Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:00:49
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà bọn họ và nhà Cố Ngộ ở xa mấy, thể tìm cùng một bà mối giới thiệu.

 

Người con gái mà Ngộ còn thể trúng, nghĩ cũng kém , tài nguyên trong tay bà mối chắc chắn là phong phú nhỉ.

 

“Nghe em bảo là do vợ của Trưởng phòng Diệp ở nhà máy dệt giới thiệu cho cháu gái bà , một cô gái cực kỳ xinh , còn hơn cả Lâm Lâm nữa, cụ thể em cũng rõ, em định hỏi mà em cứ lấp lửng, thật là bực .”

 

Cố Tề ý định của Trương Hiển, tuôn một tràng, trong lòng vẫn còn oán niệm thôi.

 

Biết thế hôm đó cứ mặt dày bám theo xem một cái .

 

Anh trai cũng thật là, hai ngày nay hề lộ chút tin tức nào cho , cứ tưởng thành.

 

Giờ thì , bao giờ mới gặp chị dâu đây.

 

Anh trai chị dâu đến cái mặt cũng thấy.

 

“Người bên nhà máy dệt ? Chưa cô gái nào xuất sắc cả.”

 

Trương Hiển bên bắt đầu ngẫm nghĩ, trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt của Lục Kiều, cũng là kiểu hơn cả minh tinh Hồng Kông Lâm Lâm nữa, hai cạnh ai sẽ hơn.

 

“Thế thì em chịu, dù em trúng thì thể là ?”

 

Cố Tề Trương Hiển , vò đầu bứt tai bực dọc , chợt nhớ điều gì, đầu Trương Hiển:

 

“Mà , các gặp chị dâu em ?”

 

“Anh em đưa chị đến đây ?”

 

Trương Hiển lắc lắc đầu: “Không, Ngộ sáng sớm mở cửa đến đây , bảo Phảng dọn dẹp vệ sinh cửa hàng cho sạch sẽ, lát nữa về kiểm tra, lái con xe mới của Phảng mất.”

 

“Thế chắc là lái xe của Phảng đón chị dâu ? Vậy nên qua cửa hàng một chuyến là vì mục đích ?”

 

Cố Tề lập tức tự bế, cảm thấy hôm nay chắc là gặp chị dâu , ngược Mạnh Phảng bên cạnh thì vui vẻ xoa xoa cằm.

 

“Hóa lái xe của đón chị... , em dâu , thế là con xe yêu quý của giữ ?”

 

Mạnh Phảng đang thì đột nhiên thấy một chiếc Crown màu đen lái đến cửa.

 

“Xe, xe của !”

 

Mạnh Phảng trợn mắt, vội vàng chạy ngoài, Cố Tề thấy cũng vội vàng đuổi theo: “Anh!”

 

“Anh, về !”

 

Cố Tề ngờ Cố Ngộ còn , kích động vô cùng, thấy Cố Ngộ bước xuống xe, vội vàng gọi.

 

“Anh, em, chị dâu...”

 

Cố Tề định hỏi chị dâu thì thấy cửa xe bên ghế phụ mở , một đôi chân dài trắng nõn hạ xuống , lên là một khuôn mặt tinh xảo diễm lệ.

 

Cố Tề lập tức im bặt, ngay cả Mạnh Phảng đang định lao tới xem xe cũng đột ngột dừng bước, thẳng , xung quanh bỗng chốc rơi im lặng, chỉ thấy tiếng ve kêu râm ran cây.

 

Trương Hiển Lục Kiều, thể tin nổi đưa tay dụi dụi mắt: “Chị dâu?”

 

“Chị dâu!” “Chị dâu!”

 

Theo tiếng gọi “chị dâu” đầy nghi hoặc của Trương Hiển, Cố Tề và Mạnh Phảng như thể bật công tắc âm thanh, đồng thanh gọi một tiếng.

 

“À, , em dâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-46.html.]

 

Mạnh Phảng gọi xong mới nhận gọi sai. Anh lớn hơn Cố Ngộ một ngày, thể chịu thiệt mà gọi chị dâu , vội vỗ đầu một cái, chữa một câu.

 

Lục Kiều thấy nhịn mà phì .

 

Mạnh Phảng và Cố Tề cô quá quen thuộc , nhưng khi đó quen là mười năm , lúc đó Cố Tề trải qua chuyện của Cố Ngộ, Mạnh Phảng càng nếm trải xong chuyện của trai dâu, vẻ thiếu niên hai phai nhạt sạch sẽ từ lâu.

 

Ai mà ngờ hai thời trẻ cái đức hạnh .

 

Đặc biệt là Mạnh Phảng, cái mặt b.úp bê của xem, còn mái tóc dài đến cổ nữa, cô cuối cùng cũng gu thẩm mỹ đây của Cố Ngộ là từ ai mà .

 

Lục Kiều , Cố Ngộ bên cạnh thấy bộ dạng của em trai và bạn thì chỉ nhắm mắt , đầu Lục Kiều định gì đó, ai ngờ Lục Kiều vượt qua tự động chào hỏi Cố Tề, Mạnh Phảng và những khác.

 

“Chào nhé, tên là Lục Kiều, cứ gọi là tên hoặc Kiều Kiều đều .”

 

Kiếp , Cố Tề và Mạnh Phảng đều gọi cô một tiếng chị Kiều.

 

Không chị dâu, mà là chị Kiều, đó là một sự công nhận đối với năng lực của cô.

 

Kiếp để tâm đến những điều , nhưng đại khái là sống qua một đời, thấu , kiếp cô cảm thấy dù là chị dâu, em dâu, là Lục Kiều, Kiều Kiều đều cả.

 

Chỉ là một cách xưng hô thôi, đều thiết.

 

Họ chính là những thiết thể thiết hơn.

 

“Dạ , chị dâu, em tên là Cố Tề.”

 

Cố Tề thấy liền đáp theo bản năng như , đáp xong nhận đúng, gãi gãi đầu đầy vẻ ngượng ngùng: “Gọi thuận miệng mất ạ.”

 

“Không .”

 

Lục Kiều , cô liếc Cố Ngộ: “Chỉ cần cả em để ý là .”

 

Câu chứa đựng lượng thông tin mang tính ám chỉ thực sự lớn, ánh mắt mấy theo bản năng dời về phía Cố Ngộ.

 

Cố Ngộ chịu đựng ánh mắt của mấy đó về phía Lục Kiều, lẽ do phản quang của ánh mặt trời, nụ mặt cô rạng rỡ đến lóa mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c dường như bỏng một cái, thắt .

 

Anh khẽ nắm lòng bàn tay, dời mắt , một câu: “Bên ngoài nắng, trong .”

 

“À, đúng đúng đúng, trong , bên ngoài thực sự nóng quá, hôm nay ít nhất cũng ba mươi tám ba mươi chín độ , trong tiệm bật điều hòa, tiệm chuyện trò .”

 

Bên cạnh, Mạnh Phảng hiếu kỳ cái tai đỏ ửng của Cố Ngộ, một lúc nhịn phụ họa một tiếng, gọi Trương Hiển:

 

“Hiển t.ử, mau trong pha , pha một ấm Long Tỉnh mà mang từ nhà qua .”

 

Nói xong, sực nhớ điều gì, hỏi Lục Kiều: “Em... , Kiều Kiều, Lục Kiều, em uống xanh chứ? Hay là để mua cho em hai chai nước ngọt nhé?”

 

“Uống ạ, nhà em cũng uống xanh, thỉnh thoảng hồng cũng uống.”

 

“Uống , thế thì , nhưng kem với nước ngọt cũng mua một ít , cho mát.”

 

“Để em ! Ngay bên cạnh bán đấy.” Mạnh Phảng dứt lời, Cố Tề lập tức tiếp lời, nhảy tót lên chạy .

 

Lục Kiều dáng vẻ vui vẻ của , nhịn cong cong khóe môi.

 

Thật quá, đều còn sống, đều cả, đang là lúc trẻ trung trải qua hoạn nạn.

 

Cố Ngộ thấy tiếng khẽ của Lục Kiều, nhịn liếc cô một cái.

 

 

Loading...