Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cả, xong ?”

“Ừ, xong .” Diệp Lĩnh mỉm gật đầu với Lục Kiều.

“Vậy , giờ chúng xem nhà thôi.”

Lục Kiều thực sự quá đỗi vui mừng, vui vì Diệp Lĩnh cuối cùng thoát khỏi cái nơi nợ nần cả .

Chuyện cô vẫn ghi nhớ trong lòng, sớm muộn gì cô cũng sẽ đòi cả vốn lẫn lời. Lục Kiều liếc mấy chữ mạ vàng ở cổng cuối, đầu kéo Diệp Lĩnh tới chỗ đợi xe.

 

Chuyến xe tới trung tâm thành phố so với chuyến xe tới xưởng dệt lanh thì nhiều hơn hẳn, đợi một lát là xe tới.

Lục Kiều vội vàng kéo lên xe.

Thủ tục nghỉ việc của Diệp Lĩnh nhanh, lúc tới trung tâm thành phố mới hơn chín giờ sáng, Lục Kiều dẫn Diệp Lĩnh xem mặt bằng .

“Anh cả, xem, thế nào? Cũng đấy chứ, chỗ đây là bán đồ dùng phòng ngủ, sàn nhà họ lát xong , trần giả nhưng dù tường cũng sơn trắng, tuy là nhà cũ nhưng cũng một cảm giác khác biệt.”

“Đến lúc đó chúng trang trí một chút, chắc chắn sẽ .”

“Ừm, .” Diệp Lĩnh nghiêm túc quanh một vòng, trả lời.

 

Một cảm giác kỳ diệu, rõ ràng là trống hoắc trống huơ, chỉ hai cái cột trụ giữa, nhưng ở đây đột nhiên một cảm giác thuộc về nơi .

Anh nhịn bước về phía cầu thang phía trong, tầng hai là gác lửng, là gác lửng nhưng cũng tương đương với nửa tầng .

Ngoại trừ chiều cao bằng tầng một thì bố cục cũng tương tự, chỉ thêm một cái hành lang.

“Cả hai tầng đều dùng để bày đồ nội thất ?”

 

Nơi lớn hơn so với tưởng tượng của Diệp Lĩnh. Các cửa hàng nội thất thời kỳ thích kiểu phòng mẫu như , cũng cầu kỳ về sự rộng rãi, bố cục, chủng loại mẫu mã cũng nhiều như . Một cửa hàng hơn một trăm mét vuông, vuông vức như thế thể bày biện ít đồ .

“Vâng, cả, em nghĩ thế , mặt bằng tầng một sẽ dựa theo phong cách để bố cục trưng bày tạo khí, còn tầng hai thì hai bộ phòng mẫu theo yêu cầu. Như sẽ đa dạng hơn, khách hàng cũng nhiều lựa chọn hơn.”

Lục Kiều xong liền nghiêng đầu Diệp Lĩnh: “Anh cả, thấy thế nào?”

“Theo yêu cầu?”

 

Ở thời đại , đồ nội thất là vật dụng lớn, vẫn đang thịnh hành kiểu mua lẻ tẻ, kiểu theo yêu cầu vẫn xuất hiện, từ ngữ còn khá xa lạ nhưng cũng khó hiểu.

Diệp Lĩnh trầm ngâm một lát: “Em định dùng tầng hai để nhắm tới đối tượng khách hàng chuẩn phòng cưới ?”

Lục Kiều gật đầu: “Hôm qua em chẳng ? Hiện giờ việc bán nhà thương mại, tình hình nhà tự xây ở bên nữa, chắc chắn sẽ cần lượng lớn đồ nội thất. Đã mua đồ nội thất thì nếu họ thấy đồ nội thất đồng bộ, mắt mà tiết kiệm tiền, liệu họ ưu tiên lựa chọn ?”

Diệp Lĩnh nhớ tới hôm qua từ trong bản vẽ của Lục Kiều thấy một bản vẽ thiết kế bộ phòng mẫu theo yêu cầu, đó là căn phòng mà ngay cả thấy cũng thấy xao xuyến ở.

Nếu trình bày và bày biện nó một cách rõ ràng, những mua đồ nội thất cho nhà mới thấy chắc chắn sẽ là lựa chọn hàng đầu.

 

Tinh thần Diệp Lĩnh đột nhiên phấn chấn, mạnh dạn nắm c.h.ặ.t t.a.y, về phía Lục Kiều.

“Kiều Kiều, em đúng lắm, cứ theo lời em .”

“Đi thôi, chúng xem nhà, sẵn tiện dọn dẹp một chút, ngày mai dọn qua đây luôn.”

“Mặt bằng sạch sẽ, tường cũng mới, bán đồ xả hàng chúng cũng cần thu dọn gì nhiều, trực tiếp thể chuyển hàng bán luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-86.html.]

“Chiều nay em thể thử liên hệ bên Hải Thị, phía sẽ liên hệ bán hàng, đợi cửa hàng bên xong xuôi là chúng bắt tay ngay phía nhà xưởng.”

 

Sự phấn khích và nôn nóng trong lời của Diệp Lĩnh giấu nổi, trong mắt sáng quắc như ngọn lửa bùng lên, Lục Kiều bao giờ thấy cả kích động như , cô cũng khỏi lây lan cảm xúc, gật đầu mạnh một cái đáp lời.

“Vâng, ạ, vấn đề gì. Anh cả, thôi, chúng xem nhà.”

“Nhà thực cũng khá , bên trong cũng dọn dẹp sạch sẽ, chẳng cần dọn dẹp gì nhiều, chỉ là thuê khi dọn dọn sạch, cái gì cũng cần sắp xếp mua mới hết.”

Lục Kiều cùng Diệp Lĩnh xuống lầu về phía con hẻm.

Trong hẻm tổng cộng chỉ bốn hộ dân, lúc đang là giờ việc nên đều đóng cửa kín mít.

Lục Kiều cũng để ý, dù họ cũng dọn , đợi dọn tới thì mang chút đồ ăn tới thăm hỏi hàng xóm là .

Cô lấy chìa khóa mở cửa, sực nhớ điều gì, cô khựng , đầu Diệp Lĩnh với vẻ ngượng ngùng :

“Anh cả, em còn một chuyện với .”

“Chuyện gì?” Diệp Lĩnh nghi hoặc Lục Kiều một cái.

 

Có lẽ vì giấu quá nhiều chuyện nên Diệp Lĩnh cũng rõ dù thế nào chăng nữa cũng chẳng thể giận Lục Kiều , vô cùng bình thản.

“Chính là em, em mua cho một món quà.” Lục Kiều xong lén Diệp Lĩnh một cái.

“Mua một món quà? Mua món quà gì mà em thế .”

Diệp Lĩnh dáng vẻ chột của Lục Kiều, một câu, đột nhiên nhớ tới lời lão Cao , một ý nghĩ xẹt qua trong đầu, thốt lên: “Xe máy ?”

“Anh cả ?” Lục Kiều ngạc nhiên mở to mắt.

“Hôm qua em xe máy tới tìm ?”

Diệp Lĩnh buồn bực bội Lục Kiều.

“Hôm qua còn quên hỏi em, em xe máy từ lúc nào thế?”

“Cái xe đó là lứa tuổi của em thể động ?”

“Còn nữa, em xe máy bao nhiêu tiền dám mua.”

 

Em gái đối xử với , Diệp Lĩnh đương nhiên là vui, nhưng cứ hễ nghĩ tới tiền mua xe là khoản tiền bồi thường mà cha cô cho vì cần cô nữa, trong lòng Diệp Lĩnh thấy khó chịu, vô cùng khó chịu.

“Thì chẳng tại nghĩ kịp xe buýt thì bộ , nên em mua thôi.” Lục Kiều đưa ngón tay gãi nhẹ mu bàn tay, .

Trái tim Diệp Lĩnh bỗng chốc thấy xót xa xen lẫn ấm áp, há hốc mồm, một lát mới : “Đi thôi, trong .”

“Vâng.” Lục Kiều thấy Diệp Lĩnh giận thì thở phào nhẹ nhõm, cô đáp một tiếng mở cửa.

Chiếc xe dựng ngay ở phòng khách, đẩy cửa là thấy ngay.

Đó là một chiếc xe ngầu.

Đã là đàn ông thì ai là yêu xe cả.

Diệp Lĩnh cũng , thấy thích , bước tới chiếc xe hết lượt đến lượt khác, còn nhịn mà đưa tay lên sờ sờ đó.

Lục Kiều thấy trong lòng thầm vui mừng: “Thế nào cả, chiếc xe em chọn cũng tệ chứ.”

 

 

Loading...