Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ thế qua , mối quan hệ duy trì như .

 

Tất nhiên, Lục Chính Hải là khá tham lam.

 

Một mối quan hệ như thể khiến ông thỏa mãn, ông mượn chiêu bài , những năm qua lượt quen nhiều thế bá trong ngành đồ gỗ và xây dựng.

 

Mọi , chỉ là dù cũng đều đôi bên cùng lợi, xé rách mặt mà thôi.

 

Trùng sinh trở , cô mượn những mối quan hệ đó của Lục Chính Hải để chút việc, cô lấy danh nghĩa của ông để đến thăm hỏi vài vị thế bá.

 

Vị Mạnh thế bá duy nhất khi cô đến cửa phòng cô như phòng kẻ trộm đuổi khéo như đuổi kẻ ăn mày.

 

Ông chỉ coi như cô gặp khó khăn gì đó, bảo cô rõ ràng, cái gì giúp ông nhất định sẽ giúp.

 

Đây cũng là đối tượng hợp tác duy nhất mà Lục Kiều xác định.

 

Ông chủ lớn công việc bận rộn, "đại ca đại" lúc nào cũng mang theo bên , cô gọi điện bao lâu đối phương bắt máy.

 

Có lẽ là cuộc gặp gỡ khá vui vẻ, cũng lẽ là bản vẽ cô gửi và thông tin cô cung cấp tạo một chút tác dụng cho đối phương, vị Mạnh thế bá khi thấy tên cô thì vô cùng nhiệt tình.

 

"Kiều Kiều , hiện tại cháu đang ở thế? Sao qua nhà chơi, khi nào rảnh thì qua ăn cơm nhé, bác bảo dì mấy món cháu thích."

 

"Bác Mạnh, hiện tại cháu đang ở Dư Ký ạ, cháu chẳng với bác là cháu qua Dư Ký lăn lộn một chút đó ."

 

Lục Kiều thuận miệng mỉm đáp đối phương, thêm:

 

" mà dù cháu ở Hải Thị, nếu bác Mạnh nhu cầu thì cháu cũng sẵn lòng giúp hết sức ạ."

 

" bác Mạnh, mấy cái máy của bác mang về ạ? Nếu theo kiểu kết hợp gỗ tự nhiên và ván công nghiệp thì bên cháu còn hai bản vẽ nữa, bác còn cần , dù nhân tài trong xưởng của bác cũng nhiều như , nhất là kỹ sư Tần , tuổi còn trẻ mà tài năng lắm ạ."

 

"Tất nhiên là cần !"

 

Mạnh Tiền Tiến chút do dự đáp lời, đó : "Kiều Kiều cháu bản vẽ của cháu giờ bác xuất bao nhiêu hàng ?"

 

" , cháu nhắc đến tiểu Tần, hai ngày cũng nhắc đến cháu đấy, hai đứa cháu , là để bác cầu nối cho nhé?"

 

"Trai tài gái sắc, quả thực xứng đôi!"

 

!!

 

Lục Kiều theo bản năng ngẩng đầu Cố Ngộ một cái, âm thanh của "đại ca đại" đến mức phát ngoài, nhưng lúc trong phòng chỉ cô và Cố Ngộ, yên tĩnh đến mức thể yên tĩnh hơn.

 

Vạn nhất thấy một hai câu thì ...

 

Lục Kiều vội vàng xoay , nhanh ch.óng : "Bác Mạnh, bác đừng thế, kỹ sư Tần và cháu coi như tâm đầu ý hợp, tri kỷ chuyện thì , chứ chuyện khác thì ạ, cảm thấy hợp."

 

Tâm đầu ý hợp, tri kỷ?

 

Cố Ngộ nhướng cao mày ngay khi Lục Kiều chột ngẩng đầu vội vàng xoay . Nghe thấy hai chữ "tri kỷ" , nghiến răng gật đầu, dậy tới phịch xuống bên cạnh cô.

 

Lục Kiều nhận , theo bản năng dịch m.ô.n.g sát mép ghế, đổi điện thoại sang tay khác, vội vàng chuyện chính sự với Mạnh Tiền Tiến trong điện thoại:

 

"Bác Mạnh, cháu hỏi một chút, đống bảo bối trong kho của bác còn ạ?"

 

"Bảo bối?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-92.html.]

Mạnh Tiền Tiến ngẩn , hồi lâu mới phản ứng Lục Kiều đang đến cái gì.

 

"Ồ ồ, cháu đống hàng tồn kho bác chất trong kho hả, còn chứ, bác cũng đang dọn dẹp đây, nhưng chẳng cháu đưa gợi ý mới cho bác , bác đang bận bên , cũng thời gian ngó ngàng tới nó."

 

Vẫn còn.

 

Lục Kiều lộ vẻ vui mừng, tay cô siết c.h.ặ.t điện thoại.

 

"Vậy bác Mạnh thể nhượng cho cháu ạ? Bác đấy, cháu đến Dư Ký ăn nhỏ một chút, ở đây cháu thuê mặt bằng , đang lo hàng để bán đây ạ."

 

"Bác Mạnh, bác để giá hời cho cháu nhé, sẵn tiện dọn trống kho để bác để đồ khác ạ."

 

"Cháu thực sự mở cửa hàng ?"

 

Mạnh Tiền Tiến xong thì ngạc nhiên một tiếng, đó ông lớn: "Được chứ, , Kiều Kiều cháu đưa cho bác một gợi ý lớn như , ở chỗ bác Mạnh cháu cần khách sáo."

 

"Lô hàng đó, cháu cứ qua mà kéo ."

 

Lục Kiều lập tức vui mừng khôn xiết: "Vậy quá, vài ngày tới cháu sẽ qua ạ."

 

" bác Mạnh, còn một việc nữa bàn bạc với bác. Chỗ cháu , bác mà, cháu việc với bố cháu , ông giờ em bé mới , cũng chẳng buồn quan tâm đến cháu, trong tay cháu..."

 

Lục Kiều tỏ vẻ khó , bên Mạnh Tiền Tiến khựng một chút, nhanh ch.óng : "Được Kiều Kiều, chuyện đó nữa, bác hiểu mà. Hàng thì cháu cứ đến kéo, kéo về bán chúng tính ?"

 

"Nếu thực sự bán , chỉ cần hư hao gì, cháu cứ kéo về trả cho bác là ."

 

"Vâng! Tốt quá, cảm ơn bác Mạnh nhiều ạ."

 

Cúp điện thoại, Lục Kiều nhịn mà bật , tuy rằng mặt dày giả nghèo giả khổ chút mất mặt, nhưng dù cũng lấy một lô hàng bán hộ.

 

Ít nhất, lỗ hổng tài chính cuối cùng cũng còn lớn đến nữa.

 

Tiếp theo, cô chỉ cần thuyết phục Cố Ngộ, đưa cô Trịnh Thành một hai chuyến để kiếm tiền mua máy móc về là .

 

Nghĩ đến đây, cô khỏi đầu Cố Ngộ, đúng lúc , Cố Ngộ đột nhiên sát gần cô, khuôn mặt dừng cách lòng bàn tay cô một , miệng kéo dài giọng gọi cô:

 

"Lục Kiều Kiều, tri kỷ Hải Thị ? Khá lắm đấy, chơi đấy."

 

Chương 28 Dỗ dành

 

"Ở Hải Thị tri kỷ , còn chạy đến Dư Ký để xem mặt tìm đối tượng?"

 

Đột nhiên một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú ngay sát trong gang tấc, giọng điệu kéo dài lạnh lẽo, ngay lập tức trùng khớp với cảnh tượng kiếp khi đàn ông giận cô đến cực điểm nhưng chẳng cô, chỉ thể dùng hai tay bế xốc eo cô đặt lên đùi, tay bóp mặt cô như chơi b.úp bê.

 

Lục Kiều thoáng chốc da đầu tê dại, cô ngước mắt Cố Ngộ, khuôn mặt sâu sắc thanh tú là thần sắc như , nhưng trong đôi mắt đen láy ẩn chứa chút ý tứ lành lạnh, như : Em nhất là trả lời cho hẳn hoi, nếu em xong đời .

 

"Trên thương trường mà, tán gẫu xã giao là khó tránh khỏi..."

 

Lục Kiều theo bản năng mở miệng, lời thốt , đột nhiên cảm thấy gì đó .

 

Hình như giống mấy câu danh ngôn tra nam (đàn ông tồi) mạng mấy chục năm .

 

C.h.ế.t tiệt.

 

Lục Kiều chút tuyệt vọng nhắm mắt , quả nhiên liền thấy một tiếng hừ nhẹ: "Ghê gớm thật, Lục đại tiểu thư còn cả thương trường cơ đấy."

 

 

Loading...