Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:00:52
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiều thực sự nhiều năm chạm xe phân khối lớn , lúc họ thúc giục như đúng là chút hứng thú, cô nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay Cố Tề, đáp:

 

“Được thôi, để chị thử xem .”

 

Bên cạnh, Cố Ngộ thấy thì nhíu mày, mô tô giống những loại xe khác, vạn nhất xảy chuyện thì thực sự quá nguy hiểm.

 

Chỉ là từng học qua thôi, ai cũng kỹ năng lái xe của cô thực sự .

 

Cố Ngộ ngăn , nhưng lúc Lục Kiều nhanh nhẹn đội mũ bảo hiểm , đôi chân dài vắt qua yên xe mô tô.

 

Dường như nhận thấy sự lo lắng của Cố Ngộ, Lục Kiều giơ ngón trỏ lên lắc lắc mặt Cố Ngộ.

 

“Một vòng thôi nhé, em sẽ ngay!”

 

Hôm nay trang phục của Lục Kiều vốn nóng bỏng, lúc xe mô tô, thêm chiếc mũ bảo hiểm nửa hở cực ngầu đầu, nóng bỏng ngầu, mang đến cho một cảm giác xung kích thị giác mạnh mẽ. Vậy mà cô dường như hề , rạng rỡ với Cố Ngộ, ngón trỏ khẽ lắc dường như đang lắc động lòng .

 

Cố Ngộ định thần ngón tay đang chuyển động của cô, cổ họng trong phút chốc khô khốc nên lời, mãi lâu mới đáp một câu: “Một vòng, năm phút.”

 

Giọng khàn .

 

Lục Kiều tai, liếc đôi mắt rõ ràng là sâu thẳm hơn nhiều của Cố Ngộ, cô bỗng nhiên hiểu điều gì đó, nhịn mà cong cong khóe mắt.

 

Ngay đó cô mấp máy đôi môi đỏ mọng, để hai chữ: “Đợi em,” một nháy mắt vặn ga, phóng vụt như một cơn gió.

 

Trên con phố dài, bóng dáng màu trắng xinh hiên ngang đang lao vun v.út, gió thổi tung mái tóc lộ bên ngoài của cô, cô và chiếc xe trở thành một phong cảnh nhất.

 

“Chị dâu em quá, ngầu!”

 

Cố Tề bao giờ phụ nữ mô tô khiến kinh ngạc đến thế, nhịn lầm bầm một câu. Mạnh Phảng bên cạnh gật đầu đồng tình, giơ tay vỗ vỗ vai Cố Ngộ bên cạnh.

 

“Lần thực sự nhặt bảo bối !”

 

Cố Ngộ trả lời lời , chỉ dán c.h.ặ.t mắt bóng dáng xinh đang dần xa , yết hầu khẽ lăn.

 

Khoảnh khắc dường như thấy tiếng đập kịch liệt phát từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Thình thịch, thình thịch thình thịch, thình thịch thình thịch thình thịch...

 

Một cái, hai cái, ba cái...

 

Chương 18 Em thể ôm ?

 

Đi xe phân khối lớn chính là tận hưởng tốc độ, sự kích thích, tiếng gió thổi vù vù bên tai, vạt áo bay phấp phới, cảm giác như con đang bay lên .

 

Kiếp khi Lục Kiều học cách xe phân khối lớn, khi tâm trạng hoặc tệ cô đều sẽ vòng quanh vài vòng. Đã nhiều năm chạm , hiếm khi chạm nữa, tuy tốc độ vì an vặn đến mức nhanh nhất, nhưng lẽ vì bản tâm trạng đang nên cảm giác đó dường như trở .

 

Thời gian khác , địa điểm khác , thậm chí là thời khác , cô đang bay.

 

Cảm giác thực sự quá , quá tuyệt vời, đến mức một vòng , Lục Kiều vẫn còn chút thỏa mãn.

 

“Em về đây!”

 

Lục Kiều dừng xe vững vàng cửa hàng xe, xuống xe mỉm với Cố Ngộ và mấy vẫn đang đợi ở cửa, ngay đó cô sực nhớ điều gì, nâng cổ tay lên thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-49.html.]

 

Lúc khi xuất phát cô liếc thời gian tường cửa hàng là chín giờ rưỡi, hiện tại vặn qua năm phút, cô khỏi mỉm , vẫy vẫy cổ tay với Cố Ngộ.

 

“Vừa đúng năm phút ạ.”

 

rạng rỡ, hàm răng trắng đều tăm tắp lộ , lúm đồng tiền cũng lõm sâu xuống, niềm vui sướng toát từ tận đáy lòng. Nụ như vô cùng dễ lây lan, Cố Ngộ cô một lúc đáp một tiếng: “Ừm.”

 

Chỉ một chữ quá ngắn gọn, đáp xong cũng cảm thấy lạnh lùng quá, khỏi nhíu c.h.ặ.t mày một cái, thấy Lục Kiều vẫn đang mỉm , tự nhiên dời tầm mắt , chậm rãi bổ sung thêm một câu: “Rất giỏi.”

 

Có chút giọng điệu dỗ dành, Cố Ngộ bao nhiêu năm nay từng với ai những lời như .

 

Anh dứt lời, Mạnh Phảng và Cố Tề vốn định lên tiếng đều hóa đá ngay lập tức, cảm giác như thấy ma .

 

Chính cũng tự nhiên chút nào, vành tai đều chút nóng lên, xong căn bản cô.

 

Lục Kiều thì vì ba chữ của mà nụ mặt càng sâu thêm.

 

“Cũng hẳn là giỏi ạ, chẳng qua là hứa với mà, đang đợi mà.”

 

Lục Kiều tháo mũ bảo hiểm, vì ban đầu cô để ý nên đội chuẩn, đó do gió thổi nên tóc xõa một chút mà hai lọn tóc mắc sợi dây ở khóa mũ bảo hiểm .

 

Kéo mũ bảo hiểm xuống đau da đầu.

 

Lục Kiều vội vàng gỡ , nhưng tầm mắt cô thấy bên cạnh, chỉ thể chậm rãi mò mẫm, Cố Ngộ thấy bèn vội vàng tiến lên giúp cô.

 

“Bị thắt nút , đừng động đậy.” Cố Ngộ qua .

 

Lục Kiều bèn động đậy nữa, tay cũng buông xuống, để mặc giúp đỡ.

 

Sợi tóc thắt nút ở chỗ khóa, cô đau nên chỉ thể từ từ gỡ từng sợi tóc .

 

Khoảng cách của họ như càng gần hơn, gần đến mức trong thở đều là nhịp thở của đối phương, cô thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh đạm áo thở đặc trưng của đàn ông mà kiếp quen thuộc, tương tự cũng thể ngửi thấy mùi hương của cô.

 

Mặt trời ngày càng treo cao, khí xung quanh trở nên nóng nực, thỉnh thoảng ngón tay gỡ tóc chạm gò má cô, cũng chẳng phân biệt nhiệt độ của ai nóng hơn.

 

“Xong .”

 

Cũng may sự tiếp xúc dài, Cố Ngộ nhanh ch.óng gỡ xong, tháo mũ bảo hiểm xuống cho cô.

 

“Cảm ơn .” Bị một hồi rắc rối như , tóc chút xõa xượi, Lục Kiều xuống xe, buộc tóc.

 

Buộc đuôi ngựa nhanh, tay túm một cái là xong ngay.

 

Lúc mấy bên cạnh cũng đợi thêm nữa, Cố Tề lên tiếng hỏi : “Chị dâu, chị giỏi quá, xe mô tô chị còn điệu nghệ hơn cả em nữa.”

 

Mạnh Phảng cũng tò mò: “Cảm thấy thế nào? Xe mô tô, xe đạp, lái ô tô, cái nào sướng hơn?”

 

Thực sự quá hiếm thấy, phụ nữ xe mô tô ở thời đại thực sự quá ít.

 

Tốc độ của xe mô tô khi nhanh thể đạt đến một trăm hai mươi cây một giờ, ngang ngửa với tốc độ ô tô chạy cao tốc, nếu là kiểu xe đua thì còn ba trăm nữa, Mạnh Phảng tò mò, Lục Kiều sợ ?

 

“Đều giống lắm ạ.” Lục Kiều suy nghĩ một chút.

 

“Xe đạp chậm một chút, nhưng đạp xe thể rèn luyện sức khỏe, ngắm cảnh dọc đường, là món đồ tuyệt vời để chơi, hẹn hò.”

 

Loading...