Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:03:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món ăn buổi tối là do Diệp Quân Sơn dậy sớm chợ nông sản mua về.
Sau khi Lục Kiều tới Dư Ký, thức ăn bàn cơm nhà họ Diệp ngày càng phong phú thấy rõ.
Tối nay để trấn an tinh thần lý do gì khác mà Biên Lệ Phương khá nhiều món.
Thậm chí còn cả một phần thịt kho tàu.
Diệp Quân Sơn thích ăn thịt kho tàu nhất, vốn dĩ đang uống rượu ở nhà hàng xóm, ngửi thấy mùi cũng vội vàng chạy về.
Thấy Diệp Lĩnh bàn cơm, ông theo bản năng sắc mặt Diệp Lĩnh, thấy thần sắc như thường, đoán chừng Lục Kiều dỗ dành xong xuôi , Diệp Quân Sơn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cả nhà cứ coi như bình thường mà ăn cơm tối, nhưng ít nhiều cũng chút khác biệt, khí trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Cơm ăn nửa chừng, Diệp Lĩnh khẽ dừng đũa, chuyện và Lục Kiều định dọn ngoài ở.
“Ngày mai con định tới trung tâm thành phố tìm nhà, Kiều Kiều việc ở bên đó, tìm ở bên đó cho tiện.”
Lời của Diệp Lĩnh thốt , bàn cơm đột nhiên im lặng trong giây lát.
“Anh cả, định dọn ngoài với chị Kiều Kiều ? Vậy thể mang theo em ?”
Diệp Tiểu Tuấn mếu máo , thừa bữa ăn ngon hiện giờ của gia đình là nhờ công của ai , thể tưởng tượng nếu cả và chị Kiều Kiều cùng dọn , ở nhà sẽ trải qua cuộc sống “ăn rau ăn cám” như thế nào.
Diệp Ni gì, nhưng cô Lục Kiều, ánh mắt lộ rõ vẻ nỡ. Lục Kiều ở cùng cô, buổi tối sẽ cùng cô sách, Lục Kiều hiểu nhiều, những điều cô Diệp Ni đều thấy mới lạ và yêu thích, khi mở mang tầm mắt, cô thấy rõ ràng bạo dạn lên nhiều.
Hai đứa nhỏ nỡ, Diệp Quân Sơn và Biên Lệ Phương cũng mấy sẵn lòng, con cái ở bên cạnh thì nhộn nhịp, thường xuyên thấy cũng yên tâm.
“Thực sự dọn ngoài .” Tay gắp thức ăn của Biên Lệ Phương dừng , bà liếc Diệp Quân Sơn đang im lặng, ngập ngừng .
“Vâng, dọn ngoài ạ.”
Diệp Lĩnh kiên định gật đầu, Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn:
“Ba, , hai xuống lầu, thấy những đó bàn tán , tệ hơn những gì hai tưởng tượng nhiều. Lúc con giận như cũng là vì thấy những điều đó.”
“Chuyện trong thời gian ngắn chắc chắn thể lắng xuống .”
“Cái đám bà tám rảnh việc .”
Biên Lệ Phương mà đoán , bà phẫn uất thốt lên một tiếng, một lát mới nén một thở dài.
“Đi tìm , tìm chỗ nào môi trường một chút, nếu hợp lý thì mua luôn cũng .”
Biên Lệ Phương tới đây, bà Diệp Lĩnh và Lục Kiều, chút ý tứ sâu xa :
“Đến lúc đó xem là để phòng cưới cho hai đứa, là của hồi môn.”
Diệp Lĩnh lập tức ngẩng đầu: “Con nhé, cái gã tóc xoăn đó con đồng ý , Kiều Kiều thích thì yêu đương chơi bời chút cũng , kết hôn là thể nào!”
Lục Kiều: “……”
Chương 26 Đối diện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-84.html.]
Sau khi xác định xong chuyện dọn ngoài ở với Biên Lệ Phương và , sáng sớm hôm , ăn sáng xong Lục Kiều cùng Diệp Lĩnh ngoài.
Hôm nay là thứ Bảy, hai dự định xong thủ tục nghỉ lương cho Diệp Lĩnh , đó tới chỗ thuê nhà xem qua, dọn dẹp sắp xếp một chút, ngày mai Chủ Nhật thể mua những thứ cần thiết dọn thẳng qua đó luôn.
Như chuyện Lục Kiều bán đồ nội thất xả hàng cũng thể nhanh ch.óng đưa chương trình nghị sự.
Dù nhà thuê ở đó , trống một ngày là lãng phí một ngày tiền thuê.
Diệp Lĩnh đầu tiên từ bỏ “bát cơm sắt” để ngoài khởi nghiệp, trong lòng thấp thỏm lo âu, giống như tảng đá lớn treo lơ lửng. Sau khi tiền thuê nhà của Lục Kiều, nhịp tim của càng chút nào.
Tối qua khi ăn cơm tắm rửa xong, về phòng bắt đầu tính tính, chỉ sợ chuyến sẽ tiêu tan hết vốn liếng của em gái và , cuối cùng chẳng nên trò trống gì.
Hiện giờ còn nôn nóng dọn nhà hơn cả Lục Kiều, hận thể một bước đưa chuyện thực hiện ngay lập tức.
“Anh cả, thấy luyến tiếc ?” Ngồi xe buýt tới xưởng nội thất Thành Nam, Lục Kiều thấy Diệp Lĩnh cứ im lặng gì, cô bèn lên tiếng hỏi .
Diệp Lĩnh mười đầu ngón tay đan đặt đầu gối, đôi bàn tay đang đan bóp c.h.ặ.t một cái, một lát , ngước mắt một cái đáp:
“Anh đó từ khi nghiệp, tám năm , trong lòng khó tránh khỏi luyến tiếc.”
Diệp Lĩnh về phía , xuất thần.
Anh nhớ tới lúc mới với bao hoài bão, khi đó bắt đầu từ công việc học việc, sư phụ theo lúc đầu tính tình , là rộng lượng, thể hiện quá thì dễ chèn ép, thể hiện ngốc nghếch một chút thì ghét bỏ.
Anh mất một năm trời mới thoát khỏi sự kìm kẹp của sư phụ, đó thức trắng đêm học hỏi, tiếp thu, thể hiện bản , mới giúp nắm bắt cơ hội năm hai mươi tuổi, trở thành kỹ sư trẻ nhất xưởng.
Khi đó, hăng hái hừng hực, nhắm mắt cũng thể thấy tương lai tươi sáng của .
trận hỏa hoạn đó khiến thọt chân.
Cơ hội thăng lên một bậc vốn buộc gián đoạn, tâm đầu ý hợp với cũng vì thọt chân mà bắt đầu xa lánh , nửa năm thì gả cho con trai phó giám đốc xưởng.
Rồi cùng với việc vị lãnh đạo coi trọng điều khỏi xưởng nội thất, từ một vị trí quan trọng trong xưởng, dần dần gạt bên lề.
Sau đó trở thành kiểu việc thì , mà công lao thì khác hưởng.
“ hối hận.”
Diệp Lĩnh hồn khẳng định một câu chắc nịch, lát , tay bóp nhẹ cái chân đau, nghiêng đầu Lục Kiều :
“Anh còn cảm ơn em đó Kiều Kiều , nếu em, sẽ tỉnh ngộ sớm như , chừng còn ở xưởng nội thất chịu đựng khổ sở thêm hai năm nữa mới nghĩ thông suốt, lãng phí vô ích thêm hai năm.”
Anh hai mươi lăm tuổi , lãng phí thêm hai năm nữa là hai mươi bảy, đàn ông ba mươi mà lập thì còn chí khí và hy vọng gì nữa.
Lục Kiều sững một lát, kiếp đúng là hai năm cả mới rời khỏi xưởng nội thất, nhưng khi rời cũng nghĩ tới chuyện riêng, mà một xưởng nội thất gỗ đỏ thợ cả.
Mà khi đó, vặn là lúc Biên Lệ Lan đưa cô chạy nợ tới Dư Ký.
Lục Kiều đột nhiên phát hiện bỏ sót điều gì đó ở kiếp .
Lúc đó, cả vốn định ngoài tự riêng ?
vì họ tới, tình cảnh của cô khi đó sa sút, cần tiền gấp để định cuộc sống, nên mới chọn cách cầu định.
Cổ họng Lục Kiều nhất thời nghẹn , lòng và mắt đều chua xót khó chịu vô cùng, một hồi lâu , cô mới cố sức chớp mắt, một câu: