Tối nay, lúc Đóa Đóa trở về, khuôn mặt nhỏ nhắn ủ rũ, vẻ tâm trạng . Diệp Lê tò mò hỏi một câu mới hóa chiếc răng cửa còn của cô bé cũng chính thức "nghỉ hưu".
"Lại đây, đây, với chị một cái nào!" Diệp Lê bày vẻ mặt xa trêu chọc.
Đóa Đóa xong liền mếu máo, đôi mắt to đen láy ngấn nước, dường như giây tiếp theo sẽ bật . Kiều Bắc bên cạnh bật , chút bất đắc dĩ : "Chị ơi, chị đừng trêu em nữa."
Qua thời gian chung sống, cũng nhận phụ nữ khí chất lạnh lùng hề hung tàn khắc nghiệt như lời đồn. Ngược , cảm thấy cô là tiêu sái, tùy tính, ngoài lạnh trong nóng. Chỉ cần đối xử với cô bằng sự tôn trọng và chân thành thì thực hề khó gần, chỉ là đôi khi tính trẻ con nặng, thích trêu chọc Đóa Đóa.
Buổi tối, để an ủi tâm hồn tổn thương của Đóa Đóa, Kiều Bắc cố ý kể cho cô bé câu chuyện về "Nha tiên t.ử". Cậu còn bảo cô bé lặng lẽ giấu chiếc răng cửa nhỏ gối, rằng nửa đêm Nha tiên t.ử sẽ mang quà đến đổi lấy chiếc răng. Đóa Đóa vốn đang buồn bã bỗng chốc tươi tỉnh hẳn lên, hào hứng giấu chiếc răng nhỏ của .
Diệp Lê ở giường đối diện thấy thì khịt mũi coi thường, nhưng hiếm khi cô đại phát thiện tâm, vạch trần trò lừa trẻ con của . Nửa đêm, cô thấy tiếng Kiều Bắc rón rén dậy, lấy từ túi áo thứ gì lặng lẽ nhét gối của Đóa Đóa. Diệp Lê nhếch môi, quấy rầy "Nha tiên t.ử" đang việc, lẳng lặng nhắm mắt.
Sáng sớm hôm , Đóa Đóa mở mắt háo hức lật chiếc gối nhỏ lên, ngay đó cô bé thốt lên một tiếng kinh ngạc. Đứa trẻ mắc chứng thất ngữ, ngoài việc chuyện, ngày thường cũng ít khi phát âm thanh. Đây là đầu tiên Diệp Lê thấy tiếng động kích động như của cô bé, khỏi khơi dậy lòng hiếu kỳ, cô dậy thò đầu sang, ánh mắt cũng sáng lên.
Dưới gối của Đóa Đóa lúc đang mấy viên kẹo bọc trong giấy bóng kính rực rỡ sắc màu. Đỏ, vàng, xanh, vặn ba viên.
"Có thích món quà của Nha tiên t.ử ?" Kiều Bắc mỉm ôn nhu hỏi.
Khuôn mặt nhỏ của Đóa Đóa đỏ bừng, vui sướng gật đầu lia lịa. Thích, cô bé thích quá mất!
"Cậu kiếm kẹo thế?" Diệp Lê tự giác nuốt nước miếng. Thứ ở bên ngoài lẽ chẳng đáng gì, nhưng trong phòng giam thấy ánh mặt trời là của hiếm. Cô cũng thích kẹo!
"Là ở phòng thí nghiệm cho đấy." Kiều Bắc thấy đôi mắt cô cứ dán c.h.ặ.t mấy viên kẹo, vẻ cũng ăn, liền với Đóa Đóa: "Đóa Đóa, em chia cho chị một viên kẹo ?"
Đóa Đóa lập tức nắm c.h.ặ.t lấy mấy viên kẹo, giấu lưng, dùng hành động để bày tỏ sự từ chối.
Team Bé Bi - chuyên xài AI để lấp hố - Hố nào cũng lấp, thể loại nào cũng chơi
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
"Đóa Đóa, đừng nhỏ mọn thế, kiếm cho em ?" Kiều Bắc cố gắng thuyết phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-han-tuyet-canh-he-thong-cai-tao-toi-pham-cap-s/chuong-47-tuyet-canh-thu-hai-nguoi-lay-nhiem-dac-biet-10.html.]
Đóa Đóa kiên quyết lắc đầu. Kiều Bắc vẫn bỏ cuộc: "Em xem, em tận ba viên cơ mà, chia một viên thôi ?"
Đáp là việc Đóa Đóa nhanh ch.óng bóc vỏ một viên kẹo màu xanh nhét tọt miệng, xòe tay cho xem. Giờ chỉ còn hai viên thôi!
Kiều Bắc: "..." Đứa trẻ ngày thường vẫn hào phóng, chắc là do "chị" trêu chọc nhiều quá nên mới thù dai thế .
Thấy khuyên Đóa Đóa, Kiều Bắc đành sang Diệp Lê: "Hay là đợi cơ hội, kiếm cho chị nhé?"
" thèm !" Diệp Lê hứ một tiếng, ngã xuống giường, buông một câu mỉa mai: "Răng rụng hết còn dám ăn kẹo, cẩn thận mọc răng mới đấy!"
Đóa Đóa lập tức xị mặt, hậm hực đầu chỗ khác. Nhìn hai "đứa trẻ" một lớn một nhỏ đang dỗi , Kiều Bắc chỉ thở dài bất lực.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chân thương của Diệp Lê dần lành hẳn. Cô dường như cũng quen với cuộc sống tẻ nhạt nhưng bình yên trong phòng giam. Thế nhưng, sự việc xảy đêm nay đột ngột phá vỡ vẻ bình yên giả tạo .
Diệp Lê đ.á.n.h thức bởi một tiếng động lạ. Cô vốn cảnh giác, ngủ sâu, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ cô bừng tỉnh. Đó là những tiếng "bịch bịch" liên tiếp, giống như vật gì đó quá cứng đang va đập tường. Diệp Lê lập tức bật dậy khỏi giường, thèm xỏ giày, cứ thế chân trần, nhón gót nhanh ch.óng di chuyển đến cửa. Cô nghiêng qua ô cửa kính trong suốt cửa phòng giam.
Lúc đang là nửa đêm, ánh đèn hành lang mờ ảo, vắng lặng, gì bất thường.
"Bịch!" Lại một tiếng động trầm đục vang lên.
Diệp Lê lập tức khóa c.h.ặ.t tầm mắt ô cửa kính của phòng giam đối diện. Vừa một thứ gì đó đen ngòm đập ô cửa, khiến mặt kính vốn trong suốt phủ một lớp chất lỏng đỏ tươi cùng những mảnh vụn lầy lội đang chậm rãi chảy xuống, khiến thể rõ cảnh tượng bên trong. Ngay đó, một chuỗi âm thanh quái dị vọng từ căn phòng đối diện. Đó là tiếng nhai nuốt lúc thì dính dớp chậm chạp, lúc thì dứt khoát, giống như đằng cánh cửa thứ gì đó đang ngừng xé xác, gặm nhấm da thịt và xương cốt, đang thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn.
Diệp Lê tức khắc cau mày thật sâu, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng trong đôi mắt đen láy lóe lên những tia lửa đầy hứng thú. Âm thanh khiến sởn tóc gáy đó kéo dài một hồi lâu mới dần biến mất. Ngay đó, ô cửa kính mờ mịt đột nhiên dán một khối thịt đỏ hỏn, di động qua , l.i.ế.m sạch những chất lỏng và vụn thịt bám đó.
Ô cửa kính trở nên thông thoáng, hiện một bóng đen to lớn. Cái bóng đó đột ngột áp sát, một con mắt đỏ ngầu khổng lồ đang tham lam trộm qua lớp kính, ánh mắt đầy rẫy sự thèm khát và bạo ngược khiến kinh hãi. Rất nhanh, nó phát hiện Diệp Lê đang nấp cánh cửa đối diện hành lang. Giống như mèo thấy chuột, nó lập tức lộ vẻ hưng phấn tham lam, cùng với đó là tiếng khặc khặc quái đản ẩn hiện truyền đến...