Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị dâu định mở xưởng ?”
“Anh rốt cuộc là tìm cho một chị dâu như thế nào trời?”
Biết lái xe máy, xinh , tiền, giờ còn tự mở xưởng?
Nữ giám đốc xưởng!
Cố Tề lập tức trợn tròn mắt, một cảm giác bồng bềnh chân thực.
Anh trai kiếp chắc là tích đại đức lớn lắm đây.
~~
Bố cục sân bên của Cố Ngộ cũng tương tự như bên đối diện, vì họ thường xuyên ở nên trong sân cũng trồng hoa cỏ gì, chỉ một cây hồng cao bằng hai rưỡi ở một góc sân.
Trong sân dọn dẹp khá sạch sẽ, thể thấy vết tích của việc từng quét dọn, phòng khách cũng bài trí sáng sủa, gọn gàng. Vào nhà là một chiếc ghế dài bằng gỗ đỏ, bên cạnh là bàn gỗ, phía bày biện đầy đủ các loại cụ.
Dù cũng thiếu tiền, trong phòng khách trang điều hòa, tủ lạnh và các thiết điện khác, sang trọng hơn nhà họ Diệp nhiều.
Lúc điều hòa đang bật, trong phòng mát mẻ, dễ chịu.
“Sạc đầy điện , thể gọi nửa tiếng, nếu đủ ở đây còn một cục pin dự phòng thể .” Cố Ngộ phòng lấy chiếc điện thoại “đại ca” đưa cho Lục Kiều, .
“Đủ dùng ạ.”
Lục Kiều nhận lấy, đáp một tiếng, đối chiếu với dãy máy nhắn tin bấm gọi .
Cô cũng tránh né ai, cứ thế chiếc ghế dài đợi điện thoại kết nối.
Cố Ngộ thấy , cúi đầu cô một lúc mới pha cho Diệp Lĩnh.
Chỗ của thỉnh thoảng tiếp đãi Mạnh Phóng.
Mạnh Phóng quen lối sống công t.ử, cầu kỳ, nên bộ cụ ở đây chuẩn đầy đủ cho , ngon cũng , dùng để tiếp đãi rể tương lai là khéo.
“Alo, chị Lâm ạ?”
Điện thoại nhanh ch.óng kết nối, thấy đầu dây bên một tiếng “alo” rè nhưng vẫn thể phân biệt là của Lâm Lam, Lục Kiều vội vàng đáp lời.
Phía Lâm Lam thấy giọng Lục Kiều thì còn kích động hơn cả cô, chị vội vàng đem sự việc :
“Em gái , tin , hôm qua chị về là chạy ngay một chuyến tới phía Bắc thành phố, tìm ủy ban thôn Nhị Kiều để tìm hiểu tình hình, bên đó hiện đang hai nhà xưởng bỏ trống đang cho thuê đấy.”
“Một cái nhỏ hơn một chút, chỉ hai ngàn mét vuông, một cái lớn hơn, hơn ba ngàn mét vuông.”
“Chị với họ chuyện em mua , sáng nay ủy ban thôn bên đó họp một buổi, kết quả là liên hệ với chị ngay.”
“Họ , bán thì cũng thôi, nhưng mấy điều kiện……”
Có điều kiện là chuyện bình thường, lúc giống như , các địa phương vì chiêu thương mà đủ loại tặng tiền tặng đất. Lúc cao mới đưa tín hiệu mở rộng mở cửa, ở vẫn đón luồng gió đó , thực tế ủy ban thôn Nhị Kiều thể đưa quyết định bán nhà xưởng là vô cùng nhạy bén và táo bạo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-89.html.]
Lục Kiều hề ngạc nhiên, cô thản nhiên đáp một tiếng: “Vâng, chị Lâm, chị .”
“Là thế , họ hy vọng khi em mở xưởng, nếu cần dùng thì thể ưu tiên của thôn họ, ngoài nữa là nhà xưởng cách thôn họ xa, họ lo lắng đến buổi tối máy móc chạy tiếng ồn lớn ảnh hưởng tới giấc ngủ của trẻ con trong thôn, nên đưa một yêu cầu nhỏ, đó là hoặc là tám giờ tối việc nữa, hoặc là cách âm cho những xưởng tiếng ồn máy móc lớn.”
“Thêm một điều nữa là rác thải phế liệu xử lý cho , họ trong thôn cho bẩn thỉu, hỗn loạn.”
Lục Kiều chỉ mấy điểm thôi, trong lòng xác định chắc chắn cô chiếm cái xưởng .
Hèn chi kiếp thôn Nhị Kiều nổi tiếng ở Dư Ký, đây là một ngôi thôn vô cùng tầm xa và coi trọng dân làng. Ban lãnh đạo , phong khí trong thôn chắc chắn sẽ tệ .
Mở xưởng ở bên đó thì độ an về mặt sẽ luôn đảm bảo, ít nhất cũng cần quá lo lắng về vấn đề trộm cắp.
Lục Kiều nhớ kiếp cô gặp một doanh nhân Ôn Châu, đối phương tới một khu vực nọ đầu tư mở một xưởng xi măng, ông chọn địa điểm đúng, xưởng mở hơn nửa năm là trong xưởng dân làng trộm sạch sành sanh , đó ông tức quá trực tiếp cho xưởng đóng cửa luôn.
“Mấy điểm ủy ban thôn đưa đó thì khó thực hiện, nhưng việc dùng thì chúng chắc chắn tuyển những phù hợp với , nếu thực sự bên ngoài phù hợp thì chúng chắc chắn sẽ dùng, mỗi năm cho họ bao nhiêu chỉ tiêu thì cái thể bàn bạc .” Lục Kiều suy nghĩ một chút trả lời.
Phía Lâm Lam xong thấy cũng lý, chắc là khó thương lượng, bèn : “Được, lát nữa chị sẽ đích qua đó một chuyến để bàn bạc kỹ chuyện .”
“Vâng, ạ.”
Chiếc điện thoại “đại ca” nặng, cầm một lát là tay chịu thấu , Lục Kiều đổi sang tay cầm, hỏi Lâm Lam: “Chị Lâm, phía ủy ban thôn báo giá ạ?”
“Họ định bán bao nhiêu thế chị?”
“Báo , cái báo , chị gọi điện chủ yếu là để với em chuyện đây.” Phía Lâm Lam vội vàng trả lời.
“Em gái , hai cái nhà xưởng đó chị đích tới xem giúp em một lượt , vị trí , đường xá bốn phía họ đều sửa sang xong xuôi, đường nhựa nhé, nhưng cũng bằng phẳng, xe cộ thuận tiện.”
“Xưởng tuy xây tám năm , hai năm nay cũng bỏ trống, nhưng phía ủy ban thôn họ thỉnh thoảng vẫn sắp xếp qua đó chỉnh đốn, bảo trì, cho nên cái nhà xưởng đó hiện giờ trông vẫn còn mới sáu bảy phần, bên trong cũng chẳng bẩn thỉu hỗn loạn chút nào, như cỏ dại các thứ là .”
“Chỉ là bên trong chất đống một ít máy móc phế thải, sắt thép gì đó thôi, nhưng ủy ban thôn bên đó , đến lúc đó họ sẽ dọn .”
“Đương nhiên , nhà xưởng như thì giá cả chắc chắn là rẻ . Chị cho em cái hai ngàn mét vuông nhé, ủy ban thôn , ít nhất thì cần ……” Lâm Lam cho Lục Kiều một con .
Thực sự là hề rẻ chút nào.
Gần như dùng hết bộ tiền cô đang .
so với khoản tiền đền bù giải tỏa thể nhận gấp mười mấy , mấy chục một năm, thì cái giá đó thực sự chẳng thấm tháp .
tiền mà, cô vì một cái nhà xưởng mà rút cạn vốn liếng thì vận hành .
Phía cả cô , bao nhiêu tiền .
Chẳng lẽ cô về bán ngôi nhà ở Hải Thị ?
Không .
Lục Kiều nghĩ cũng thèm nghĩ từ bỏ ngay ý định đó, đó là một ngôi biệt thự nhỏ kiểu Tây, còn đường Phục Hưng nữa, giá trị còn cao hơn nhiều so với cái nhà xưởng .
Vậy thì chỉ thể……
Ngón tay Lục Kiều đặt gãi gãi hai cái, một lát cô suy nghĩ với Lâm Lam ở đầu dây bên : “Chị Lâm, em , cái giá thể xem xét, nhưng em cảm thấy vẫn thể thương lượng thêm một chút đúng chị.”