“...”
“Được , cô cứ .” Cố Ngộ nghiến răng, cùng lắm thì thời gian đẩy Mạnh Phảng sang đội vận tải hoặc trường lái xe, để Cố Tề qua cửa hàng xe giúp việc.
“Vậy , cứ quyết định , ba tháng tạm thời gặp mặt, đợi đến ngày sinh nhật mười tám tuổi của chúng mới gặp .”
Lục Kiều nghĩ thầm, trong ba tháng nếu thể nắm bắt tin tức của bất cứ lúc nào thì cũng cần quá lo lắng chuyện gì, sinh nhật cô một ngày, cũng đến mức kịp. Cô khẽ bóp cánh tay, đồng ý.
“Bắt đầu từ hôm nay luôn ?”
“Vậy bây giờ chúng còn dạo mát nữa ?”
“...”
“Về thôi, cô dạo mát thì đợi ba tháng thời tiết dịu xuống đưa cô lên, bây giờ nóng quá, nắng lắm.” Nhớ màn trêu chọc lúc nãy, dùng nước thác mới miễn cưỡng nén xuống cơn khô nóng, Cố Ngộ .
“Ồ.”
Lục Kiều chẳng thấy lạ chút nào, cô còn thành niên, đàn ông lập tức tránh xa là kỳ tích , gì còn phần cho việc tiếp xúc mật nữa, cô nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Vậy thôi.”
Hào hứng mà đến, kết quả hang động mới chui một nửa, trong lòng Lục Kiều ít nhiều chút thất vọng, cô dứt lời là bước chân về phía cửa động luôn.
Cố Ngộ ở phía , bóng lưng thèm ngoảnh của cô, im lặng một lát.
“Thời gian còn sớm, xuống núi cũng cần vội.”
“Chạy xe núi cũng tính là quá nóng, là cứ dạo một vòng , dù cũng đến , ba tháng nữa là cuối tháng mười một , cũng lạnh .”
Lục Kiều: “...”
“Bây giờ dạo nữa.”
Lục Kiều chiều theo cái tính nết đó của đàn ông, cô hừ hừ đáp một câu, bước càng nhanh hơn.
Cố Ngộ: “...”
Lục Kiều cố ý trừng trị đàn ông, lúc xuống núi với Cố Ngộ câu nào, hai hiếm khi yên tĩnh như , Cố Ngộ trái thấy quen.
Nghĩ đến việc sắp tới sẽ ba tháng gặp, vạn nhất ba tháng Lục Kiều bình tâm và thực sự hối hận, Cố Ngộ đột nhiên còn bình tĩnh nổi nữa.
Anh thậm chí chút hối hận, nên đề nghị như .
Thực thỉnh thoảng gặp một cũng chẳng gì to tát.
Anh đưa quyết định đó chỉ là cô hối hận, chứ thực sự hy vọng cô sẽ nguội lạnh tình cảm vốn chẳng cụ thể mấy phần dành cho .
“Cô học bằng lái xe, thứ hai tuần thời gian, đưa cô đăng ký nhé?” Nhìn Lục Kiều chỉ chăm chăm về phía , Cố Ngộ khựng một giây, thử hỏi một câu.
Lục Kiều dừng bước, nghiêng đầu bằng ánh mắt kỳ lạ: “Không bảo gặp mặt ?”
Cố Ngộ: “...”
“Chuyện chính thì vẫn , lúc nãy cô chẳng vẫn học , học bận sẽ thời gian học lái xe , tranh thủ mấy ngày lấy bằng lái luôn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-56.html.]
Nhận vẻ mặt tự nhiên của đàn ông, Lục Kiều trầm ngâm suy nghĩ, bỗng nhiên cô mỉm , chằm chằm Cố Ngộ : “Anh là hối hận đấy chứ?”
Cố Ngộ dời mắt cô: “ hối hận cái gì chứ.”
“Ồ, hối hận .”
Lục Kiều gật đầu, đưa tay chống cằm như đang cân nhắc gì đó, :
“ nghĩ ba tháng thực cũng khá lâu đấy, chín mươi ngày, một thói quen chỉ cần hai mươi mốt ngày là hình thành , nhỡ chín mươi ngày quen với việc gặp , khi thực sự sẽ buông bỏ đấy.”
“...”
“Cô sẽ thế ?”
Vẻ mặt Cố Ngộ cứng đờ, đầu Lục Kiều: “Cô sẽ quên ?”
Lục Kiều liếc một cái: “ nữa, hiện tại đang thiện cảm với .”
“ bảo để cái thiện cảm bình tĩnh ?”
Rõ ràng là chiêu khích tướng, Cố Ngộ cũng , nhưng cứ thế mà lọt tai.
“Lời lúc nãy tính, gặp mặt thì vẫn gặp, chẳng cô , dì cô sẽ hỏi, nhỡ bà cảm thấy gì đó đúng thì tính ?”
“Một tuần chúng gặp một , tuần đưa cô đăng ký, tuần nữa đưa cô quen với xe và tình hình đường sá...” Cố Ngộ một mạch.
Hai mươi mốt ngày là quên chứ gì, cứ bảy ngày gặp một , xem cô mà quên .
“Anh chuyện còn đổi xoạch xoạch ?” Kiếp đàn ông một là một hai là hai, lời ít khi đổi, Lục Kiều đây là đầu tiên thấy đổi nhanh ch.óng như , cô khỏi ngạc nhiên hỏi.
Cố Ngộ lạnh một tiếng: “ cũng thánh nhân , thỉnh thoảng cũng sẽ lúc đầu óc u mê đưa quyết định sai lầm chứ, sai mà sửa thì gì ?”
“...” Được thôi, đến cả liêm sỉ cũng cần nữa .
“Đi, đưa cô dạo mát, bây giờ mấy , chạy một vòng cho cô cảm nhận một chút.”
Lo lắng Lục Kiều thêm câu gì đó chọc tức , Cố Ngộ rảo bước đến xe, lấy mũ bảo hiểm, tới chủ động đội cho Lục Kiều, kéo cô đến xe, nghĩ một lát, cũng chẳng đợi tự lên xe nữa, một tay ôm ngang eo cô trực tiếp nhấc đặt lên xe, còn chủ động kéo tay cô đặt lên eo .
“Ôm cho chắc , tốc độ dạo mát chậm .”
Đây là tức điên đúng ?
“ cảm thấy, bây giờ mới là cần bình tĩnh đấy?” Tay Lục Kiều vịn vòng eo săn chắc của đàn ông, cũng buông , chỉ nhắc nhở một câu.
“Bây giờ đang bình tĩnh, chỉ là dạo mát thôi.”
Cố Ngộ đáp một câu, nghiêng đầu cô: “Ngồi vững ?”
“...”
Nhận đàn ông thực sự cần chạy một vòng để dịu cái đầu đang cô chọc cho u mê, Lục Kiều điều chỉnh tư thế một chút, xác định tư thế thoải mái, đáp một câu: “Ngồi vững .”
“Ừm.”
Cố Ngộ nhàn nhạt đáp một tiếng, chân nhấn mạnh một cú ga, chiếc xe lao v.út đoạn đường quanh núi.