Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:01:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kẻ ngốc một nữa đau đớn thụp xuống đất.

 

đ.á.n.h, ánh mắt Lục Kiều càng sáng hơn, cả càng thêm si dại, luôn miệng gọi: "Mỹ, mỹ nhân, vợ mỹ nhân, chơi với ......"

 

Lục Kiều mà thấy buồn nôn một hồi.

 

"Cút, còn cút đ.á.n.h c.h.ế.t !" Đầu ngón tay Lục Kiều siết c.h.ặ.t lấy túi xách, nén nổi sự hung dữ mà gầm nhẹ một tiếng với kẻ ngốc.

 

Kẻ ngốc như hiểu, còn tưởng Lục Kiều bằng lòng chuyện với , loạng choạng bò từ đất lên.

 

Kẻ ngốc dáng cao, gầy gò, đối phó với loại , Lục Kiều sợ, nhưng khổ nỗi là loại "gián đ.á.n.h c.h.ế.t".

 

Lục Kiều , càng thêm chán ghét.

 

Thật xui xẻo.

 

thêm lấy một cái, định , kẻ ngốc thấy , vội vàng dậy chạy tới chặn cô .

 

"Vợ ơi, vợ mỹ nhân , chơi với , xem n.g.ự.c nè!"

 

"Chị Kiều!"

 

Từ xa, Diệp Tiểu Tuấn thấy Lục Kiều kẻ ngốc chặn đường, hét lên một tiếng đầy lo lắng, vội vàng phi lao tới, chắn Lục Kiều lưng, vung nắm đ.ấ.m mạnh bạo lao về phía kẻ ngốc.

 

"Thằng ngu , mày c.h.ế.t ! Chị Kiều của tao mà mày cũng dám chặn đường!"

 

"Mày chạy nhanh thật đấy, tao lơ là một cái là mày lén lút lẻn ngoài , hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

 

Diệp Tiểu Tuấn đ.á.n.h gọi đám bạn cùng chạy tới với : "Còn đờ đó gì?"

 

"Cùng lên đ.á.n.h cho tao, cái loại sâu mọt, cặn bã của khu tập thể , thể vì nó ngu mà tha thứ !"

 

Đều là một đám thiếu niên đang độ tuổi ghét ác như thù, lúc bọn họ từng gặp Lục Kiều theo Diệp Tiểu Tuấn, đều thích chị Lục Kiều , giờ thấy kẻ ngốc bắt nạt khác, mà đó là Lục Kiều, thể nhịn , từng nắm đ.ấ.m đều vung tới tấp.

 

Kẻ ngốc lúc dường như cuối cùng cũng đau, hu hu lên, miệng vẫn còn lảm nhảm câu "vợ mỹ nhân" .

 

Lục Kiều hiếm khi ngăn cản Diệp Tiểu Tuấn đ.á.n.h , cô thấy từng tiếng "vợ mỹ nhân" của kẻ ngốc, trong lòng khỏi chán ghét, chỉ cần xảy án mạng, hôm nay cô nhất định cho kẻ ngốc một bài học.

 

Kẻ ngốc loạn dữ dội, Diệp Tiểu Tuấn càng càng lửa giận bốc lên, tay càng thêm tàn nhẫn.

 

Lúc nhà máy dệt bao tải vẫn tan , nhưng trong khu tập thể những ông bà già nghỉ hưu ở nhà trông cháu, cũng những tình cờ ca tối, thấy động động đều chạy xem.

 

Có mấy cụ già sợ đ.á.n.h chuyện, liền tiến khuyên ngăn vài câu.

 

Họ cũng rõ tình hình, đều tưởng Diệp Tiểu Tuấn đang dẫn bắt nạt kẻ ngốc.

 

Lúc , bà nội "liều mạng" của kẻ ngốc cũng vội vàng chạy tới, chạy lo lắng gọi: "Quang Tử, Quang Tử."

 

"Lũ súc sinh các , cái đồ con , Quang T.ử nhà nó là đứa ngốc, mà các cũng bắt nạt."

 

"Cái đồ đáng tội c.h.ế.t, cái đồ trời đ.á.n.h, các mau dừng tay , cho các , nếu thằng ngốc nhà chuyện gì, bắt các đền mạng!"

 

Mụ già tay cầm một chiếc gậy, mụ lao tới định đập đầu Diệp Tiểu Tuấn.

 

Lục Kiều thấy, vội vàng tiến lên túm lấy áo mụ , định đoạt lấy chiếc gậy trong tay mụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-67.html.]

 

"Con ranh con từ tới đây, mày đ.á.n.h hả!"

 

Mụ già suýt chút nữa cướp mất gậy, mắng một câu, liền lao giằng co với Lục Kiều.

 

Đừng thấy mụ già gần sáu mươi, nhưng cơ thể mụ khỏe mạnh, sức lực cũng nhỏ, đối phó với mụ dễ dàng như kẻ ngốc.

 

Lục Kiều dùng hết sức lực, cộng thêm mấy chiêu phòng học từ Cố Ngộ mới miễn cưỡng chống đỡ những chiêu cào cấu, đ.ấ.m đá loạn xạ của mụ già.

 

cô đang đeo túi xách, giành chiếc gậy trong tay mụ già, tránh những bãi nước miếng văng tung tóe của mụ, nên thuận tiện cho lắm, chẳng mấy chốc, tóc tai cô giật rối tung, mặt cũng móng tay cái dày cộp của mụ già cào cho hai vết.

 

Diệp Tiểu Tuấn từ trong đám hỗn chiến đ.á.n.h kẻ ngốc ngoảnh , thấy Lục Kiều đầu tóc rũ rượi, sắc mặt đổi, tung một cú đá mạnh kẻ ngốc vội vàng chạy giúp đỡ.

 

"Chị Kiều, chị ."

 

"Mụ già c.h.ế.t tiệt, mụ nó chứ! Hôm nay tao liều mạng với mụ!"

 

Diệp Tiểu Tuấn tuy nhỏ nhưng sức nhỏ, cũng sợ bẩn sợ đòn, gia nhập, mụ già lập tức mất thế thượng phong.

 

Mụ già đanh đá ngang ngược, thấy , mụ lập tức ngã lăn đất, cũng thèm đ.á.n.h trả nữa, cứ thế đất mà lăn lộn.

 

"Không xong , xong , g.i.ế.c , sắp g.i.ế.c !"

 

"Đây là lấy mạng hai bà cháu mà!"

 

"Bắt nạt quá đáng, thấy nhà c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thương thì thương, ngốc thì ngốc, nên cả nhà sống nổi mà!"

 

"Ông trời ơi, trời cao ơi, ông mở mắt mà xem , xem nhà , ai cũng thể bắt nạt !"

 

"Con trai con dâu vì nhà máy mà mất mạng, cháu trai lớn cũng vì nhà máy mà bây giờ vẫn đang viện, kết quả bây giờ, đến cả đứa cháu ngốc nhà cũng dung tha nữa ......"

 

"Mụ già c.h.ế.t tiệt, mụ đừng mà đổi trắng đen, rõ ràng là thằng ngốc nhà mụ giở trò lưu manh với , mụ nó chứ......"

 

Diệp Tiểu Tuấn đang ở cái tuổi ghét ác như thù cũng dễ kích động, thấy mụ già như , định xông lên đ.á.n.h , đúng lúc , từ xa truyền đến một tiếng quát: "Diệp Tiểu Tuấn!"

 

Là Diệp Quân Sơn đến, bên cạnh ông còn Biên Lệ Phương, rõ ràng là lúc mới bắt đầu đ.á.n.h vội vàng gọi bọn họ.

 

lẽ họ rõ đầu đuôi sự việc cụ thể, thấy Diệp Tiểu Tuấn và mấy đang vây quanh, kẻ ngốc và mụ già đất lóc t.h.ả.m thiết, bên cạnh Lục Kiều đầu tóc rối bời.

 

Ông cứ ngỡ là Diệp Tiểu Tuấn cùng khác bắt nạt kẻ ngốc, còn đ.á.n.h luôn cả mụ già, Lục Kiều vì giúp đỡ mà thương, lập tức cơn giận bốc lên đầu, ông bước tới đá một phát m.ô.n.g Diệp Tiểu Tuấn.

 

"Mày phản hả, gây chuyện gì thế !"

 

Cú đá của Diệp Quân Sơn quá nhanh, Lục Kiều còn kịp phản ứng, Diệp Tiểu Tuấn đá loạng choạng về phía mấy bước.

 

Lục Kiều vội vàng chạy đỡ lấy .

 

Diệp Tiểu Tuấn đá một phát như , uất ức chịu nổi, vững gào lên với Diệp Quân Sơn:

 

"Ba! Con gây chuyện gì chứ? Rõ ràng là thằng ngốc , ba nó đối với chị Kiều......"

 

"Dượng, con báo cảnh sát!"

 

"Con kiện thằng ngốc tội lưu manh!" Lúc , Lục Kiều ngắt lời Diệp Tiểu Tuấn, với Diệp Quân Sơn.

 

 

Loading...