Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:41:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tiêu cởi quần áo, để lộ bờ vai săn chắc, tấm lưng rộng với những đường nét cơ bắp rõ rệt, vắt áo lên lưng ghế.

 

Nghe thấy phụ nữ ngoài sân chuyện, hình khựng một chút, khàn giọng trả lời: "Biết ."

 

Khương Đường hài lòng gật đầu, hớn hở : "Còn nữa, gian nhà chính và gian bếp đây lúc về em đều dùng để mì ăn liền , đồ điện, gian sẽ chật hẹp, giúp em dựng thêm một gian bếp nữa, đắp một cái bệ bếp."

 

Người đàn ông trong phòng đều đáp ứng hết.

 

Khương Đường khẽ vuốt cằm: "Trong gian nhà chính đều dùng để chứa đồ , cơ hội thêm mấy cái tủ nữa cũng ."

 

"Khương Đường."

 

Giọng chút khàn đặc đầy nhẫn nhịn của đàn ông vọng .

 

Khương Đường khựng , giọng lí nhí, chút lắp bắp: "Sao... thế?"

 

Hầu kết Tần Tiêu lăn động: "Đừng chuyện vội."

 

Khương Đường nhíu mày, thấp giọng đáp: "Ồ."

 

Sau đó là tiếng giải thích "giấu đầu hở đuôi" của đàn ông: "Anh... đang tắm cho Tần Sơ Dương, sẽ phân tâm."

 

Khương Đường tin, lòng thấy nhẹ nhõm: "Được."

 

Cứ tưởng là cảm thấy cô yêu cầu nhiều quá nên phiền chứ.

 

Trong bếp, Tần Sơ Dương tự trong chậu nước tắm cho , thấy trai , nhóc nhíu đôi lông mày nhỏ .

 

Hừ!

 

Anh dối, tự tắm rửa thôi.

 

Hai em tắm xong, Tần Tiêu đổ nước , múc nước nóng cho Khương Đường, dùng khăn lau mái tóc còn ẩm bước ngoài.

 

Lúc Khương Đường mới cầm quần áo sạch bếp.

 

Ngồi trong sân, tiếng nước chảy vọng từ nhà bếp, ánh mắt Tần Tiêu trống rỗng lên bầu trời đêm.

 

Tần Sơ Dương ghế, đôi chân ngắn cũn đung đưa qua .

 

Nghiêng đầu trai: "Anh ơi, em nhớ lắm."

 

Cậu nhóc nhíu đôi lông mày nhỏ: "Lần , , em với chị dâu cùng ?"

 

Tần Tiêu mặt gương mặt bánh bao của nhóc, đôi mắt đen tối , đứa em trai thực sự cô nuôi dạy .

 

Rõ ràng trông cô như một cần chăm sóc, chăm sóc khác đến thế.

 

"Anh hứa với em, khi rảnh rỗi hơn một chút, cũng sẽ mang em và chị dâu cùng."

 

Hiện tại thì vẫn , cách nào để chăm sóc cho hai họ, kể cả đàm phán hợp đồng, bàn chuyện ăn, cũng cách nào hơn cô gái nhỏ .

 

Đợi đến khi Khương Đường mở cửa bước , liền thấy bóng lưng của một lớn một nhỏ đang trong sân.

 

Cô vắt khăn lên vai lau mái tóc còn ẩm tới, xuống cạnh hai , cũng ngước mắt bầu trời đêm.

 

Cả gia đình lặng lẽ ngắm bầu trời đêm.

 

Khương Đường đột nhiên thấp giọng : "Tần Tiêu, Khương Thúy hình như sắp kết hôn ."

 

Nói xong, cô nghiêng đầu đàn ông bên cạnh, mưu đồ tìm thấy một tia khác lạ gương mặt .

 

đàn ông thích nữ chính, nhưng cô vẫn cứ xác định một chút, xác định thêm một chút nữa.

 

Tần Tiêu lên trời, thấy câu chỉ thản nhiên thu ánh mắt, mặt sang chăm chú phụ nữ mặt, để tâm, ừ một tiếng.

 

Khương Đường khẽ nhếch môi: "Hôm nay chắc là đối tượng kết hôn của cô mang lễ đến, nhưng Hà Tố Phân nhầm lẫn, mới mang đồ mua sang nhà họ Khương đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-153.html.]

 

Nói đến đây, cô mỉm nhàn nhạt: "Đối tượng kết hôn của Khương Thúy là thành phố đấy."

 

Cô nghiêng đầu đàn ông: "Với tư cách là đối tượng kết hôn đây của cô , sắp gả thành phố, suy nghĩ gì ?"

 

Nói đoạn Khương Đường đặt tay lên lưng ghế, đầu nghiêng dựa tay, lười biếng đàn ông mặt.

 

Tần Tiêu: ……

 

Anh chẳng suy nghĩ gì cả.

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ tươi tắn mặt, ý thoáng hiện qua đáy mắt.

 

Nếu nhất định , thì cảm ơn gia đình họ Khương trì hoãn suốt ba năm chịu hủy hôn.

 

Nhìn dáng vẻ lười nhác của cô gái nhỏ, Tần Tiêu thuận miệng :

 

"Ghen tị vì cô thành phố ?"

 

Mạch não của đàn ông khác thế nhỉ?

 

Sắc mặt Khương Đường tối sầm , cô chút cạn lời đàn ông bên cạnh, khóe môi nhếch lên: "Không ."

 

Trong lòng bực buồn .

 

Đối với cô, huyện Ngũ Lý cũng chẳng tính là thành phố, vả đời cô vất vả lắm mới kiếm tiền để mong sớm về quê nghỉ hưu, so với việc gả thành phố thì việc một gian riêng trong thôn mới khiến cô thấy thỏa mãn hơn.

 

Cái thật là, hỏi ngược cô!

 

"Cô đối tượng ở thành phố, đây rõ ràng mà, chẳng mảy may để tâm chút nào thế."

 

Tần Tiêu cô gái nhỏ, trầm giọng : "Cô đối tượng càng thuận tiện cho hủy hôn hơn."

 

"Không ngờ đó... em tới."

 

Vận mệnh dường như ưu ái một như .

 

Nhìn ánh mắt của đàn ông, ánh mắt Khương Đường né tránh, ngây ngốc "ồ" một tiếng.

 

Nhanh ch.óng dậy, sải bước trong phòng.

 

"Phòng của vẫn dọn dẹp xong giường chiếu, để em giúp thu dọn."

 

Chưa kịp đẩy cửa , nhóc chu đôi môi nhỏ thể hiện sự hài lòng.

 

"Chị dâu ơi, ngủ cùng chúng ."

 

Khương Đường nghẹn lời.

 

Giọng Tần Sơ Dương thật đáng thương: "Chị dâu ơi, hôm nay mới về, chúng ngủ cùng chị."

 

Khương Đường nhắm mắt , cách nào từ chối nhóc .

 

"Được."

 

Nói cô đẩy cửa phòng bước .

 

Tần Sơ Dương nhảy xuống ghế, bàn tay nhỏ nắm lấy tay Tần Tiêu, kéo về phía căn phòng.

 

"Anh ơi, ngủ thôi."

 

Trong đôi mắt đen của đàn ông thoáng hiện một nụ như như , theo em trai phòng.

 

Khương Đường đàn ông phía nhóc, im lặng một lúc nhắm mắt .

 

Chiếc giường vốn dĩ Khương Đường và nhóc vẫn còn khá rộng rãi, giờ thêm một đàn ông trưởng thành cao lớn, gian bỗng chốc trở nên chật chội.

 

Khương Đường thậm chí cảm thấy hô hấp chút thông thoáng.

Loading...