[Vô Hạn Lưu] Thần Quỷ Chi Gia - Chương 9: Ác Quỷ Sắp Lên Màn (9)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 12:42:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

056 một nữa rơi im lặng.

Rất đúng lúc, Từ Thanh Xuyên thế mà sinh vài phần thương hại nó.

Trong trải qua Bạch Dạ của , cũng từng một hệ thống phụ trách giám sát. Cho đến bây giờ, vẫn còn nhớ rõ cảm giác mà hệ thống đó mang : Âm lãnh, kinh hoàng, áp bức đến nghẹt thở.

So sánh như sang cái hiện tại

Một câu chuyện kinh dị chuẩn công phu mới mở màn, cứng rắn bẻ lái cốt truyện, cả bộ phim lao thẳng về một hướng ai ngờ tới. Vừa phi lý, buồn .

Oán linh trong Bạch Dạ hung tàn vô cùng, lý trí từng thuộc về con dần dần phai mờ, chỉ còn bản năng g.i.ế.c ch.óc.

Nói một cách dễ hiểu thì… trí thông minh cao lắm.

Rốt cuộc ai là đốt tiền giấy, với đám quỷ hồn mắt mà , còn quan trọng nữa.

Nếu kết âm hôn với chúng là quỷ treo cổ, chấm dứt cuộc hôn sự , cách nhanh gọn tiện lợi nhất chính là tiêu diệt “chú rể”.

Tóm … cuộc khủng hoảng kết thúc theo một cách vô cùng khó tin.

Tâm trạng Từ Thanh Xuyên phức tạp, liếc Bạch Sương Hành.

Thể lực cô vốn , chạy tới nghĩa địa xong, hai má ửng đỏ rõ rệt. Lúc yên tại chỗ, lặng lẽ điều chỉnh nhịp thở.

Ngay cả khi kiệt sức, sống lưng cô vẫn thẳng tắp, như một lưỡi d.a.o mỏng sắc bén.

…Không đúng.

Từ Thanh Xuyên nghĩ, với dáng vẻ gầy gò, trầm tĩnh , cô giống một nhánh trúc non mảnh mai hơn.

Loại gai.

Ở bên , mức độ chấn động trong lòng Văn Sở Sở cũng chẳng kém gì —Đây là kiểu tư duy gì, thao tác kiểu gì chứ! Đến cả hệ thống cũng chọc tức đến suýt treo máy!

Khi Bạch Dạ bắt đầu, cô còn lo lắng bất an, sợ sẽ dọa vỡ gan. Bây giờ

Thế mà khá vui và kích thích.

Trước đó, Văn Sở Sở từng nghĩ rằng “Bạch Dạ” thể dính dáng tới từ “vui vẻ”.

“Đi thôi.”

Sau khi nhịp thở dần định, Bạch Sương Hành ngẩng đầu: “Nghĩa địa an .”

Mấy con quỷ âm hôn triệu hoán g.i.ế.c đỏ cả mắt, xé nát quỷ treo cổ thành từng mảnh. Nếu bọn họ tiếp tục ở đây, chừng cũng sẽ gặp nạn.

Lại một nhiệm vụ chính tuyến thành thuận lợi, ba kết bạn trở về 444 phố Bách Gia, hẹn nếu gặp tình huống đột xuất thì lập tức liên lạc bằng điện thoại.

Một đêm trôi qua, chuyện quái dị nào khác xảy . Trải qua cuộc tập kích , Bạch Sương Hành ngủ nông, lúc tỉnh dậy là bảy giờ sáng. Ánh nắng ban mai rực rỡ, cô dậy giường với đôi mắt còn ngái ngủ, dụi dụi mắt, giao diện nhiệm vụ trong đầu.

…Bạch Dạ.

Sau khi Bạch Dạ xuất hiện, ít suy đoán, nguyên nhân hình thành của nó là do sóng não của khuất.

—Cũng chính là “ý thức”.

Sau khi con c.h.ế.t , nếu chấp niệm đủ mạnh, sóng não sẽ xác suất nhất định lưu đời, tạo một từ trường .

Một khi từ trường cộng hưởng với sống, nó sẽ kéo đó trong.

Theo lời kể của những từng sống sót trở về từ Bạch Dạ, trong mỗi thử thách đều tồn tại một con quỷ cực kỳ đặc biệt: oán niệm sâu nặng, từng trải nghiệm vô cùng bi t.h.ả.m, đồng thời liên quan mật thiết tới nhiệm vụ chính tuyến.

Nếu đoán sai, thể chúng chính là chủ nhân của những sóng não hình thành từ trường đó.

Chính vì oán niệm của chúng thể tiêu tan, mới cuối cùng tạo thành Bạch Dạ.

Nếu đúng là như , thì trong Bạch Dạ mà cô đang trải qua, rốt cuộc ai mới là căn nguyên của tất cả, oán khí của nó đến từ ?

Suy đoán rốt cuộc chỉ là suy đoán. Với manh mối hiện , khó suy luận kết luận hữu ích. Bạch Sương Hành xoa nhẹ giữa mày, dậy rửa mặt.

Cô dậy khá sớm, lúc mở cửa phòng, hành lang yên tĩnh một mảnh, những khác vẫn thức.

Rảnh rỗi cũng là rảnh, Bách Lý đại sư và chủ nhà đều kín miệng , Bạch Sương Hành dứt khoát khỏi tòa nhà, xem thể dò la tin tức gì từ miệng hàng xóm láng giềng .

Không còn nghi ngờ gì nữa, phố Bách Gia là một khu giáp ranh thành thị - nông thôn vô cùng xuống cấp.

Đường phố chật hẹp, hai bên là những ngôi nhà thấp bé cũ kỹ. Dù đang ánh nắng ban mai bao phủ, nhưng mang đến cảm giác như một già nua hấp hối, chút sinh khí.

Nếu Bách Lý đại sư danh tiếng vang xa…

sống ở một nơi như thế ?

Bạch Sương Hành càng nghĩ càng thấy kỳ quái. Cô định tìm một hàng xóm hỏi thăm, thì chợt phía gọi: “Chị ơi.”

Quay đầu theo tiếng gọi, là một bé gái tới mười tuổi, đeo cặp sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/chuong-9-ac-quy-sap-len-man-9.html.]

Cô bé chút ngượng ngùng, chằm chằm, vành tai ửng hồng.

Do dự một giây, như thể cuối cùng cũng lấy hết can đảm, đứa trẻ đưa tay . Bạch Sương Hành nhíu mày.

Lòng bàn tay của một đứa trẻ lẽ sạch sẽ tì vết, nhưng bàn tay mắt cô chi chít những vết thương sâu nông khác , lớn nhỏ đủ cả.

Không Bàn tay gầy quá mức, xương gần như lộ ngoài, chỉ phủ một lớp da mỏng. Nằm yên trong lòng bàn tay là một miếng băng cá nhân. “Chân chị… phía thương .”

Cho đến khi cô bé xong một cách rụt rè, Bạch Sương Hành mới cúi xuống , phát hiện mắt cá chân tróc một mảng da, lộ phần thịt hồng nhạt bên trong.

Chắc là tối qua chạy gấp quá, vô tình quệt đó. “Cảm ơn.”

Bạch Sương Hành nhận lấy băng cá nhân: “Tay em—”

hết, cô bé nhanh ch.óng rụt tay về, cúi đầu lắc lắc: “Trước đó ngã một , .”

Đứa trẻ dừng một chút, ngẩng đầu, nở một nụ rụt rè: “Chị ơi, em sắp học muộn , em đang đợi ở bên . Tạm biệt.”

Nói xong, cô bé vẫy tay, chạy chậm về phía khác. Bạch Sương Hành thuận thế theo, thấy ở cuối con phố là một bé gầy gò kém. Xem là một đôi em đang đường tới trường.

Bóng dáng hai đứa trẻ dần dần xa. Cô cầm miếng băng cá nhân trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve một cái.

Trong Bạch Dạ đầy rẫy sát cơ, nhận một món quà thiện ý nhỏ bé như , quả thật cũng mới mẻ.

“Haiz.”

Đang suy nghĩ, phía truyền đến một giọng nữ xa lạ: “Con bé Giang Miên —”

Bạch Sương Hành đầu: “Đứa trẻ đó tên là Giang Miên?”

Một phụ nữ lưng cô, trông như cư dân của con phố : “Rất hiểu chuyện ? Tiếc là bố nó là một tên cặn bã. Cô thấy tay con bé đó—”

bĩu môi: “Cô thấy giống ngã thương ?”

Bạch Sương Hành nhớ lòng bàn tay đầy sẹo của cô bé: “Bạo hành gia đình?”

“Chứ còn gì nữa.”

Người phụ nữ : “Bố nó là con bạc, thì ba năm đ.á.n.h bỏ chạy, để hai em Giang Du, Giang Miên… đúng là nghiệp chướng.”

Nói , bà nheo mắt, lộ vẻ tò mò: “ thấy cô từ 444, cô ở đó ?”

tỏ để tâm. Bạch Sương Hành còn tưởng thể hỏi tin tức quan trọng, nhưng phụ nữ chỉ chép miệng : “Con đó xui xẻo lắm đấy. Mà cô ? Con đường tòa nhà đó thường xuyên xảy t.a.i n.ạ.n xe cộ, tà lắm!”

Tà lắm.

Trong lòng Bạch Sương Hành khẽ động, tiếp tục đào sâu chủ đề: “Thật ? Chủ nhà từng với mấy chuyện . Bà quen chủ nhà ở đó ?”

“Gã đàn ông đó ?”

Người phụ nữ nhún vai: “Âm u lắm, .”

“Còn Bách Lý đại sư thì ?”

“Bách Lý đại sư?”

sững : “À, cô vị đạo sĩ đó… linh, nhưng từng lộ mặt.”

Hai 444 hiếm khi xuất hiện, phụ nữ ít về họ.

Bạch Sương Hành hỏi thêm một lúc, khi rời thì lịch sự cảm ơn đối phương.

Gần trưa, Từ Thanh Xuyên gọi điện tới. Ba giờ là châu chấu cùng một sợi dây. Sau khi tụ họp, họ cùng dò la manh mối trong các con hẻm.

Hàng xóm láng giềng hiểu rõ về Bách Lý đại sư. Họ gần như hết cả con hẻm, cuối cùng chỉ thu vài thông tin cơ bản.

Bối cảnh của Bạch Dạ là mười năm , phố Bách Gia về phía nam thành phố Giang An, vị trí địa lý vô cùng hẻo lánh.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Số 444 vốn luôn bỏ trống, mãi tới lâu đây, Bách Lý đại sư mới cùng chủ nhà dọn tới. Hai gần như cách ly với thế giới bên ngoài, ít hàng xóm xem là quái nhân. Kỳ quái nhất là, ai từng gặp mặt Bách Lý đại sư.

Từ đó suy , Bách Lý thể gặp một t.a.i n.ạ.n nào đó, buộc lui về nơi , và luôn tránh né chịu lộ diện…

Bạch Sương Hành cảm thấy, nguyên nhân chắc chắn hề đơn giản. Bất tri bất giác, thời gian tới ban đêm, thử thách mới sắp mở .

Trong các lựa chọn, “Truy Nguyệt” là quái lạ nhất. Vì an , ba chọn cúng ở nghĩa địa.

Liên tiếp hai đêm khuya đặt chân tới nghĩa địa, hiểu vì , Từ Thanh Xuyên và Văn Sở Sở cảm thấy sợ hãi bao nhiêu.

Nói thế nào nhỉ, từ khi trải qua chuyện hôm qua, nghĩa địa…

Luôn cảm giác như về nhà.

 

Loading...