Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh cả, chúng nhất định sẽ ngày càng hơn.”
Những chuyện ở kiếp đó, họ sẽ bao giờ trải qua nữa.
Trong thời đại mà tiếng chuông xe đạp còn lanh lảnh, xe buýt hề vấn đề tắc đường, xe nhanh ch.óng dừng cổng xưởng nội thất Thành Nam.
“Anh cả, em đợi gốc cây đại thụ nhé, hôm qua em cãi với ông lão gác cổng nên qua đó nữa .”
Xuống xe, Lục Kiều đưa tay chỉ cái cây lớn trạm dừng, với Diệp Lĩnh.
Chuyện hai cãi Diệp Lĩnh , lão Cao lải nhải suốt nửa ngày trời.
Anh im lặng một thoáng: “Lão tính cách là , hám lợi mà cũng cố chấp.”
“ là đồ mù dở, phí cả một bao t.h.u.ố.c của em.”
Lục Kiều chút thiện cảm nào với ông lão đó, nghĩ tới bao t.h.u.ố.c hôm qua của , cô thấy hối hận, hôm qua đòi .
Tốn của cô hẳn một tệ bạc đấy.
Cho Diệp Tiểu Tuấn thì thể đổi lấy bao nhiêu tiếng gọi “Chị Kiều Kiều thật ” .
Lục Kiều bỗng chốc hóa thành “Lục lột da”, nghĩ tới một tệ tiền t.h.u.ố.c lá mà đau lòng, cô vội vàng với Diệp Lĩnh:
“Anh cả, mau , chúng xong nhanh ch.óng rời khỏi đây.”
“Được, em đây đợi .”
Diệp Lĩnh Lục Kiều vì mà cũng ghét lây cả xưởng nội thất Thành Nam, thấy buồn thấy ấm lòng, đáp một tiếng trong xưởng.
Hiện giờ điều chuyển tới tổ chuẩn vật liệu, bên đó thuộc quyền quản lý của Phùng Quảng Luân, chuyện nghỉ lương tìm lão ký duyệt.
nghĩ thì lão chắc chắn sẽ vui lòng, bởi vì chuyện điều tra lão chắc chắn lão , giờ thể tự cuốn gói , đối với lão mà chính là điều cầu còn chẳng .
như dự liệu của Diệp Lĩnh, khi tới văn phòng tìm Phùng Quảng Luân rõ sự tình.
Đôi mắt sưng húp của Phùng Quảng Luân lóe lên tia tinh quái, chén đang cầm tay cũng buồn uống nữa, lão bật dậy chằm chằm Diệp Lĩnh hỏi:
“Cậu thủ tục nghỉ lương? Cậu chắc chắn chứ?”
Giọng điệu của Phùng Quảng Luân nặng nề, dù cách một cũng luồng mùi hôi phả tới, Diệp Lĩnh xa một chút mới thản nhiên đáp: “Chắc chắn.”
“Chắc chắn .”
Phùng Quảng Luân lập tức mừng rỡ điên cuồng. Phùng Quảng Luân dáng cao, thích ăn thịt mỡ, bình thường ở văn phòng vận động nên khuôn mặt béo tròn sưng húp lên, lúc thịt mặt rung rinh, một lúc lâu lão mới cố gắng kìm nén vẻ vui mừng mặt, ho khẽ một tiếng :
“Diệp Lĩnh , cũng là nhân viên cũ thâm niên trong xưởng của chúng , chắc cũng quy định trong xưởng của chúng chứ?”
“Đi thì dễ, nhưng thì đừng tới vị trí chuẩn vật liệu, ngay cả vị trí nhân viên kho cũng sẽ còn chỗ cho .”
Nghỉ lương chỉ là một cách cho lọt tai, thực tế thì coi như là thôi việc , trừ khi nhận sự phê duyệt đặc biệt của giám đốc xưởng để tái nhập chức sắp xếp vị trí, nếu là cửa , bây giờ đang là thời buổi “mỗi một hố” mà.
Có lẽ là vì sắp rời khỏi xưởng nội thất nên Diệp Lĩnh đột nhiên cảm thấy khí ở nơi loãng vô cùng, khiến nhanh ch.óng chạy trốn, khuôn mặt sưng húp của Phùng Quảng Luân thêm một giây thôi cũng thấy ngạt thở, thúc giục:
“Biết , ông mau thủ tục là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-85.html.]
Phùng Quảng Luân nhịn híp mắt một cái: “Tiểu Diệp khi nghỉ việc là định phát tài thế?”
Diệp Lĩnh thể cho lão , lạnh lùng đáp một câu: “Không , nghĩ , chỉ là thấy mệt mỏi nữa, nghỉ ngơi thôi.”
Không lãng phí thời gian với , Diệp Lĩnh trực tiếp mất kiên nhẫn thêm một câu:
“Phó giám đốc Phùng, chuyện ông duyệt ? Không tìm giám đốc xưởng cũ.”
Phùng Quảng Luân sắc mặt đổi, lão thể để Diệp Lĩnh tìm giám đốc cũ , lão già đó tuy vì chuyện xin nghỉ hưu bệnh suôn sẻ mà thu , nhưng lão nợ với Diệp Lĩnh, nếu Diệp Lĩnh tìm tới, lão chắc chắn sẽ nghĩ cách giữ .
Sắp tới bí thư mới sẽ nhậm chức , lúc Diệp Lĩnh mới là đại hạnh.
Phùng Quảng Luân lập tức : “Cậu bây giờ đang quyền của , tìm giám đốc cũ gì chứ, đợi đấy, đóng dấu ký tên cho .”
Lo lắng Diệp Lĩnh khi sẽ gây chuyện, khi Phùng Quảng Luân ký tên đóng dấu xong còn đích dẫn thủ tục. Có lẽ vì quá thấy Diệp Lĩnh nơi thêm nào nữa, lão còn ký thêm một tờ phiếu, dẫn Diệp Lĩnh tới chỗ tài vụ kết toán hết lương tháng luôn.
Mọi việc xong xuôi, Phùng Quảng Luân Diệp Lĩnh :
“Tiểu Diệp, thủ tục đều xong , lúc cũng ca việc, chắc cần thiết chào tạm biệt nữa nhỉ.”
Đây là đang đề phòng Diệp Lĩnh, sợ giao thiệp với ai đó.
Ánh mắt Diệp Lĩnh xẹt qua tia châm biếm, lười chuyện với lão, xoay bỏ .
Trong tay thực đang nắm giữ một chứng cứ, những thứ đó nếu giao nộp lên là đủ để Phùng Quảng Luân rớt đài , nhưng hiện giờ giao sớm như , Phùng Quảng Luân nhất là cứ nhảy nhót hăng hái thêm chút nữa, đợi đến mới càng thêm kịch tính.
Ra tới cổng xưởng, mặt trời bên ngoài treo cao, hôm nay là một ngày nắng gắt.
lúc Diệp Lĩnh hề cảm thấy nắng, vầng mặt trời ch.ói mắt đỉnh đầu, chỉ cảm giác như thấy ánh mặt trời.
Lão Cao ở phòng bảo vệ thấy Diệp Lĩnh , nhịn ló đầu thắc mắc gọi .
“Đây là sáng sớm phái phía việc ?”
“Mấy khúc gỗ đó dễ vác nhỉ? Nói xem là một kỹ sư trẻ đầy triển vọng, rơi cảnh cơ chứ.”
“Cô em gái của ? Hôm qua về cô gì ? Tính tình thực sự là lớn quá đấy, cô gái hung dữ như cũng chẳng sợ tìm đối tượng .”
Diệp Lĩnh lão một cái, một lát , bước về phía lão Cao, đưa tay .
“Em gái hôm qua đưa cho ông một bao t.h.u.ố.c lá ? Làm ơn trả cho .”
“Thuốc cho còn đòi ?”
Lão Cao trừng tròn mắt bàn tay đang đưa của , một hồi lâu phản ứng , lão ngẩng đầu Diệp Lĩnh, thấy mặt lạnh như tiền, dáng vẻ “ông trả thì ”, lão Cao bỗng chốc thấy nghẹn họng.
Lão mạnh tay kéo ngăn kéo , từ bên trong mò bao t.h.u.ố.c đó ném lên bàn.
“Cho , trả đấy, ngờ là hạng như , hèn chi thọt chân, đối tượng cũng chạy theo khác.”
Sắc mặt Diệp Lĩnh đổi, cầm bao t.h.u.ố.c bàn bỏ .
Đối tượng thì tính là gì, em gái.
Chuyện ở phòng bảo vệ Lục Kiều thấy, mặt trời dần nắng gắt, cô trốn gốc cây đại thụ cũng thấy nắng, dứt khoát lấy mũ che nắng che kín cả mặt để chắn sáng. Nghe thấy tiếng bước chân nhỏ vang lên, cô mới bỏ mũ xuống, nghiêng đầu qua, thấy Diệp Lĩnh tới, mặt lập tức lộ nụ .