Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:01:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi hai ở bên , cô thói quen phía dỗ dành.

 

Cô tận hưởng cảm giác thương, chiều, dỗ dành, mới nửa đẩy nửa thuận theo.

 

hóa , chủ động táo bạo một chút, trực tiếp một chút cảm giác cũng tệ.

 

Trong đầu Lục Kiều hiện lên bộ dạng kinh ngạc đến mức sắp hóa đá của đàn ông, độ cong nơi khóe môi cô tăng thêm một chút, cô tự chủ mà tăng tốc thêm nữa.

 

Nhà máy nội thất Thành Nam ở đường Hoàn Bắc, từ đường Thông Tuệ qua đây tính là gần, nhưng cũng quá xa, Lục Kiều lái xe nhanh, hơn hai mươi phút đến nơi.

 

Nhà máy nội thất Thành Nam hiện là đơn vị nội thất quốc doanh duy nhất ở Dư Ký, vốn cùng với nhà máy dệt sợi Dư Ký, nhà máy bánh răng gọi là ba nhà máy lớn nhất Dư Ký.

 

Thời kỳ hưng thịnh, lượng nhân viên trong nhà máy từng lúc vượt qua cả nhà máy dệt sợi.

 

Tuy nhiên hai năm nay Dư Ký liên tục các nhà máy nội thất tư nhân gia nhập, cộng thêm bộ máy lãnh đạo trong nhà máy đổi lớn, các loại quan hệ định, nhà máy nội thất dần dần xuống.

 

Lục Kiều những điều vì Diệp Lĩnh việc ở đây, thực tế kiếp khi cô đến Dư Ký, Diệp Lĩnh còn việc ở đây nữa, lúc đó đang thợ cả tại một nhà máy nội thất gỗ sưa tư nhân ở trung tâm thành phố.

 

Nhà máy bên chính thức lọt tầm mắt cô là chuyện của kiếp , cô và cả mua nhà máy , một trong những phân xưởng của Dịch An Home.

 

đó đều là chuyện của hai mươi năm , hiện tại nội thất Thành Nam vẫn là một con lạc đà gầy bao nhiêu, vẫn còn bề thế.

 

Cánh cổng sắt sơn màu đóng c.h.ặ.t, bên trong liên tục truyền tiếng máy cắt xẻ gỗ, trong phòng bảo vệ ở cổng, một ông lão gác cổng tóc hoa râm, mặc bộ đồ vải xám đang tựa lưng ghế mây ngủ gật, tiếng ngáy vang lên từng đợt, cái đầu cũng gật gù theo.

 

Lục Kiều dựng xe máy gốc cây lớn ngoài cổng, thấy tình hình bên trong, cô do dự một chút, sang cửa hàng nhỏ đối diện mua một bao t.h.u.ố.c lá mang về.

 

"Bác ơi, bác ơi."

 

"Ai, ai đó..."

 

Tiếng của Lục Kiều lớn, nhưng do ông lão gác cổng đang , chỉ mới gọi nhẹ hai tiếng như , ông giật một cái, suýt chút nữa ngã khỏi ghế mây.

 

Hơi hỏng bét .

 

Lục Kiều lo lắng nhất chính là tình huống như xảy .

 

Ông lão gác cổng của nhà máy quốc doanh ai cũng , Diệp Lĩnh đang việc bên trong, một chuyện nên chú ý thì hơn.

 

"Xin bác ạ, phiền bác nghỉ ngơi ."

 

Lục Kiều đổi vẻ mặt tươi ông lão, nhanh ch.óng đưa bao t.h.u.ố.c lá mua .

 

Ông lão gác cổng đ.á.n.h thức, suýt ngã, vốn dĩ đang bực nổi cáu, thấy bao t.h.u.ố.c lá vỏ đỏ đặt bàn, biểu cảm tức giận thu , vơ lấy bao t.h.u.ố.c nhét túi quần, đó đưa tay quệt miệng, hỏi một câu nóng lạnh:

 

"Cô việc gì?"

 

"Cháu nhờ bác gọi giúp một đây ạ, cháu việc tìm ." Lục Kiều để ý đến thái độ của lão già, cô rõ sự tình.

 

"Ồ, gọi ."

 

Lão già đáp một tiếng như quen, tới bàn bưng cốc uống một ngụm nước xong mới hỏi: "Muốn gọi ai?"

 

"Diệp Lĩnh ạ, việc ở bên trong, phiền bác gọi giúp cháu một chút."

 

"Diệp Lĩnh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-59.html.]

 

Tay định đặt cốc xuống của lão già khựng , ông liếc Lục Kiều một cái, rõ diện mạo của cô, thần sắc khẽ động, hỏi một câu: "Cô quan hệ gì với ?"

 

"Cháu là em gái ."

 

"Ồ, là em gái , bấy lâu nay còn thằng nhóc cô em gái xinh thế ."

 

Lão già lẩm bẩm một tiếng, một lát , ông uể oải ghế mây, đầu tùy ý :

 

"Cậu trong nhà máy, cô tìm thì con phố lớn nhà máy mà tìm."

 

Lục Kiều sững : "Con phố lớn nhà máy ạ?"

 

" , con phố lớn phía , thời gian hỏng máy móc của nhà máy, khiến nhà máy tổn thất nặng nề, nhà máy điều chuyển vị trí của , sắp xếp phụ trách chọn nguyên liệu và chuẩn vật liệu, hôm nay kho phía một đợt vật liệu về, nhân lực đủ, bảo bốc vác ."

 

"Anh cả cháu nhân viên vật tư ? Chân mà vác hàng ?"

 

Lục Kiều lập tức cuống lên, thời gian cô vẫn luôn giám sát Diệp Lĩnh uống t.h.u.ố.c điều dưỡng chân, dự định một thời gian nữa sẽ đưa Hải Thị kiểm tra xem thể phẫu thuật .

 

Kiếp cô tình cờ gặp vị bác sĩ già mấy năm, ông với cô rằng chân của cả cô nếu lúc trẻ lỡ dở thì thể phẫu thuật hai để chữa khỏi.

 

Trọng sinh trở về, việc đầu tiên cô chính là tìm vị bác sĩ già đó.

 

Cô vội vàng mua xe máy cũng là vì chân cả lao lực thêm nữa.

 

"Thì việc thì chứ."

 

Lão già tùy miệng đáp một câu, nghĩ đến điều gì đó, ông kinh ngạc liếc Lục Kiều hỏi: "Sao, Diệp Lĩnh phạm chuyện lớn như , suýt chút nữa tù mà các ?"

 

Suýt chút nữa tù.

 

Tim Lục Kiều thắt .

 

"Chúng cháu nên cái gì?" Lục Kiều lão già với ánh mắt lạnh lẽo hỏi ngược .

 

"Nên cả cháu vì nhà máy mà què một cái chân nhưng đối xử tệ bạc, chèn ép?"

 

"Nên cả cháu rõ ràng trình độ kỹ sư, nhưng sắp xếp bốc vác hàng?"

 

"Hay là nên cái nhà máy đối xử tệ bạc với nhân viên công như sớm muộn gì cũng sụp đổ?"

 

"Cái con bé mồm miệng độc địa thế hả, năng khó quá!"

 

Lão già việc ở nhà máy nội thất mấy chục năm, bảo vệ nhà máy, thấy hai chữ "sụp đổ" lập tức cuống lên.

 

"Diệp Lĩnh nông nỗi của nhà máy, là tự chuốc lấy, ai bảo tự hỏng máy móc của nhà máy, đó là máy móc nhà máy bỏ tiền lớn để mua về, gây tổn thất nghiêm trọng cho nhà máy, lãnh đạo điều chuyển công tác chẳng lẽ đúng ?"

 

"Hừ," Lục Kiều lạnh một tiếng.

 

"Cháu chuyện máy móc đó là thế nào, nhưng cả cháu bao giờ chuyện gì mà nắm chắc, đồ đạc của nhà máy còn coi trọng hơn cả mạng sống của , cứu máy móc thì khả năng, chứ hỏng là tuyệt đối thể."

 

"Trong chuyện nếu hãm hại thì cũng là xảy chuyện gì đó bắt cả cháu gánh tội !"

 

Lục Kiều đến đây, lão già, mỉa mai chút nể nang:

 

 

Loading...