Tần Tam Tam nãy giờ vẫn ngoan ngoãn rạp trong bụi rậm xem kịch .
Cô nhóc chứng kiến cảnh tượng đám ong chích cho chạy tán loạn, thấy tiếng la hét thê t.h.ả.m vang vọng bốn bề, và cũng thấy rõ hai gã hoảng loạn chạy thục mạng về phía .
Dù chút căng thẳng, Tần Tam Tam vẫn cố giữ bình tĩnh.
Chỗ cô nhóc đang nấp khá rậm rạp, bản ngụy trang kín mít từ đầu đến chân, cộng thêm hệ thống bẫy rập Diệp Lê rải dày đặc xung quanh. Chỉ cần cô nhóc im bất động, thường khó lòng mà phát hiện .
Hai kẻ càng lúc càng gần, bộ dạng vạm vỡ hung tợn, tên Đầu Xoăn còn lăm lăm cây rìu chiến tay khiến Tần Tam Tam khỏi lạnh buốt sống lưng.
Cô nhóc cố thu nhỏ hết mức, kìm hãm nhịp thở, nỗ lực hòa bụi rậm phát tiếng động.
Thế nhưng ngay lúc , phía lưng cô vang lên những tiếng sột soạt quái gở.
Âm thanh lớn, nhưng chậm rãi và đều đặn, đang tiến gần chỗ cô. Nghe hệt như con thú nào đó đang bò trườn.
Sởn tóc gáy, Tần Tam Tam kìm từ từ xoay đầu .
Không thì thôi, thấy, cô nhóc hít một ngụm khí lạnh, nổi da gà gai ốc.
Từ trong đám cỏ, một cái đầu dẹt hình thoi vằn vện những hoa văn nâu đen đang từ từ trồi lên. Đôi mắt đen như hột đỗ lạnh lẽo chằm chằm cô, cái miệng bè bè ngừng thò thụt chiếc lưỡi chẻ đôi đỏ lòm.
Bên cái đầu đó là một hình dài ngoằng, to tướng uốn lượn lẫn trong cỏ dại.
Là một con rắn!
Một con trăn to cỡ cổ tay!
Trong tích tắc, da đầu Tần Tam Tam tê dại, hồn bay phách lạc mất một nửa.
Trần đời cô nhóc sợ nhất là lũ chân !
Theo bản năng, Tần Tam Tam toan bật dậy vắt chân lên cổ chạy trốn, nhưng hai gã ác ôn áp sát ngay mặt.
Tiến thoái lưỡng nan, sói cọp, Tần Tam Tam tiến , lùi cũng xong, đành chôn chân tại chỗ, dám hó hé cựa quậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-142-tuyet-canh-thu-4-tran-chien-sinh-tu-tren-dao-hoang-14.html.]
Trong lòng cô nhóc sức khấn vái cầu nguyện cho con trăn mau mau đổi hướng, bỏ cho khuất mắt.
Thế nhưng, đời như là mơ.
Con trăn khổng lồ chẳng những thèm đường vòng, mà còn trườn thẳng về phía cô nhóc.
Có vẻ như nó định tấn công. Nó uốn éo chậm chạp, ngó đông ngó tây, dáng vẻ đang rình mồi.
Ở bên ngoài, một gã cao kều bất cẩn giẫm ngay bẫy của Diệp Lê. Sợi dây leo quấn c.h.ặ.t c.h.â.n khiến gã ngã sấp mặt cạp đất, bắp chân cọc nhọn đ.â.m xuyên qua. Gã quằn quại nền đất rên rỉ t.h.ả.m thiết.
Tần Tam Tam kẹp giữa hai luồng nguy hiểm, mồ hôi lạnh vã như tắm.
Con trăn trườn tới ngày một gần, cuối cùng bò tót lên lưng cô, cắm đầu chui tọt cái miệng ba lô hé mở.
Khi cái cảm giác nhẵn thín trơn tuột lạnh buốt từ từ lướt qua da thịt cánh tay, Tần Tam Tam cảm tưởng như m.á.u trong huyết quản đều đóng băng bộ, từng tế bào thi gào thét giục cô mau chạy ...
Thế nhưng hai gã bên ngoài vẫn đang loay hoay chịu rời , cô nhóc nào dám ho he nhúc nhích.
Chẳng mấy chốc, con trăn chui gọn hơn nửa trong ba lô.
Tuy nhiên, trong ba lô cuộn dây thừng và ba cái bình nước, gian trống còn khá hẹp, con trăn to dài chen lọt.
Vậy là nửa của nó đành thò ngoài, uốn éo ngo ngoe, ngoằn ngoèo quấn qua quấn , cuối cùng trườn lên cổ Tần Tam Tam, bò cả lên mặt cô nhóc...
Cái đuôi nhọn hoắt, lạnh lẽo, đầy vảy váp, còn phảng phất mùi tanh tưởi khó tả...
Khoảnh khắc , sợi dây lý trí mỏng manh cuối cùng trong đầu Tần Tam Tam chính thức đứt phựt.
Cô nhóc ré lên một tiếng thất thanh: “Á á á”, tiện tay vơ lấy cái đuôi rắn quăng quật , bật dậy cắm đầu cắm cổ bỏ chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Ở bên ngoài, Đầu Xoăn đang hì hục tìm cách gỡ bẫy cho đồng bọn thì thấy một cô bé vóc dáng hạt tiêu từ bụi rậm đột ngột vọt , chạy thục mạng như kẻ điên, miệng ngừng lóc gào thét: “Á á á... Chị ơi, cứu em... chị ơi...”
Phía chiếc ba lô của cô nhóc, một nửa sợi “dây thừng” thô ráp vẫn đang ve vẩy đong đưa.
Ánh mắt Đầu Xoăn lập tức lóe lên một tia độc ác. Gã mặc xác thằng đồng đội đang kêu la, vung rìu chiến lao theo truy đuổi.