Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 241: Tuyệt cảnh thứ 6 - Trận chiến công thủ với ma quỷ (34)
Cập nhật lúc: 2026-04-16 17:45:05
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , mục tiêu đầu tiên của cả ba là khu vực bày sạp ngoài trời ở quảng trường. Thường thì những kẻ ôm hàng ngon, kiếm đại gia bán giá trời đều dạt đây mở sạp tự túc.
Trên đường , Diệp Lê tranh thủ hỏi han tình hình cày ải của Quân Hoài Hoài và Tống Cầm Nhu.
Nghe kể mới , trong đội của hai cô nàng chẳng lấy một mống nào từng cày qua bộ phim gốc, thành cả bọn cứ lớ ngớ đ.á.n.h hụt con Boss real, dẫn đến việc để vuột mất cả hai nhiệm vụ tinh .
may phước là mấy cái nhiệm vụ cơ bản vẫn thành trót lọt, nên cuối cùng cả đội cũng lết qua ải thành công.
Diệp Lê đoán rằng, những tổ đội xui xẻo rơi tình cảnh tương tự chắc chắn hề ít.
Việc để hụt mất một, hai nhiệm vụ ở giai đoạn đầu vẻ như chẳng bõ bèn gì, nhưng nếu cứ lặp lặp nhiều , cách thực lực giữa các chơi sẽ ngày càng kéo giãn đến mức thể cứu vãn.
Bởi , để thể phá đảo những phó bản tiếp theo, ngoài việc dựa sức mạnh cơ bắp, chơi còn vận dụng tối đa đầu óc và vốn hiểu phong phú của .
Vừa đặt chân đến quảng trường, Diệp Lê theo thói quen liếc mắt bảng điện t.ử hiển thị lượng sống sót.
Quả nhiên y như cô dự đoán, hiện tại con đang dừng ở mức hơn mười một ngàn , nghĩa là phó bản thứ tư chỉ tiễn tới hai ngàn chơi về chầu ông bà.
Khu vực bày sạp lúc đông đúc, tấp nập như trẩy hội, kẻ bán mua tấp nập, chen vai sát cánh.
Ba chị em Diệp Lê cũng nhanh ch.óng hòa dòng náo nhiệt đó.
Đằng nào cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, ba cô gái cứ thong dong lượn từng sạp hàng một.
Hễ tia món nào ngon nghẻ là ghim ngay trong đầu, dạo một vòng so sánh giá cả chán chê mới quyết định “xuống tiền” múc món nào “tỉ lệ hiệu năng/giá thành” cao nhất.
Trong lúc lượn lờ, Diệp Lê cũng tinh ý phát hiện vài sạp hàng bắt đầu tung trang cấp Cam (Sử thi). Tuy nhiên, soi kỹ thuộc tính thì thấy cũng bình thường thôi, chẳng lọt nổi mắt xanh của cô.
Sau khi cày nát cả cái chợ sạp, cuối cùng ba cũng săn hai món đồ tạm .
Món đầu tiên là một cặp s.ú.n.g đôi dành cho Quân Hoài Hoài, hàng Lam xịn xò. Dòng thuộc tính cộng thêm là bá: buff 20% tốc độ tấn công, 15% tỷ lệ bạo kích, và 5% tốc độ di chuyển. Quá đáng hơn nữa là nội tại: mỗi khi xả xong một chiêu thức, đòn tấn công tiếp theo sẽ buff thêm 5% sát thương.
Vì lượng chơi theo nghiệp Du hiệp vốn khan hiếm, v.ũ k.h.í chuyên dụng cho nghề càng khó tìm hơn mò kim đáy bể. Đã thế cặp s.ú.n.g còn sở hữu dàn thuộc tính ngon lành cành đào, nên bán cứ thế mà hét giá thẳng thừng 400 điểm tích lũy, cấm mặc cả.
Nghe cái giá mà Quân Hoài Hoài tặc lưỡi lắc đầu.
Dạo gần đây, do tỷ lệ rớt đồ từ quái Tinh buff lên đáng kể, cộng thêm sự xuất hiện của trang Cam, nên giá cả của đồ Lam đang đà trượt dốc phanh.
Bỏ một mớ điểm tích lũy khổng lồ như chỉ để tậu một món đồ Lam, nghĩ thế nào cũng thấy đáng.
Diệp Lê thì là một đại gia đích thực. Lượn lờ mỏi cả chân mà chẳng kiếm món nào ngon hơn, cô liền chốt đơn luôn một chút chần chừ.
Tống Cầm Nhu cũng may mắn mua một chiếc áo choàng vải cấp Lam khá ưng ý, với thuộc tính giảm 15% thời gian hồi chiêu và tăng 15% tốc độ hồi mana.
Về phần những món phụ kiện lặt vặt như dây chuyền, nhẫn..., do thấy món nào thuộc tính thực sự nổi bật nên Diệp Lê quyết định vội mua.
Với tỷ lệ rớt đồ cao như hiện tại, cứ phó bản tự cày cuốc nhặt đồ xịn hơn.
Cày xong khu chợ sạp, ba tiếp tục oanh tạc nhà đấu giá.
Vừa bước lượn một vòng, cả ba tinh ý nhận các quầy hàng ngập tràn các loại đạo cụ buff m.á.u, năng lượng. Đáng chú ý nhất là sự xuất hiện nhan nhản của hai gương mặt quen: bánh kem socola và sushi - những món mà Diệp Lê từng đem bán đây. Số lượng còn nhiều vô kể, chứng tỏ trong cái game , Thợ bánh ngọt chỉ một Tống Cầm Nhu.
“C.h.ế.t dở chị ơi, bọn nên tranh thủ 'đẩy nhanh tiến độ' thêm ít bánh kem đem bán ?” Tống Cầm Nhu lo sốt vó.
Khó khăn lắm mới mò một cái mỏ vàng để cày điểm tích lũy, ai ngờ lắm kẻ đ.á.n.h thấy mùi tiền mà bu bắt chước, báo hại giá cả thị trường đạp xuống thê t.h.ả.m.
“Cứ bình tĩnh.”
Diệp Lê thì thảnh thơi như , thứ vẫn gọn trong lòng bàn tay cô.
“Nhiệm vụ của em là tập trung sáng tạo mấy món mới. Tí nữa chị nạp thêm 500 điểm tích lũy cho em, cứ việc tiệm bánh càn quét mấy loại bánh khác về mà thong thả nghiên cứu.”
Đú trend là một hành động quá đỗi phèn, định hướng của bọn họ là trở thành những dẫn đầu xu hướng của thị trường.
Hơn nữa, chức nghiệp Thợ bánh ngọt cũng đòi hỏi cày cuốc điểm độ thuần thục. Việc liên tục sáng tạo những công thức mới chính là con đường ngắn nhất để thăng cấp độ thuần thục. Một khi độ thuần thục cán mốc cấp 3, cô sẽ thể tự tay nhào nặn những loại đồ ngọt mang thương hiệu riêng.
Lỡ may mắn Thần Bếp độ, một loại đồ ngọt mang thuộc tính buff thì ? Lúc đó, mang bán thành phẩm nhượng công thức đều thể kiếm một khoản lớn.
Bởi , ăn buôn bán thì tầm vươn xa, tham vọng lớn, thể thiển cận chỉ chằm chằm cái lợi mắt mà bỏ quên những chiến lược dài .
Dạo xong một vòng nhà đấu giá, Diệp Lê móc hầu bao 250 điểm tích lũy để tậu cho một sợi dây chuyền đồ lam cộng 5 điểm Trí lực. Sợi dây chuyền cũ cộng 2 điểm Trí lực liền chuyển khẩu sang cho Tống Cầm Nhu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-241-tuyet-canh-thu-6-tran-chien-cong-thu-voi-ma-quy-34.html.]
Rời khỏi nhà đấu giá, Diệp Lê ting ting điểm tích lũy sang tài khoản của Tống Cầm Nhu, dặn dò hai cô nàng tự do phân bổ thời gian nghỉ ngơi, nhưng nhớ là trích một nửa thời gian để chui khu huấn luyện cày cuốc.
Quân Hoài Hoài mua s.ú.n.g và kỹ năng mới, việc cần lúc dĩ nhiên là rèn luyện cho quen tay.
Còn Tống Cầm Nhu thì khỏi bàn, cái khả năng ngắm b.ắ.n kỹ năng của cô đúng là t.h.ả.m họa, thể cứu vãn nổi.
Hiện tại, phó bản xóa bỏ cơ chế miễn nhiễm sát thương giữa những chơi. Cô hề trong lúc đang đ.á.n.h quái hăng say, nơm nớp lo sợ đồng đội gank lén.
Hai cô nhóc răm rắp lời Đội trưởng đại nhân, tay trong tay tung tăng kéo tiệm bánh ngọt.
Còn Diệp Lê thì thong dong thẳng tiến tới rạp chiếu phim.
Trải qua phó bản , cô càng thấm thía tầm quan trọng của việc bổ túc kiến thức điện ảnh.
Nên cô tính đóng cọc ở rạp chiếu phim luôn, rèn luyện tinh thần thép nạp thêm mớ kiến thức kinh dị. Đằng nào rạp phim cũng là một tụ điểm quá xịn: bao trọn combo đồ ăn thức uống, buồn ngủ thì cứ ngả ghế ngáy khò khò, tiền bối chứng nhận là sướng như tiên!
Vừa bước rạp, cô nhận ở đây đông đúc hơn hẳn những . Quả nhiên, trong trò chơi sinh tồn , kẻ não cũng ít .
Lượn lờ một vòng, cô quyết định leo thẳng lên lầu năm, tìm một phòng chiếu vắng vẻ, chui góc hẻo lánh “thiền”.
Lúc , bộ phim màn hình lớn kết thúc, đếm ngược mười phút nữa là bắt đầu siêu phẩm tiếp theo.
Tận dụng giờ giải lao, cô gọi một mớ đồ ăn vặt, tiện tay mở luôn bảng xếp hạng xem.
So với danh sách đó, top 100 gần như chẳng biến động gì lớn, chỉ là thứ hạng chút xáo trộn, đặc biệt là khu vực nửa bảng xếp hạng thì nhảy cóc lung tung xòe.
Top 10 vẫn giữ nguyên đội hình cũ, trong đó Pháp sư chiếm tận 5 , còn là một Thợ săn, một Du hiệp, một Chiến binh, và bất ngờ , cả một Mục sư lọt top.
Diệp Lê tự tin 100% rằng, khi cày nát phó bản tiếp theo, cô chắc chắn sẽ đá bay một kẻ nào đó để chen chân top 10.
Nhân tiện dạo bảng xếp hạng, cô cũng ngó nghiêng tìm xem thấy tên Tế Tuyết Tương - cô nàng Pháp sư tình cờ gặp ở rạp phim . Quả nhiên là cô cũng nhích lên vài hạng, hiện đang yên vị ở vị trí 91.
Đang mải soi bảng, Diệp Lê cảm nhận hai bước phòng chiếu.
Phòng chiếu phim là chốn công cộng, kẻ là chuyện thường ở huyện, nên cô cũng chẳng thèm để tâm.
một lát , tiến gần và chủ động lên tiếng chào hỏi.
“Chào !”
Giọng cất lên là của một cô gái.
Diệp Lê ngước mắt , khẽ nhướng mày.
Trái đất tròn thật, tới ai khác chính là cô nàng Pháp sư Tế Tuyết Tương mà cô mới soi xong.
“Chào cô, chuyện gì ?”
“À chuyện là thế , em trai tính tình nhát gan, lát nữa xem phim lỡ cảnh nào giật gân, nó mà la hét om sòm phiền đến cô thì mong cô thông cảm bỏ qua cho nhé. Này, ly sữa mời cô.” Tế Tuyết Tương nở nụ hòa nhã, chìa ly sữa .
Diệp Lê bật .
Cô gái cũng lanh lợi phết, tiên hạ thủ vi cường, rào đón , còn hối lộ bằng đồ ăn thức uống. Làm thì lát nữa lỡ phiền thật, cũng ngại há miệng trách mắng, câu ăn thì mềm môi quả cấm sai.
Tuy nhiên, Diệp Lê nhận ly nước: “Cảm ơn ý của cô, nhưng cũng order sữa .”
Từ chối khéo xong, cô nảy một ý: “Cơ mà cũng nhát gan lắm, là ba chúng chung ?”
“Ok chốt luôn!”
Tế Tuyết Tương vốn tính tình xởi lởi, gật đầu cái rụp chút do dự.
“ thì dạn dĩ lắm, cô qua đây cạnh cho đỡ sợ... Ây da, thôi bỏ , cô order một đống đồ ăn thế , tay xách nách mang lỉnh kỉnh lắm, để chị em chuyển hộ khẩu qua bên .”
Nói xong, cô ngoắt vẫy gọi phía : “Quách Tử, nhanh cái chân lên, đây .”
“Ơ... nhưng mà chị ơi, tuốt luốt đó vẻ ...” Giọng em trai thỏ thẻ vang lên từ hàng ghế .
“Hơi cái gì mà , bảo qua đây thì vác xác qua đây nhanh lên!” Tế Tuyết Tương quát gọn lỏn, uy quyền ngút trời, “Lẹ , chị gái xinh một nè, qua đây cho đông vui!”
Nghe tiếng sư t.ử rống, nam sinh mới lề mề dậy, rụt rè tiến về phía .