Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:00:57
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không thì cũng là khác.

 

Cố Ngộ như ai đó nện một gậy đầu, thở bỗng chốc nặng nề hơn một nhịp.

 

, nếu cô thực sự thành niên, đây?

 

Quay bỏ , để cô xem xấp ảnh ?

 

Rồi cầm tờ chứng minh nhân dân sửa tuổi đăng ký kết hôn với khác, sống hạnh phúc viên mãn, còn thì lẻ loi một bên cạnh ?

 

Ồ, chỉ .

 

Có lẽ thím còn chỉ mũi mà mắng xối xả: “Mày là đồ ngốc , một cô gái như mà cũng , mày cứ mà ở góa cả đời !”

 

Cái tên khốn Mạnh Phảng chắc chắn sẽ chặc lưỡi nhạo: “Đã bảo mà, cần thì để theo đuổi chứ...”

 

Cảm giác tối tăm sầm sập kéo đến, Cố Ngộ cố gắng hít một thật sâu.

 

“Tại cô nhất định tìm một đối tượng?”

 

“Cô học vẽ, học phát thanh, cô nên tiếp tục trường học ôn tập, thi học viện mỹ thuật, ngoài họa sĩ, hoặc học truyền thông, dẫn chương trình phát thanh, thậm chí là dẫn chương trình tin tức, cô thậm chí còn thể nước ngoài tu nghiệp...”

 

Cố Ngộ càng càng cảm thấy đó mới là cuộc sống mà Lục Kiều nên trải qua, cô nên vì chút chuyện nát của cha mắc kẹt ở nơi nhỏ bé như Dư Ký , cô nên một bầu trời cao hơn, hơn.

 

Anh nhịn mà bắt đầu dự tính cho cô: “Cô về trường học , nếu cô tạm thời về Hải Thị, sẽ liên hệ với trường học bên ở Dư Ký, sắp xếp cho cô ôn tập, đến lúc đó sẽ thi đại học ở đây.”

 

“Bây giờ cô nên học, công việc gì chứ.”

 

“Bây giờ bên ngoài bắt đầu đòi hỏi bằng cấp , cô công việc phát thanh, hỏi giúp cô , nếu bằng đại học thì cần giới thiệu, cho dù tìm giới thiệu cho cô, cô nhưng bằng cấp tương xứng, cô vẫn sẽ bài xích thôi...”

 

“Anh hỏi giúp công việc ?”

 

Lục Kiều bỗng chốc ngẩn , cô ngơ ngác Cố Ngộ.

 

Cảnh tượng khuyên học hề xa lạ, kiếp , đàn ông cũng từng dự tính cho cô như .

 

Vào lúc đó, cô phát ngán với sự can thiệp kẽ hở đầy mưu mô của Viên Cảnh, khi phát hiện những ân oán thù hận sâu sắc giữa và nhà họ Viên, cô nảy sinh ý định với đàn ông đó.

 

Dựa chút t.a.i n.ạ.n ban đầu đó, cô dùng đủ cách để tiếp cận, nào là ăn vạ, nào là tình cờ gặp gỡ, cô đều thử qua, nhưng đàn ông trải qua quá nhiều chuyện, liếc mắt một cái là thấu chiêu trò của cô.

 

Bị vạch trần, cô cũng dứt khoát giả vờ nữa.

 

Thực tế mài giũa con , nhiều năm lăn lộn mưu sinh gian khổ khiến cô sớm vứt bỏ những thứ như thể diện lòng tự trọng.

 

thẳng vấn đề tìm thương lượng, tìm trao đổi.

 

Chỉ tiếc là ngoài dự đoán, cô từ chối.

 

Có lẽ vì quá mệt mỏi, mấy thương lượng thành, hai Lục Chính Hải và Giải Ngọc Hương ngừng ép buộc, trong công việc cũng liên tục gây khó khăn, cô đến cả tiền thuê nhà và tiền ăn cũng trở thành vấn đề, cô đột nhiên vùng vẫy nữa.

 

Cuộc đời như bùn nhão, sống thế nào mà chẳng là sống.

 

Chẳng qua chỉ là một Viên Cảnh thôi mà, mạng cô lớn, đến c.ắ.t c.ổ tay còn c.h.ế.t , cứ đợi cho đến khi c.h.ế.t là .

 

Thế là một ngày mưa đó, cô khỏi cửa.

 

tìm Viên Cảnh, định thỏa hiệp, nhưng ngờ rằng cô gặp Viên Cảnh, mà một nữa gặp .

 

Cũng thật kỳ lạ, lúc ăn vạ thế nào cũng thành, hôm đó chiếc xe đạp điện cà tàng của cô vô tình quẹt xe của .

 

Sau đó, hai họ đảo ngược vị trí cho .

 

Thay thành thường xuyên đến tìm cô... nữa, cầm một bản hợp đồng trả lương cao mời cô nước ngoài du học xuất hiện tại căn nhà thuê của cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-54.html.]

Anh tiến hành một tràng khuyên cô học.

 

Lúc đó cô sắp tròn hai mươi sáu tuổi , mà vẫn hy vọng cô tiếp tục học.

 

Cô cảm thấy thật nực , nhưng thể phủ nhận cô d.a.o động.

 

thoát khỏi con ruồi Viên Cảnh , cũng xem cái nơi nước ngoài mà Biên Lệ Lan hằng mơ ước nhưng rốt cuộc trông như thế nào.

 

thực sự như bà , khí cũng mang vị ngọt .

 

Hồi đó cô chỉ nghĩ rằng đàn ông là để gây rắc rối cho Viên Cảnh, khiến khó chịu nên mới đưa cô nước ngoài.

 

Mãi cho đến , khi đàn ông còn che giấu tình cảm của nữa, cô mới thức tỉnh, hóa động lòng từ sớm.

 

Thế nên mới từng chút một lên kế hoạch, dự tính cho cô. Viên Cảnh gì chứ, cái đó chỉ là rác rưởi thôi.

 

Bây giờ đang dự tính cho cô ...

 

Sống mũi Lục Kiều cay cay khó chịu, mắt cũng bỗng chốc nhòa .

 

“Chẳng lẽ khi ở bên , sẽ cho trường học nữa ?”

 

Lục Kiều mặt , đưa tay lau nước mắt, hít một thật sâu Cố Ngộ.

 

“Hay là ai quy định đối tượng thì thể tiếp tục học nữa?”

 

“Bây giờ đối tượng để yêu đương, học đấy.”

 

Cố Ngộ: “...”

 

“Cô nhất định tìm đối tượng ?”

 

Lần đầu tiên Cố Ngộ phát hiện sự bướng bỉnh của Lục Kiều, cũng phát hiện cách nào đối phó với cô.

 

Một từ đến nay gặp chuyện đều giữ sự bình tĩnh, trời sập xuống cũng thể bình thản xong việc trong tay, đột nhiên thể bình tĩnh nổi nữa. Anh tại chỗ hai bước, một lát , tặc lưỡi Lục Kiều.

 

cô còn nhỏ mà?”

 

nhỏ chỗ nào?”

 

“Chỉ còn thiếu ba tháng nữa là tròn mười tám thôi, mấy bạn học trong trường thi đỗ cũng đang tìm đối tượng đấy.”

 

Lục Kiều tiến gần Cố Ngộ hai bước, cách cách một bước chân, ngửa đầu hỏi:

 

“Nếu thím kể về tuổi của , những chuyện đó của , liệu đoán sửa tuổi ?”

 

Chỉ thiếu ba tháng là mười tám? Chứ mười sáu?

 

Lòng Cố Ngộ bỗng nhiên nhẹ bẫng, nhưng miệng vẫn : “Người khác là khác, cô và khác thể giống ?”

 

“Sao giống chứ?”

 

Lục Kiều nghiến răng, cô thật sự hiểu nổi, thể chấp nhận mười tám, kém ba tháng mười tám thể chấp nhận chứ.

 

“Anh cảm thấy nhỏ chỗ nào?”

 

Lục Kiều thấy Cố Ngộ im nhúc nhích, cũng đáp lời cô, cô quá hiểu đàn ông , đây là đang đ.â.m đầu cái sừng bò nào . Cô khẽ nghiến c.h.ặ.t môi, giây tiếp theo, chân cô cử động, bước tới ôm chầm lấy .

 

“Anh cảm nhận thử xem, nhỏ chỗ nào?”

 

“Cô!”

 

Bị ôm đầy một vòng tay một cách bất ngờ, Cố Ngộ chấn động, cả cứng đờ tại chỗ, tay chân dám nhúc nhích.

 

 

Loading...