Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừ.”

Gạt bỏ cái giá của chiếc xe sang một bên, Diệp Lĩnh thực sự là thích, chút do dự gật đầu, sờ lớp đệm yên xe máy tay, Lục Kiều, nghiêm túc : “Cảm ơn em, Kiều Kiều, cả thích.”

“Cảm ơn gì chứ, em mua xe cho cả của em, em vui còn hết chứ.”

Lục Kiều thích những lời khách sáo, xa cách, cô hếch cằm lên, một cách khoa trương.

Ngôi nhà thực sự gì cần dọn dẹp, chỉ là bên trong trống rỗng gì cả, giống như giường, tủ quần áo, bàn ghế, tủ bát đĩa trong bếp, bát đũa, bình nóng lạnh tắm rửa… tất cả đều cần mua.

vấn đề nảy sinh là, họ sắp buôn đồ nội thất , còn đem tiền cho khác kiếm ?

Diệp Lĩnh là đầu tiên đồng ý.

 

Anh xem hết từng căn phòng từ lầu xuống lầu, trong sân cẩn thận tính toán một chút tiền cần thiết để bày biện đồ nội thất cho những căn phòng , nghĩ tới vốn vốn eo hẹp của họ, một lát , đầu Lục Kiều hỏi:

“Kiều Kiều, em liên hệ phía Hải Thị xem, thể hôm nay bốc hàng lên xe chở tới đây luôn ?”

“Bên đó chắc chắn là tủ, bàn, ghế các thứ chứ, chúng đỡ ngoài mua.”

“Cứ lấy một ít dùng tạm , đợi xưởng nhỏ của chúng mở thì chúng sẽ bộ bằng đồ của .”

Có lẽ bản chất của việc kinh doanh là “Chu Bát Bì” (vắt cổ chày nước).

Dù kiếp tiền bạc với Lục Kiều chỉ là con , nhưng đối với ý nghĩ nhà sẵn thì tội gì mua , cô vẫn vô cùng tán thành.

Nghe chút do dự gật đầu: “Được ạ, em vặn mang theo sổ điện thoại đây, để em gọi điện liên hệ ngay.”

“Ừ, cùng với em.” Diệp Lĩnh xong, chiếc xe máy ở phòng khách một cái.

Tiếc là hiện giờ vẫn , nếu thì thể xe máy về .

Mà cũng , nhà họ lúc đang là tâm điểm bàn tán, nếu dắt thêm một chiếc xe máy về khu tập thể nữa thì cả tháng gia đình họ sẽ là chủ đề nóng hổi mất.

Nói chừng còn vì ghen tị mà thêu dệt những chuyện ác ý hơn về những gì Kiều Kiều trải qua.

Diệp Lĩnh nghĩ tới đây, chút tiếc nuối và hụt hẫng trong lòng bỗng tan biến, nghiêng đầu Lục Kiều:

“Liên hệ xong chúng đây nữa, thẳng về nhà luôn, buổi chiều tìm trông tiệm bán hàng mà em .”

“Đợi lô đồ nội thất đó tới, xem còn thiếu gì thì chúng mua thêm về, lúc đó dọn nhà một thể luôn.”

 

Ngôi nhà trống hoắc, cũng chỉ để thôi chứ chẳng ý nghĩa gì, Lục Kiều ý kiến, cô gật đầu đồng ý: “Vâng, ạ.”

Liếc tiểu viện sắp dọn ở một cuối, Lục Kiều và Diệp Lĩnh khỏi sân.

Khóa cửa sân , hai định ngoài tìm điện thoại liên hệ , mới thì cánh cửa đối diện mở .

Cố Tề từ bên trong , thấy Lục Kiều, giơ tay dụi mạnh mắt, xác định là lầm, vui mừng gọi Lục Kiều: “Chị dâu!”

Gọi xong, còn chẳng thèm đợi Lục Kiều phản ứng , đầu gọi bên trong: “Anh cả, mau đây , em thấy chị dâu !”

!!

Nhìn Cố Tề ở cửa đối diện với bộ sơ mi hoa quần hoa, cái đầu nổ tung đầy vẻ trương dương và ngông cuồng, mí mắt Lục Kiều giật giật, cô vội vàng theo hướng Cố Tề đang ngoái đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-87.html.]

Cánh cửa sân mở toang thể rõ bên trong, sân vuông vắn, cửa chính đang mở, chắc là thấy động động nên Cố Ngộ từ trong một căn phòng .

Hôm nay mặc một chiếc áo phông đen đơn giản và một chiếc quần dài đen, mái tóc đen ngắn giản dị, một bộ đồ sạch sẽ gọn gàng càng tôn lên chiều cao và đôi chân dài, vóc dáng tuấn tú, dung mạo thanh tú và phóng khoáng.

Lòng Lục Kiều bỗng chốc nhẹ bẫng, tuy nhiên khi cô liếc thấy sắc mặt đen xì của cả Diệp Lĩnh bên cạnh, cô nhận rằng, thở đó dường như trút quá sớm .

 

Chương 27 Ghen

 

“Chị dâu, chị ở đây thế?”

Cố Tề thấy Cố Ngộ cũng đợi nữa, chạy vội tới mặt Lục Kiều tò mò hỏi.

Từ khi gặp Lục Kiều ngày hôm qua, thấy dáng vẻ ngầu của Lục Kiều khi lái xe máy, trong lòng coi Lục Kiều là chị dâu tương lai của .

Hôm qua Lục Kiều cùng Cố Ngộ về xưởng xe, còn thấy hụt hẫng một hồi, còn hỏi cả khi nào chị dâu mới tới nữa, ngờ hôm nay gặp , thực sự là vui mừng.

Chú ý tới vết thương mặt Lục Kiều, lo lắng hỏi: “Chị dâu, mặt chị thế? Sao thương ?”

 

Vết thương đau Lục Kiều bôi t.h.u.ố.c từ hôm qua , vết hằn mờ nhiều, nhưng vết trầy do móng tay cào thì cách nào lành nhanh như , kiểu gì cũng để chút dấu vết. Lục Kiều sáng sớm ngủ dậy thấy cũng thấy phiền muộn vô cùng, nhưng dù chính sự vẫn là quan trọng nhất.

Lúc hỏi tới, Lục Kiều chút để ý, cô đưa tay chạm nhẹ mặt mới :

“Không , hôm qua lúc về gặp một bà điên mà, đáng ngại, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

“Hả? Vậy hôm qua lẽ nên để cả đưa chị về chứ.”

Cố Tề ngờ Lục Kiều ngày hôm qua lúc về còn gặp chuyện như , nhịn .

“Bị thương ngay trong khu tập thể mà, đưa đưa cũng thôi.”

Lục Kiều mỉm , nhắc tới chuyện nữa, cô hỏi: “Thì ở đây .”

“Vâng, ngôi nhà cả em dùng tiền đầu tiên kiếm để mua đấy, chúng em ngoài là dọn qua đây luôn, nhưng thường xuyên đây.”

 

Nghe thấy Lục Kiều hỏi, Cố Tề vội vàng trả lời, chú ý tới ngôi nhà phía họ, khỏi thắc mắc một câu:

“Sao từ trong sân đó thế, chỗ trống lâu lắm , chủ nhà đòi tiền thuê đắt quá nên chẳng ai dám thuê, tới xem nhà thì nhiều lắm…”

Cố Tề tới đây bỗng nhiên khựng một lát, phản ứng điều gì đó, mắt sáng lên, giọng cao thêm mấy tông.

“Chị dâu, chẳng lẽ ngôi nhà thuê ?”

“Sau chúng hàng xóm đối diện ?”

“E là đấy.”

Liếc cả Diệp Lĩnh đang đen mặt tỏa luồng khí lạnh lời nào vì Cố Tề cứ một tiếng “chị dâu”, hai tiếng “chị dâu”, Lục Kiều gượng một tiếng gật đầu.

Cô cũng ngờ trùng hợp đến thế, cô thuê một căn nhà mà thuê đúng đối diện Cố Ngộ, hèn chi hôm qua cô thuê nhà ở đây phản ứng đó, chỉ là chứ, hại cô chẳng chút chuẩn nào.

 

 

Loading...