Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:01:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai bàn tay trái đều hai thanh niên cao lớn tuấn tú nắm c.h.ặ.t, cái tình tiết như trong phim truyền hình xảy , Lục Kiều chỉ cảm thấy da đầu tê rần, chôn chân tại chỗ đầy ngượng ngùng và lúng túng .

 

Đặc biệt là khi cô thấy mái tóc giả mà Cố Ngộ vẫn đang đội đầu, trong lòng cô thực sự phát điên, cô đành cố gắng trả lời Diệp Lĩnh, Cố Ngộ gượng một cái, :

 

"Không đang diễn tập kịch với bạn ? Sao chạy qua đây ? Có lúc nãy thấy chuyện gì qua điện thoại nên vội vàng chạy về ?"

 

Khi Lục Kiều ba chữ "diễn tập kịch", cô nhấn mạnh từng chữ một, chỉ sợ trong phòng khách thấy.

 

cũng chính nhờ câu của cô mà thành công khiến ánh mắt của trong phòng khách đổ dồn về phía Cố Ngộ.

 

Cũng chính lúc , cuối cùng cũng chú ý đến bộ dạng của Cố Ngộ.

 

Diệp Quân Sơn, Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương đồng loạt cảm thấy mí mắt giật giật.

 

Diệp Tiểu Tuấn cũng đúng lúc nhớ trông quen mắt là ai, chỉ tay Cố Ngộ, như chợt nhận điều gì đó, kinh ngạc thốt lên:

 

"Con nhớ , là cái chủ cửa hàng bán xe!"

 

"Chủ cửa hàng bán xe gì cơ?" Diệp Lĩnh ngẩng đầu Diệp Tiểu Tuấn hỏi.

 

"Thì là......"

 

Diệp Tiểu Tuấn đang định , bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt của Lục Kiều đang quét qua, nhớ điều gì đó, vội vàng ngậm miệng , một lúc , chịu nổi ánh mắt sắc lạnh như d.a.o của cả, môi mấp máy nhỏ giọng trả lời một câu:

 

"Chính là... mà chúng gặp ở trung tâm thành phố ạ, mở một cửa hàng bán xe mô tô."

 

" , thằng Ba nhà mở một cửa hàng xe mô tô."

 

"Chúng đến vội một chút, chủ yếu là lúc nãy nó cảm thấy Kiều Kiều gặp chuyện qua điện thoại nên bỏ dở việc diễn kịch với bạn mà vội vàng lái xe về đây, đấy xem, đến mái tóc giả đầu còn kịp tháo đây ."

 

Thường Khánh Phương vội vàng tiến lên giúp đỡ giải thích, đồng thời quên lườm Cố Ngộ một cái, hiệu cho cẩn thận khi trả lời.

 

Lúc nãy bà chỉ mải lo lắng nên chú ý đến mái tóc giả của Cố Ngộ, bà Cố Ngộ và Cố Tề thỉnh thoảng đội tóc giả khi ngoài, bà quản nổi nên lệnh cho hai đứa đội tóc giả về nhà, bà thấy là đau mắt.

 

Ai ngờ hôm nay đến nhà họ Diệp, bà sơ suất như .

 

Bà quá hiểu Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn , họ còn khó lòng chấp nhận những kiểu tóc dài xoăn xù thời nay hơn cả bà.

 

Mọi phản ứng rõ ràng như , Cố Ngộ mà còn nhận điều gì thì mới là đồ ngốc, giờ cũng hiểu tại lúc Lục Kiều một tràng về cái vụ hói đầu .

 

Cũng tại lúc nãy quá vội vàng nên quên mất chuyện .

 

Vẻ mặt Cố Ngộ thiếu tự nhiên, may mà những năm qua trải qua ít sóng gió, tuy trong lòng cảm thấy chuẩn , nhưng cũng hề hoảng loạn, Lục Kiều , dây thần kinh vốn căng như dây đàn suốt dọc đường của cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.

 

Anh kỹ những vết tích mặt và cổ của Lục Kiều, quả thực vết thương quá nặng, nhưng dù thì trông vẫn chướng mắt.

 

Anh mím c.h.ặ.t môi, hỏi Lục Kiều: "Đã bôi t.h.u.ố.c ?"

 

"Vẫn ạ, em mới định bôi t.h.u.ố.c thì đến."

 

Lục Kiều thấy thím Hai giúp đỡ giải thích thì trong lòng nhẹ nhõm phần nào, cô liếc cả Diệp Lĩnh đang sắc mặt trầm mặc, nhỏ giọng trả lời Cố Ngộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-72.html.]

"Thuốc mua về , Kiều Kiều phòng bôi t.h.u.ố.c , Ni Ni, con giúp chị một tay." Trên chiếc ghế dài, Diệp Quân Sơn đưa tuýp t.h.u.ố.c mỡ ông mua về cho Diệp Ni .

 

"Dạ, ạ."

 

Diệp Quân Sơn lên tiếng, Lục Kiều thể theo, cô một tiếng. Lực nắm cổ tay biến mất, Diệp Lĩnh và Cố Ngộ cùng lúc buông cô , đồng thanh một câu: "Mau ."

 

Hai đàn ông một cái, lượt dời tầm mắt Lục Kiều.

 

Lục Kiều cảm thấy lời của dượng lúc giống như một sự giải cứu , cô chẳng ai cả, mím môi vội vàng cùng Diệp Ni phòng trong.

 

Phòng của họ là phòng nhỏ, ngoài cùng, cách phòng khách khá xa, chút góc khuất nên thể thấy cảnh tượng ở phòng khách, mà từ phòng khách cũng sang .

 

Lục Kiều phòng, đóng cửa nhỏ , cô đưa tay lên miệng khẽ suỵt một tiếng với Diệp Ni đang định chuyện với , áp cửa để ngóng động tĩnh bên ngoài.

 

"Cậu Cố qua đây , từ khu trung tâm thành phố qua đây ?"

 

Người đến tận cửa thì thể chào hỏi, Diệp Quân Sơn Lục Kiều phòng xong, ông đứa con trai lớn đang Cố Ngộ với vẻ mặt mấy thiện cảm, bèn dậy mời Cố Ngộ.

 

"Vâng, đúng ạ."

 

Cố Ngộ thu hồi tầm mắt đang theo hướng Lục Kiều rời , trả lời Diệp Quân Sơn.

 

đây cũng là đầu tiên đến nhà mà cô coi trọng, thể giữ bình tĩnh nhưng trong lòng tránh khỏi lo lắng, nắm c.h.ặ.t bàn tay nắm tay Lục Kiều lúc nãy, bước về phía Diệp Quân Sơn và những khác.

 

"Lúc nãy Kiều Kiều đang chuyện điện thoại với cháu, cháu thấy cô cúp máy vội vàng nên cảm thấy gì đó , thế là vội chạy về xem ."

 

"Hóa lúc đó Kiều Kiều đang chuyện với ." Diệp Quân Sơn chợt hiểu .

 

Ông nhịn Cố Ngộ, thấy Cố Ngộ phong thái đĩnh đạc, cư xử với họ cũng lễ phép đúng mực, dường như những việc là những chuyện hết sức bình thường, cách ăn mặc cũng gây ảnh hưởng quá lớn đến sự điềm tĩnh của , ấn tượng của ông về Cố Ngộ hơn một chút, trong lòng nảy sinh vài phần công nhận.

 

Ông tiện tay kéo một chiếc ghế cho Cố Ngộ: "Ngồi ."

 

Cố Ngộ nhận lấy chiếc ghế, đợi Diệp Quân Sơn xuống mới kéo ghế theo.

 

"Vâng ạ, cô gọi điện để với cháu là cô về đến nhà ."

 

Cố Ngộ trả lời một câu, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi về chuyện của Lục Kiều: "Chú, chuyện của Kiều Kiều, chú thể kể cụ thể cho cháu ạ?"

 

"Cháu chú và thím dự định gì , về những lời thêu dệt, bàn tán ác ý trong khu tập thể ."

 

Đây là điều quan tâm nhất, Thường Khánh Phương đường qua cho một chút, cụ thể lắm nhưng thể đoán từ những lời đứt quãng đó.

 

Ở những nơi đông lắm chuyện thị phi, lúc chắc chắn tin đồn bay ngập trời .

 

Mặc dù trạng thái của Lục Kiều vẻ cô thể chịu đựng .

 

, thấy cô chịu đựng những sự suy diễn ác ý đáng , đem bàn tán ác ý ác ý như .

 

trải qua quá nhiều chuyện , mưa gió qua thì thấy cầu vồng mới đúng.

 

Diệp Quân Sơn thấy Cố Ngộ hỏi thẳng thắn như , khỏi liếc Biên Lệ Phương một cái.

 

 

Loading...