Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:01:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng khách vốn chẳng rộng rãi gì, trong nháy mắt trở nên chật chội vô cùng.
Nói cũng thật quá trùng hợp, hôm qua Thường Khánh Phương cùng một chuyến đến Bồ Thành bên cạnh, mang về ít nho, một bà ở nhà ăn hết, sáng nay bảo Cố Tề qua lấy một ít, vẫn còn thừa nhiều, nên bà định mang sang cho Lục Kiều một ít.
Thời gian tan bên phía bà sớm hơn bên nhà máy dệt bao tải một chút, tan xong, bà về nhà lấy nho sang đây, kết quả mới khu tập thể thấy túm năm tụm ba khắp nơi đang bàn tán chuyện gì đó, bà thấy tên của Biên Lệ Phương từ một nhóm , thế là nhịn mà dừng chân ngóng.
Tình cờ trong nhóm đang bàn tán đó một bà quen , đó cuộc sống bản lắm, ngày thường chỉ thích xem khác gặp vận đen, sống bất hạnh, và cũng thích nhất là buôn chuyện linh tinh, thấy Thường Khánh Phương dừng chân, bà hăng hái hẳn lên, kể chuyện của Lục Kiều như đang kể chuyện cổ tích .
Kể xong, bà còn bình phẩm về Lục Kiều. như những gì Lục Kiều nghĩ, đủ lời lẽ , nên đổ lên đầu hại là phụ nữ, mụ đàn bà tọc mạch đều đem suy diễn, năng lăng nhăng một hồi.
Ấn tượng của Thường Khánh Phương về Lục Kiều đến mức thể hơn, cộng thêm bà xác định tâm ý của Cố Ngộ, giờ đây bà coi Lục Kiều như cháu dâu mà đối đãi, thấy những lời thêu dệt đầy ác ý dành cho Lục Kiều, bà tức đến mức m.á.u nóng dồn hết lên não.
Bà cũng giống như Biên Lệ Phương, là cái tính bảo vệ nhà vô cùng, bà đặt thùng nho xuống đất, xông tới đ.á.n.h với mụ luôn.
Hồi trẻ Thường Khánh Phương nổi tiếng là sức khỏe trong nhà máy, giờ tuổi tác cao nhưng bà cũng chẳng thua kém ai, mụ đàn bà bà đè xuống đất đ.á.n.h, xung quanh can cũng can nổi.
Sau khi đ.á.n.h cho mấy phát, phụ nữ nhận sai , nhưng bà để khác thấy năng xằng bậy, cộng thêm cũng sợ Biên Lệ Phương thấy tìm đến cửa gây rắc rối, bà bèn cố thanh minh rằng những gì đều là sự thật.
Lúc chuyện xảy , phụ nữ đến cũng khá sớm, bà chứng kiến đại khái sự việc, bà vội vàng kể những vết tích Lục Kiều cùng với chuyện quần áo rách, còn thề thốt đảm bảo lừa , hề thêm mắm dặm muối.
Thường Khánh Phương xong, trong lòng lo lắng cho tình hình của Lục Kiều, bà buông phụ nữ , ôm thùng nho định đến thăm Lục Kiều.
Đi vài bước, bà nhớ là đại diện cho phía nhà trai, cứ thế vội vã đến thăm nhà như thế , ngộ nhỡ khiến hiểu lầm là bà đến để dò hỏi tình hình thì , bà do dự nên lên thăm Lục Kiều ngay hôm nay , là về mua thêm cho con bé ít đồ, gọi cả Cố Ngộ cùng, dùng thái độ để bày tỏ rằng họ để ý những chuyện đó, chỉ cần vẫn bình an là ?
Nhớ đến việc phụ nữ bên phía Lục Kiều báo cảnh sát , thế hệ khi gặp chuyện đại sự như thế đều thích tìm , tìm mối quan hệ để hỏi han.
Thường Khánh Phương định gọi ngay cho Cố Ngộ một cuộc điện thoại, bảo nó đến đồn cảnh sát một chuyến, đó là kẻ ngốc mà, hỏi han nhỡ thả thì .
Cũng thật trùng hợp, bà khỏi khu tập thể định tìm điện thoại gọi cho Cố Ngộ thì đúng lúc chạm mặt Cố Ngộ đang vội vã về phía khu tập thể.
Bà vội vàng tóm lấy nó kể sự việc.
Cố Ngộ phóng xe như bay từ trong thành phố đây, ở bên ngoài nhắn vô tin máy nhắn tin của Lục Kiều, đợi mãi mà thấy Lục Kiều phản hồi, trong lòng càng thêm bất an, đang định khu tập thể nhờ tìm giúp.
Nghe thấy những gì Thường Khánh Phương , trái tim thắt , còn bận tâm đến bất cứ điều gì nữa, chỉ nhanh ch.óng xác nhận sự an của Lục Kiều, phớt lờ tiếng gọi phía của Thường Khánh Phương, rảo bước lao thẳng lên nhà họ Diệp.
Ở cửa thấy tiếng hỏi dồn dập của Diệp Lĩnh, càng thêm lo sốt vó cho Lục Kiều, sải bước nhà, chào Biên Lệ Phương và Diệp Quân Sơn, thấy Diệp Lĩnh, khựng một chút gọi một tiếng Diệp.
Diệp Lĩnh và Cố Ngộ, một từng là con em gia đình cán bộ tiếng trong nhà máy dệt bao tải, một là nhân vật tiếng bên phía khu Công nghiệp nặng, hai bên cách xa, đều từng danh của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-71.html.]
Có chạm mặt qua, nhưng từng sự giao thiệp nào.
Diệp Lĩnh vẫn chuyện giữa Lục Kiều và Cố Ngộ, hiểu Cố Ngộ và Thường Khánh Phương đến đây để gì, cũng chẳng buồn để tâm, lúc chỉ quan tâm đến tình hình của Lục Kiều, đôi mắt lướt qua mái tóc giả xoăn xù của Cố Ngộ vì vội vàng mà quên tháo xuống, khẽ gật đầu với Cố Ngộ coi như là lời chào hỏi.
"Mọi đến đây?"
Biên Lệ Phương kể từ khi Diệp Tiểu Tuấn kể nhỏ cho bà về trải nghiệm ở nhà lấy nước nóng, mặc dù bà tự nhủ trong lòng là để ý nhưng trong lòng vẫn kìm nén một ngọn lửa, lúc thấy Thường Khánh Phương, bà chỉ coi Thường Khánh Phương cũng đến để dò hỏi tin đồn, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, bà lạnh giọng hỏi một câu, còn chẳng buồn Cố Ngộ mà bắt đầu đuổi khách.
"Nhà chúng hôm nay việc, tiện tiếp khách, mời về cho."
"Còn nữa, chuyện của Kiều Kiều nhà chúng và thằng Ba coi như xong , coi như từng xảy chuyện gì."
"Bà cái gì thế ?"
Thường Khánh Phương lúc lo lắng việc đến thăm như thế sẽ khiến Biên Lệ Phương hiểu lầm, thấy lời bà chẳng hề ngạc nhiên, bà định mở miệng giải thích thì bên cạnh Cố Ngộ nhanh hơn bà một bước lên tiếng.
"Thím, Kiều Kiều ạ, cháu gặp cô ......"
Lục Kiều ở trong phòng tắm thấy lời của Biên Lệ Phương thì cảm thấy điềm chẳng lành, thấy lời của Cố Ngộ, da đầu cô tê dại, cô dám chần chừ thêm nữa, vội vàng mở cửa phòng tắm.
Cửa phòng tắm là loại cửa gỗ kiểu cũ, quanh năm nước xâm nhập nên chỗ xệ xuống đất, khi mở dùng sức lớn, tiếng cửa cọ xát mặt đất ch.ói tai, tạo động tĩnh lớn.
Lục Kiều mở cửa , ánh trong phòng khách đồng loạt đổ dồn về phía đó.
"Kiều Kiều!"
Nhìn thấy Lục Kiều, Cố Ngộ và Diệp Lĩnh cùng lúc lao về phía cửa phòng tắm, cùng lúc dừng mặt Lục Kiều.
Diệp Lĩnh phát hiện Cố Ngộ cũng chạy theo, sắc mặt lạnh nhưng vẫn cố kìm nén phát tác, chỉ tiến lên một bước chắn tầm mắt của Cố Ngộ Lục Kiều, thấy mặt Lục Kiều hai vết m.á.u do móng tay cào, cằm và cổ cũng ít vết tích, sắc mặt đại biến, lập tức kéo Lục Kiều để kiểm tra:
"Còn chỗ nào thương nữa ? Sao bệnh viện?"
Cố Ngộ cao hơn Diệp Lĩnh một chút, mặc dù Diệp Lĩnh cố ý che chắn tầm mắt của nhưng Cố Ngộ vẫn kịp thời rõ tình trạng của Lục Kiều, đôi mắt nheo đầy nguy hiểm, bận tâm đến Diệp Lĩnh, tiến lên nắm lấy bàn tay còn của Lục Kiều.
"Để đưa em bệnh viện."
"...... Anh cả, em , đồn thổi linh tinh thôi, nghiêm trọng như thế , Tiểu Tuấn đến nhanh lắm, thằng ngốc còn kịp gần em kéo , vết thương là do bà nội thằng ngốc cào thôi, nặng ạ, vết thương ngoài da thôi."