Vợ Hiền Nhát Gan và Chồng Lạnh Lùng [Thập niên 80] - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:41:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

...

 

Vương Kỳ Lỗi chút chịu nổi bầu khí ngột ngạt : "Anh Tiêu, là... chuyện với Sơ Dương , thằng bé nhớ lắm."

 

Vương Kỳ Lỗi đưa điện thoại cho Tần Sơ Dương, còn thì xổm một bên vò đầu bứt tai nghĩ đối sách, xem nên thế nào với Tiêu là chị dâu đang giận, bảo dỗ dành chị dâu!

 

Chậc, thế để Hòa Điền cho , đối tượng bao giờ , dỗ thế nào .

 

Vương Kỳ Lỗi vắt óc suy nghĩ.

 

Tần Sơ Dương hai bàn tay nhỏ ôm lấy điện thoại, giọng mềm mại: "Anh trai ơi, khi nào về ạ?"

 

Nghe thấy giọng của em trai, giọng điệu Tần Tiêu dịu : "Vài ngày nữa là về ."

 

"Tần Sơ Dương, chị dâu em đang bận gì thế?"

 

Bận đến mức ngay cả thời gian gọi điện cho cũng .

 

Nghĩ đến đây, trong mắt đàn ông hiện lên một tia khác lạ, nhưng nhanh ch.óng nhíu mày gạt .

 

Tần Sơ Dương ngoan ngoãn : "Chị dâu đang bán quần áo giúp Lỗi t.ử, chị bảo Lỗi t.ử đưa em qua đây gọi điện cho ."

 

Tần Tiêu gần như lập tức nhận điều gì đó.

 

Rồi thấy giọng của em trai trong ống : "Anh trai ơi, chị dâu vui chút nào."

 

Cậu chị dâu vui, mặc dù chị dâu với , nhưng vẫn .

 

Tần Tiêu nhíu mày: "Tại chị dâu em vui?"

 

Anh hỏi chút thận trọng.

 

Tần Sơ Dương nhíu đôi lông mày nhỏ, cũng chút m.ô.n.g lung: "Anh trai ơi, em , nhưng từ lúc Lỗi t.ử và Hòa Điền về là chị dâu vui , em đều thấy hết."

 

Nhóc tì giải thích rõ , nhưng cảm nhận cảm xúc của chị dâu .

 

Người đàn ông im lặng một lát, giọng đột nhiên trở nên khàn đặc: "Tần Sơ Dương ngoan, đưa điện thoại cho Lỗi t.ử , chuyện với ."

 

Nhóc con ngoan ngoãn gật đầu, đưa ống cho Vương Kỳ Lỗi vẫn đang xổm vò đầu bứt tai một bên.

 

Tim Vương Kỳ Lỗi nảy lên một cái, ngơ ngác nhận lấy điện thoại, giọng run run: "Anh Tiêu."

 

Giọng Tần Tiêu lạnh băng: "Vương Kỳ Lỗi, cho chuyện gì."

 

Vương Kỳ Lỗi nuốt nước bọt, giọng lý nhí: "Anh Tiêu, chuyện là..."

 

Anh lấy : "Em và Hòa Điền đều về , chị dâu lúc đầu vui lắm, cứ tưởng cũng về cùng bọn em."

 

" về, khi chị dâu chuyện thì tuyệt nhiên nhắc đến nữa, trông vẻ giận lắm."

 

Nói câu đầu thì những câu dường như dễ thốt hơn, Vương Kỳ Lỗi nhanh: "Nghe chị Quyên lúc bọn em về, chị dâu cứ ba câu nhắc đến một câu, nhưng từ lúc bọn em về đến giờ chị dâu thèm nhắc đến lấy một lời, chắc chắn là giận lắm ."

 

"Anh Tiêu , ở nhà luôn trông ngóng , về thì khó tránh khỏi thất vọng."

 

Nghe giọng của Vương Kỳ Lỗi, ánh mắt đàn ông tối sầm , bàn tay buông thõng bên sườn siết c.h.ặ.t.

 

Anh phát hiện chút dám nghĩ đến dáng vẻ thất vọng của phụ nữ đó.

 

Nhắm mắt , đôi mắt đen sâu như mực, giọng khàn khàn: "Hai ... với cô thủ đô ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-144.html.]

 

Vương Kỳ Lỗi thấp giọng: "Anh Tiêu, chuyện Hòa Điền đều hết , nhưng hễ nhắc đến là mặt chị dâu lạnh thêm một phần, cứ như thấy tên ."

 

Nói xong thấy chút , lập tức chữa cháy: "Chị dâu chắc là giận quá thôi, thủ đô mà chẳng thèm với chị một tiếng."

 

Anh dừng một chút: "Cái hôm bọn em về, chị dâu dường như cũng thành phố gọi điện cho xong."

 

Điện thoại chắc chắn thông, về nhà mừng hụt một phen, chị dâu nổi giận cũng là chuyện hết sức bình thường.

 

Trái tim Tần Tiêu dường như còn theo lời chủ nhân nữa, nó đau thắt , l.ồ.ng n.g.ự.c ngừng co rút như một lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m xoáy mạnh, đau đến thấu xương.

 

Cảm giác hy vọng dập tắt đó, hiểu chứ.

 

Bàn tay thô ráp của đàn ông siết c.h.ặ.t lấy vị trí trái tim, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Anh đau đớn thở gấp, cổ họng lăn động, giọng trầm khàn.

 

"Cô đúng là nên giận ."

 

Vương Kỳ Lỗi sốt sắng : "Anh Tiêu, ... nghĩ cách dỗ dành chị dâu cho thật ."

 

Anh ngập ngừng, lầm bầm: "Chị dâu kiểu con gái thích gây sự vô cớ, chắc chắn là thật sự buồn lòng ."

 

"Lúc chúng chị dâu bao nhiêu thứ đồ, tận tâm tận lực còn giấu tiền ba lô của , đó còn gửi đồ gửi tiền qua, ở nhà còn chăm sóc Sơ Dương nữa."

 

Anh càng càng thấy chị dâu thật sự chịu nhiều ủy khuất.

 

"Anh Tiêu , đây em luôn cảm thấy và chị dâu lẽ vẫn thiết lắm, nhưng giờ tính từng chuyện một mới thấy chị dâu thật sự ."

 

Anh đương nhiên phụ nữ đó thế nào, ai rõ hơn .

 

Cơ hàm Tần Tiêu bạnh , nơi cổ họng rướm vị tanh ngọt, gằn giọng: "Lỗi t.ử, sẽ đợi ở đây, bảo cô qua đây đón Tần Sơ Dương về."

 

Vương Kỳ Lỗi nhíu mày: "Anh Tiêu, nhỡ chị dâu chịu qua thì ạ?"

 

Tần Tiêu nhắm mắt , dù nghĩ thế nào nữa thì cũng chỉ nghĩ vài thứ mà phụ nữ thích: "Cậu cứ tìm tủ lạnh lớn ở thủ đô , chỉ tủ lạnh mà còn cả lò nướng mà cô nhắc tới nữa, quạt điện cũng , đều sẽ mua về cho cô , bảo cô qua đây bàn bạc xem kiểu dáng thế nào."

 

Vương Kỳ Lỗi im lặng một lúc ngoan ngoãn lời.

 

Anh Tiêu của thật là nam t.ử hán!

 

Cái miệng đúng là cứng thật đấy!

 

Thà mua thứ thứ nọ chứ một câu xin cũng thốt .

 

Anh phục sát đất luôn.

 

Dặn Tần Sơ Dương đợi ở bưu điện, nhờ nhân viên trông hộ một lát, lập tức chạy ngay về sạp hàng dám chậm trễ giây nào, may mà lúc khách khứa còn quá đông.

 

Anh chạy đến mặt Khương Đường thở hổn hển.

 

Chỉ tay về phía bưu điện, thở : "Chị... chị dâu, Sơ Dương vẫn ở bưu điện ạ, chị qua đón thằng bé về ."

 

Khương Đường: ...

 

Cô há hốc miệng, chút cạn lời.

 

"Anh tự về đây ? Sao gọi Sơ Dương về luôn."

 

 

Loading...