Vậy chị dâu thích em trai hơn ? Nhóc con sốt ruột .
Cậu bé chị dâu thích nhất, nhất, nhất.
Khương Đường cái vẻ mặt "Em để tâm" của nhóc con cho buồn , cô xoa đầu Tần Sơ Dương: “Em trai đáng yêu chị dâu thấy nên vẫn , nhưng Sơ Dương của chúng là đáng yêu nhất.”
Khuôn mặt nhóc con lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng vô cùng: “Thật ạ.”
Nói thì , nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn giấu nổi vẻ vui sướng, trông thật sự ho.
Khương Đường vui vẻ đưa tay nhéo má bé, nhỏ giọng : “Được Sơ Dương, vẫn gọi điện tới, chị dâu dẫn em dạo trung tâm thương mại nhé, khi nào thời gian chúng đợi điện thoại của .”
“Hơn nữa nếu gọi điện về, nhân viên bưu điện cũng sẽ đến thông báo cho chúng mà.”
Tần Sơ Dương thất vọng gật đầu cái rụp: “Em chị dâu.”
Khương Đường dắt bàn tay nhỏ của nhóc con, dẫn bé ngoài.
Lúc đến cửa dường như thấy bên trong gọi tên cô.
“Có đồng chí Khương Đường ? Được , yên tâm, nhớ .”
Bước chân Khương Đường định ngoài khựng , ngược , ngoái đầu xem .
Thấy nhân viên công tác điện thoại xong đang gác máy.
Khương Đường nhíu mày, chủ động lên tiếng: “Chào , gọi ?”
Nhân viên bưu điện ngẩng đầu Khương Đường, lịch sự hỏi: “Cô là đồng chí Khương Đường? Vợ của Tần Tiêu ở nhà họ Tần, thôn Ngũ Lý ?”
Khương Đường gật đầu.
Nhân viên bưu điện lập tức : “ là gọi cô đấy, chồng cô mới gọi điện tới, đang định thông báo cho cô đây, ngờ đồng chí Khương Đường đang ở ngay bưu điện chúng , thật sự là suýt chút nữa thì lỡ mất .”
Tần Tiêu gọi điện tới !
Khóe môi Khương Đường nở một nụ , dắt Tần Sơ Dương trở . Tần Sơ Dương ngước khuôn mặt nhỏ cô: “Chị dâu, là gọi điện về ạ?”
Khương Đường khẳng định gật đầu: “Ừm, Sơ Dương, bây giờ chúng gọi cho nhé.”
Khuôn mặt nhỏ của Tần Sơ Dương rạng rỡ hẳn lên, đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: “Vâng ạ!”
Nhân viên công tác giúp Khương Đường gọi điện thoại , Khương Đường nghiêm túc ghi nhớ dãy .
Một lát điện thoại nhấc máy, nhân viên đưa ống cho Khương Đường. Khương Đường nhận lấy, áp tai.
Cô mím môi, nén sự căng thẳng rõ lý do trong lòng: “Tần Tiêu hả?”
Giọng mềm mại của cô gái truyền qua điện thoại tai Tần Tiêu, đôi mắt đàn ông đong đầy ý , khẽ "ừm" một tiếng.
Giọng trầm khàn đến mức khó tin: “Bọn đến Bành Thành .”
Khương Đường chớp chớp mắt, nhẹ giọng : “Vâng, em , ở nhà em cũng tính thời gian , Sơ Dương sáng sớm nay đòi bưu điện đợi gọi điện về, cứ tưởng ở bên đó định mấy ngày mới gọi về cơ.”
Cô thắc mắc: “Sao gọi về nhanh thế?”
Cô gái nhỏ kể lể từng chút một, họ ở nhà cũng nhớ kỹ thời gian, trong lòng Tần Tiêu trào dâng một luồng ấm, nhỏ giọng : “Trên tàu gặp một bản địa Bành Thành, xảy chút chuyện, mấy ngày tới bọn sẽ ở nhờ nhà , em và Sơ Dương chuyện gì thì cứ bưu điện gọi điện cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-hien-nhat-gan-va-chong-lanh-lung-thap-nien-80/chuong-128.html.]
Nói nhiều như , đàn ông vẫn hết những lời còn dang dở, gọi điện về nhanh như là vì tiếng của họ .
Khương Đường ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
“Khương Đường.”
Người đàn ông đột nhiên gọi tên cô, giọng điệu còn nghiêm túc như , Khương Đường nuốt nước bọt: “Sao thế ?”
Tần Tiêu lạnh giọng: “Sao gan em lớn thế hả.”
Khương Đường chút sợ sệt chút ngơ ngác: “Em cơ.”
“Số tiền trong túi của .”
Anh hết câu nhưng Khương Đường hiểu , đàn ông đang hỏi tội cô ?
Hừ, đưa tiền cho mà còn sai .
Giọng điệu thì hung dữ, cứ như cô phạm gì bằng.
Khương Đường lấy , dù bây giờ cũng đang qua điện thoại, đàn ông gì cô, cô cao giọng: “Tần Tiêu, hung dữ với em, em cho , cuộc hôn nhân của chúng thể tính , nếu mà hung dữ với em là em về thủ đô luôn đấy.”
“Ai với em cuộc hôn nhân của chúng tính!” Hoàn cùng một đẳng cấp với giọng lúc nãy, giọng điệu của đàn ông lạnh lùng chút cảm xúc, giống như truy hỏi đến cùng kẻ thủ phạm, như một con dã thú khát m.á.u sẵn sàng lao con mồi.
Giọng của đàn ông lạnh đến mức Khương Đường rùng một cái, cô nuốt nước bọt: “Anh đừng quản ai , bảo , cuộc hôn nhân uy h.i.ế.p thể tính, đối xử với em một chút, chuyện lạnh lùng!”
Cứ dựa việc đàn ông ở bên cạnh, Khương Đường cứng cỏi hơn nhiều.
Sắc mặt Tần Tiêu trầm xuống như nhỏ nước, Trương Hòa Điền và Vương Kỳ Lỗi bên cạnh đều thấy hãi hùng.
Anh Tiêu thế ? Chẳng lúc mới gọi điện còn đang đó , mặt rõ ràng là đang mà, giờ thế .
Thật đáng sợ.
Chị dâu gì mà khiến tức giận đến mức như g.i.ế.c thế !
Đồng t.ử Tần Tiêu đen như mực, rốt cuộc là kẻ nào lúc nhà những lời đó tai vợ !
Anh mới chỉ rời hai ngày mà với Khương Đường, phụ nữ vốn dĩ thích .
Khương Đường xong lập tức giống như trốn tránh, sợ hãi đưa ống cho nhóc con, nhỏ giọng : “Sơ Dương, là đấy, em chuyện với .”
Tần Sơ Dương mở to đôi mắt tròn xoe, miệng nhỏ áp ống hét lớn: “Anh ơi!”
Nhóc con hét to quá vì sợ trai thấy.
Tai Tần Tiêu như nổ tung một cái.
Anh nhỏ giọng : “Tần Sơ Dương, lúc nhà lạ nào đến nhà gì với chị dâu em ?”
Tần Sơ Dương nhăn đôi lông mày nhỏ suy nghĩ, lắc đầu: “Anh ơi, lạ lùng nào ạ.”
Tần Tiêu nhíu mày, thì phụ nữ đột nhiên nghĩ chuyện đó chứ.
Tần Sơ Dương đối diện với ống , giọng mềm mại: “Anh ơi, em nhớ , bao giờ về ạ.”
Tần Tiêu "ừm" một tiếng: “Anh , về sẽ mua đồ ngon cho em.”