa Tần Sơ Dương ở nhà. Lúc Khương Đường đưa Tần Sơ Dương mua quần áo, khi thử đồ cho bé, cô chợt nhớ , hình như cô mua đồ cho cha Châu nhưng mua đồ cho nhóc con .

 

Khương Đường chớp chớp mắt, chút bất lực, hiện tại còn cách nào cứu vãn, chỉ thể đợi nhớ tính cả nhóc . Hy vọng cha Châu đừng hiểu lầm rằng cô vẫn còn oán hận.

 

Thủ đô. Nhà họ Châu.

 

Mẹ Châu bế Châu An trong lòng, ghế sofa. Bà nhận bưu phẩm Khương Đường gửi tới, kịp mở thì Châu An ở trong phòng nhỏ . Bà bế đứa trẻ phòng khách, nhóc con lập tức nín .

 

Mẹ Châu đặt con trai sang bên cạnh, nhóc tỳ liền bám lấy bà. Lúc bà mới rảnh tay mở bưu phẩm . Vừa mở thấy đồ con gái tặng cho bà và chồng bà. Mẹ Châu ướm thử bộ quần áo con gái mua lên , mặc , cũng khá vặn. Đây là Khương Đường dựa theo trí nhớ của nguyên chủ để chọn cho cha nuôi, là mò mẫm.

 

Mẹ Châu mặc quần áo con gái mua, đặt quần áo của chồng bà sang một bên, nhóc tỳ tóm lấy chơi đùa.

 

 

Loading...