Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:01:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đừng lời hờn dỗi để khích nữa, thực sự sợ cô hối hận, chính vì sợ nên mới cô càng hối hận hơn.”

 

Cố Ngộ sờ soạng trong túi, giấy b.út, dứt khoát lấy máy nhắn tin của đưa cho cô.

 

“Cái cho cô dùng , sẽ gửi điện thoại và máy nhắn tin khác của đó, đợi đến gặp mặt sẽ mang cho cô cái mới.”

 

“Trong ba tháng , lúc nào gặp cô cứ nhắn tin cho , chuyện gì cũng thể gọi điện thoại hoặc nhắn tin qua máy nhắn tin cho .”

 

“Còn bao lâu nữa là khai giảng , cô nghĩ xem học đại học tại chức trường học bên ôn tập, sẽ sắp xếp cho cô.”

 

“Chuyện công việc nhờ lo liệu , đợi lo xong sẽ đưa cô qua đó.”

 

Cố Ngộ lời đường mật, từng dỗ dành ai, để dỗ Lục Kiều để cô giận dữ, buồn bực.

 

Anh chỉ thể dựa bản năng, những việc mà cho rằng thể cho cô, lo lắng cô sẽ thấy áp lực và đối mặt với những chuyện đó, bổ sung thêm:

 

“Chuyện học và công việc, nếu suy nghĩ thêm cũng , cần vội.”

 

Lục Kiều cúi đầu chiếc máy nhắn tin nhét tay, bản cô vốn dĩ là ưa mềm mỏng chứ ưa cứng rắn, dự tính cho cô như , lời lẽ dịu dàng, trái tim cô bỗng chốc mềm nhũn .

 

Thực cần thiết giận dỗi trẻ con với , thực tế cách của mới là hợp lý, là trách nhiệm và nghiêm túc với cô.

 

Nếu thực sự tuổi của cô mà vẫn dửng dưng thì đó nữa , cũng đàn ông mà cô yêu.

 

“Chuyện học đừng chạy vạy nữa, bên sẽ liên hệ với giáo viên chủ nhiệm cũ của , cô vốn dĩ quen bà nội , còn từng chịu ơn nhà chúng , đối xử với .”

 

Giọng Lục Kiều dịu , suy nghĩ một lát, cô qua về kế hoạch học của .

 

định nhờ cô giúp bảo lưu học bạ, tham gia kỳ thi đại học năm .”

 

“Năm nay sẽ ở đây tự học, định kỳ gửi bài tập và bài kiểm tra về.”

 

Thực tế khi đến Dư Ký chuyện sắp xếp xong xuôi , chỉ là vì chuyện xem mắt nên cô tiện .

 

về Hải Thị cũng vì trốn tránh, một việc cần ...”

 

Tay Lục Kiều khẽ siết , cô ngước mắt Cố Ngộ: “Hiện tại thể cho định gì, nhưng thực sự hề bốc đồng.”

 

Cố Ngộ chăm chú Lục Kiều một lát, đó đồng ý: “Được, .”

 

“Ừm.”

 

Lục Kiều gật đầu, do dự một chút, cô nhắc đến chuyện công việc.

 

Cô lúc nãy mới tìm việc, bây giờ đột nhiên tự sắp xếp xong thì khó giải thích, chỉ thể đợi thêm vài ngày, đợi cô sắp xếp xong xuôi hết mới .

 

“Chúng về , cũng bận, hôm nay cùng lâu , cũng đến lúc về , chạy xe đến đoạn đường Thông Tuệ , tự chạy về.”

 

Cố Ngộ thực sự nhiều việc, hiện tại trong tay ngoài cửa hàng xe, đội vận tải, phía trường lái xe, còn hai công trình trông coi.

 

Một cái là dự án khu thương mại trọng điểm cấp hỗ trợ, đây là dự án giành từ tay nhà họ Viên, phép lơ là sơ suất. Cái còn là khách sạn Dư Ký, nơi đó đổ hơn nửa gia sản của , phép xảy một chút sai sót nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-57.html.]

Việc ở công trình quá nhiều, quá tạp, phương diện nào cũng tính đến, một Cố Tề lo xuể, Mạnh Phảng thì thể nhưng phận nhạy cảm, thích hợp thường xuyên tới đó, chỉ thể tự quyền chịu trách nhiệm.

 

Còn bên phía "Hai Lặc Khiêu" nữa, buổi sáng Lương Nghị liên lạc với bảo là điều tra thêm một thứ khác, còn qua đó một chuyến để nắm bắt tình hình.

 

Hôm khi Thường Khánh Phương kể về chuyện của Lục Kiều, tạm thời dành thời gian lo liệu một việc cho cô, công việc của bản thì dồn mất một nửa.

 

Thấy Lục Kiều còn giận nữa, cũng chấp nhận đề nghị của , gật đầu đồng ý.

 

“Được, về .”

 

Có lẽ vì rõ ràng nên lúc về cả hai đều thư thái, xe dừng ở ngã tư đường Thông Tuệ, Cố Ngộ hỏi Lục Kiều:

 

“Có đến cửa hàng xe chơi một lát nữa ?”

 

“Thôi ạ, để , thời gian còn sớm nữa, cũng đến lúc về .”

 

Lục Kiều thời gian, một giờ chiều , chuyện cô mua xe vẫn với dì, cô còn đến xưởng nội thất tìm cả, nghĩ cách để nhận chiếc xe , bàn bạc với cả để chiếc xe xuất hiện mặt một cách êm thấm.

 

Lục Kiều đến cửa hàng xe, Cố Ngộ cũng ép, chỉ hỏi thêm: “Cô một chạy xe về ? Hay là để đưa cô về thẳng luôn?”

 

Lục Kiều nhịn liếc một cái: “Lúc nãy thấy chạy xe mà, gì mà chứ, đường về cũng .”

 

Kỹ năng lái xe của Lục Kiều vững, giống một mới, đúng là cần lo lắng. Cố Ngộ im lặng một lát.

 

“Vậy nhé?”

 

“Ừm.”

 

Đột nhiên chia tay, hơn nữa sắp tới mấy tháng còn giảm bớt việc gặp mặt, trong lòng Lục Kiều ít nhiều chút luyến tiếc, nhưng cô biểu hiện ngoài, chỉ khẽ đáp một tiếng.

 

Nghe cô đáp, Cố Ngộ cầm mũ bảo hiểm xuống xe, nhường ghế cho Lục Kiều, chỉ là ngay mà tại chỗ Lục Kiều, trong lòng nảy sinh vài phần cảm xúc khó tả.

 

“Chuyện lúc nãy , tuần đưa cô đăng ký ở trường lái, ?”

 

Lục Kiều do dự một chút, cô thực là rảnh rỗi việc gì , cô với dì là tìm một công việc, dì và đang nhờ hỏi giúp , cô thể để dì bọn họ mắc nợ ân tình một cách vô ích , nhanh ch.óng xác định chuyện của bản , hiện tại cô vẫn động tĩnh gì cả.

 

Bây giờ cô ngẫm , thời gian ba tháng đưa thực cũng chẳng , hai họ thể mượn dịp để mài dũa một chút.

 

Đôi khi nỗi nhớ nhung khi gặp mặt sẽ sâu đậm hơn việc gặp hàng ngày.

 

Xa cách một chút cũng là một cách để tình cảm thêm sâu đậm.

 

“Tạm thời thôi ạ.” Cuối cùng, Lục Kiều .

 

nỗi lo lắng trong lòng , cảm thấy tuổi còn nhỏ, tâm lý trưởng thành, ba tháng cho bình tâm để cầu sự an tâm. Đã quyết định thì chúng cứ nghiêm túc thực hiện.”

 

sẽ chứng minh cho thấy, việc xem mắt là trò đùa trẻ con.”

 

Lục Kiều ngước mắt Cố Ngộ, cô đang đội mũ bảo hiểm nên che mắt, cô dứt khoát tháo mũ bảo hiểm để thật kỹ.

 

Lúc mặt trời vẫn còn nắng, hai đều như đang tỏa hào quang, Cố Ngộ trắng lắm nhưng cũng kiểu da màu lúa mạch, thuộc kiểu trắng tự nhiên của đàn ông, xương mày sâu, ngũ quan ưu tú, diện mạo vô cùng tuấn, vết thương ở khóe mắt chắc là bôi t.h.u.ố.c, đóng vảy , đợi vết thương lành hẳn sẽ còn trai hơn nữa.

 

Loading...