Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thôi mà, chỉ là lời ứng phó thôi, em sai , dùng từ thỏa đáng, đừng giận nữa."

 

Ngay cả "Lục đại tiểu thư" cũng bằng giọng mỉa mai , Lục Kiều vội vàng .

 

Mặt ghé sát quá, thở nóng hổi phả cả mặt cô, cảm thấy mặt ngứa ngáy, Lục Kiều khỏi đưa tay định đẩy mặt .

 

Chạm thấy mịn màng, man mát, sờ cực kỳ thích.

 

Người đàn ông hai mươi lăm tuổi, da dẻ săn chắc, lúc sáng thức dậy lẽ mới cạo râu, phần cằm chút lún phún râu nhưng cảm giác tay cực kỳ .

 

Lục Kiều đột nhiên buông tay như nữa.

 

Cô nâng lấy mặt , nhịn mà nặn nặn hai cái, chằm chằm đôi mắt sắp tay cô che khuất mà xin dỗ dành:

 

"Em sai , nhất định sẽ chú ý, kỹ sư Tần đó em mới gặp đúng một , thực bây giờ ngay cả mặt mũi trông như thế nào em cũng quên , chẳng qua là khen của mà, nên mới chọn từ để thôi."

 

Cố Ngộ phòng Lục Kiều sẽ đột ngột động thủ, cả sững sờ như dựng lông, đôi tay mềm mại trắng nõn mặt như luồng điện chạy qua, xương cụt của cũng tê rần, một nơi tên nào đó còn đáng hổ mà...

 

Cố Ngộ đưa tay định gạt đôi bàn tay mặt , nhưng đưa lên một nửa, do dự động đậy.

 

Cảm giác chút quá đỗi .

 

Giống như bao bọc bởi những đám mây ấm áp, giống như massage, từng chút từng chút nặn bóp mặt, tê tê ngứa ngứa, lâng lâng bay bổng.

 

Có chút lưu luyến, tham luyến.

 

Thậm chí còn nảy sinh một tia ý tham lam là ôm lấy "đám mây lớn" .

 

Tay mềm mại như .

 

Trên chắc cũng mềm nhũn nhỉ?

 

nghĩ đến "vòng kim cô" ba tháng , chút ý thử thách trong lòng nhanh ch.óng đè xuống.

 

"Em , nãy đột nhiên nghĩ đến điều gì ?"

 

Bàn tay to lớn đang giơ lên cuối cùng cũng khẽ buông xuống, chỉ nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m như đang nhẫn nhịn điều gì đó, một hồi lâu , chủ nhân của bàn tay to mới lên tiếng.

 

Giọng điệu bình thản mà kỳ lạ, trong giọng mang theo một tia khàn khàn.

 

"Cái gì ạ?" Lục Kiều dừng tay , hỏi.

 

Cố Ngộ khẽ hừ một tiếng nhưng nữa, một lúc mới chậm rãi thốt một câu: "Anh cả của em chắc sắp về đấy."

 

Nhắc đến cả, Lục Kiều ngay lập tức ngoan ngoãn, tay cũng rời khỏi mặt Cố Ngộ.

 

"Được , chúng chuyện chính sự ."

 

"Chính sự?"

 

Cô đột ngột buông tay, mặt nhẹ bẫng, tim cũng hẫng hụt một cách kỳ lạ trong chốc lát, chuyện, mới hồn, ngước mắt cô.

 

"Vâng, chính sự."

 

Lục Kiều gật đầu, thần sắc nghiêm túc thêm vài phần, một lát , mặt cô mang theo nụ , kiểu kìm chế như lúc nãy, mà giống nụ khi cô gọi điện thoại, đôi mắt sáng rực như đá quý khảm trong mắt, rực rỡ lấp lánh, ẩn hiện vẻ ranh mãnh, giống như một con cáo nhỏ gian xảo.

 

Cố Ngộ khựng , bất động thanh sắc cô một cái: "Chính sự gì?"

 

Lục Kiều suy nghĩ một chút, nhích gần hơn một chút mới hỏi:

 

"Em hỏi cái nhé, nguồn vốn của vấn đề gì chứ? Anh thiếu tiền ?"

 

"Có kiếm một món tiền nhanh ?"

 

"Tiền nhanh?"

 

Cố Ngộ nhíu nhíu mày, hiện tại kinh doanh nhiều ngành nghề, đến mức gần như quăng lưới khắp nơi, trong đó nguồn tiền định và nhanh nhất là đội xe vận tải của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-93.html.]

Mỗi ngày đều một lượng lớn tiền mặt đổ túi.

 

Anh nghĩ cái gì thể kiếm tiền nhanh hơn đội xe vận tải nữa.

 

"Trúng ?"

 

Thứ đó mới thiết lập năm ngoái, trúng thưởng, nhưng Cố Ngộ tin lắm mấy thứ đó.

 

Lãng phí tiền đó, đủ để mua hai cây kem sữa nguyên chất .

 

Anh khỏi về phía Lục Kiều: "Cái xổ phúc lợi đó, tỷ lệ trúng thưởng nhỏ, mua chơi chơi thì , chứ đừng coi là thật."

 

"......"

 

"Xổ phúc lợi gì chứ, cái đó." Lục Kiều bao giờ để ý đến chuyện xổ , quên mất xổ phúc lợi đưa từ khi nào, cô sững sờ một lát, xua tay .

 

"Là tiền nhanh đàng hoàng chính chính, hơn nữa còn hợp pháp, cần nộp thuế."

 

"Em thiếu tiền ?" Cố Ngộ nghĩ đến điều gì đó, khựng một chút hỏi cô.

 

"Tiền xưởng em , nên mới đuổi Diệp Lãm ?"

 

Phải đàn ông thật nhạy bén, một phát đoán trúng luôn.

 

Lục Kiều cũng thấy hổ, giọng điệu cô thoải mái:

 

"Tiền thì ai mà chẳng thiếu, em mở xưởng cơ mà, chứ mua bừa một cây kem ngoài đường , thể vấn đề về vốn ."

 

Cố Ngộ tính toán tiền thể huy động hiện tại, hỏi cô: "Thiếu bao nhiêu?"

 

"Làm gì, định cho em ?"

 

Lục Kiều buồn một cái.

 

"Không cần , em vẫn đến mức ngửa tay xin tiền ."

 

Lục Kiều quá thanh cao, sẽ kiểu tiền của là của , em sẽ tiêu gì đó, tiền của đàn ông, kiếp cô tiêu bao giờ khách sáo.

 

Tất nhiên, chỉ giới hạn trong việc cô dùng cho sinh hoạt hàng ngày quần áo trang sức của .

 

Liên quan đến sự nghiệp của chính , cô vẫn rạch ròi một chút.

 

Kiếp cô tay trắng lập nghiệp còn từng ngửa tay xin , kiếp càng .

 

"Chắc cũng chuyện bố em ly hôn nhỉ?" Lục Kiều cúi đầu mím môi hỏi một câu.

 

Lần khi đến tuổi tác của cô, chuyện hai theo bản năng bỏ qua, giờ coi như đầu tiên chính thức bày tỏ chuyện .

 

Cố Ngộ nghĩ đến những lời cô trong điện thoại, khựng một chút, gật đầu: "Ừm."

 

"Họ ly hôn, chia em , đưa cho em căn nhà cũ gia đình từng ở, cộng thêm ba vạn tệ tiền học phí sinh hoạt phí cho em học đại học , và tiền thể du học trong tương lai."

 

Tiền du học thực cũng chỉ là cho thôi.

 

Thực sự du học, ba vạn tệ đủ.

 

Lục Kiều , chỉ ba vạn tệ thôi, Lục Chính Hải bỏ chắc về nhà cũng xót ruột một hồi.

 

cũng chỉ là con gái thôi mà, còn là đứa con gái ông bao giờ quan tâm đến.

 

Trong mắt Lục Kiều xẹt qua một tia giễu cợt, nhanh ch.óng khôi phục bình thường.

 

" thực tế, em chỉ bấy nhiêu tiền đó, nếu em cũng chẳng dám đòi một chiếc xe khi chuẩn mở xưởng."

 

"Anh đoán xem, tiền của em từ ?"

 

Cố Ngộ vẫn thoát khỏi dư âm chuyện bố cô mà Lục Kiều kể, Thường Khánh Phương lúc đó chỉ kể đơn giản cho chuyện Lục Kiều chia ở riêng, thấy cô tiêu xài phóng khoáng, còn tưởng bố cô chia cho cô ít tiền, ngờ chỉ ba vạn tệ.

 

 

Loading...