Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:40:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng buổi sáng còn lên đến đỉnh đầu, trong, lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng tuấn tú như tạc khắc, đôi mắt như mực thâm trầm và nội liễm.

 

.

 

Kể từ t.a.i n.ạ.n trôi qua hơn nửa tháng.

 

Không ngờ còn thể gặp .

 

Lục Kiều siết c.h.ặ.t chiếc phong bì, thẳng dậy, đang bước nhà mà phân vân nên chào hỏi .

 

Đáng lẽ lúc cô nên cầm phong bì rời mới đúng.

 

"Cô Lục đến ?" Nam chủ nhân dẫn Cố Ngộ nhà định mời , thấy Lục Kiều, khựng , đầu chị Lý một cái.

 

"Cô Lục, hôm nay tiết học của Đồng Đồng nghỉ, cô việc gì cứ lo ."

 

Chị Lý đó chồng sẽ mời khách quý đến nhà, nhưng cũng cách nào liên lạc với Lục Kiều, nếu chị để Lục Kiều qua đây. Sau khi cô đến, chị tranh thủ thời gian, ngờ vẫn đụng mặt. Chị một cái với Lục Kiều.

 

"Vậy tạm biệt."

 

Lục Kiều mỉm đáp một tiếng, liếc Cố Ngộ một cái. Khựng một giây, cô vẫn định chào hỏi. Cô siết c.h.ặ.t phong bì trong tay, tay giữ lấy quai túi vải sắp tuột khỏi vai, sải bước ngoài.

 

lúc , Cố Ngộ chằm chằm chiếc phong bì màu trắng trong tay cô mà lên tiếng: "Nếu chuyện gì gấp thì chờ một lát, thể chở cô một đoạn."

 

Chồng chị Lý ngẩn : "Quen... quen ?"

 

Cố Ngộ phủ nhận, chỉ chằm chằm Lục Kiều.

 

"Không cần , ..."

 

"Nếu quen thì Kiều Kiều em cứ ở ."

 

Lục Kiều định ngoài bắt xe buýt là , nhưng bên cạnh, chị Lý cắt ngang lời cô.

 

"Thật ngờ khéo thế, Kiều Kiều em quen Cố tổng. Ở , hôm qua Đồng Đồng còn một bức tranh nhờ em xem giúp đấy."

 

Chị Lý và chồng xuống biển kinh doanh từ cuối những năm tám mươi, chỉ trong vài năm bắt nhịp các mối quan hệ để gây dựng cơ nghiệp thành hộ lớn ở Hải Thị, khả năng quan sát sắc mặt nhạy bén, càng tùy cơ ứng biến. Chị lập tức mật kéo tay Lục Kiều đưa cô phòng vẽ.

 

Trong phòng vẽ, Đồng Đồng đang thất vọng thấy cô thì reo lên kinh ngạc. Chị Lý tranh thủ lúc nhỏ với Lục Kiều:

 

"Kiều Kiều, những lời chị lúc nãy em đừng để bụng nhé. Chị em là mà, hơn nửa năm qua em dạy Đồng Đồng thực sự tâm huyết."

 

"Em mà thật chị cũng nỡ. Em cũng khó khăn, chị cũng giúp em. Hay là thế , chỗ bố và kế của em, chị sẽ giúp em che giấu. Em cứ tiếp tục dạy Đồng Đồng nhà chị ?"

 

Chị Lý chiếc phong bì trong tay Lục Kiều đang bóp đến nhăn nhúm, chị khựng một chút tiếp: "Chiếc phong bì đưa em lúc nãy, coi như là tiền vất vả của chị dành cho em trong thời gian qua, còn tiền học phí riêng chị vẫn sẽ kết toán cho em cuối tháng."

 

Con , thực tế. Lục Kiều từ năm mười bảy tuổi đến nay hai mươi bảy tuổi, chuyện gì cũng từng nếm trải, nhưng một nữa đối mặt với hiện thực như , lòng cô vẫn cảm thấy nghẹn đắng. Cô khẽ nhếch môi, nhưng nổi.

 

"Không cần chị Lý, chị cần . Cố chỉ gặp qua một , ."

 

Lục Kiều xong, rút tay khỏi tay chị Lý, bước khỏi phòng vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-422.html.]

 

Lúc , trong phòng khách Cố Ngộ xuống ghế sofa, chồng chị Lý đang bàn pha .

 

Lục Kiều chào hỏi chồng chị Lý thêm nào nữa, chỉ bên phía Cố Ngộ, mỉm với một câu: " việc , phiền nữa."

 

Nói xong, Lục Kiều cũng xem Cố Ngộ biểu cảm gì, cô rảo bước khỏi phòng khách, ngoài.

 

"Chuyện ... Cô Lục bình thường vốn bận rộn,"

 

Chồng chị Lý thấy Cố Ngộ kể từ lúc Lục Kiều rời vẫn cứ chằm chằm về phía sân, trong lòng dự cảm lành, vội vàng giải thích: "Cô ..."

 

"Các mới sa thải cô đúng ?" Cố Ngộ theo bóng dáng gầy gò đang vội vã rời và nhanh ch.óng biến mất, lên tiếng hỏi.

 

Giọng bình thản, chút khó chịu nào, chỉ giống như một câu hỏi thăm thông thường. Chồng chị Lý cảm thấy chút , ngượng ngùng , ngập ngừng một tiếng: "Chuyện ..." ngước mắt chị Lý đuổi theo tới nơi.

 

"Cũng... cũng hẳn..."

 

Chị Lý vội vàng gượng giải thích. Cố Ngộ lúc hỏi tiếp: "Lý do là gì? Là do cô dạy ?"

 

Cố Ngộ như đang hỏi, nhưng căn bản đợi vợ chồng chị Lý trả lời, sang hai , tiếp tục nhàn nhạt :

 

"Cô t.ử cuối cùng của lão Uông. Một bức tranh của lão Uông hiện giờ thị trường giá hàng triệu tệ. Cô từng kinh doanh nên danh tiếng, tranh đáng tiền, nhưng nhiều năm kinh nghiệm giảng dạy, từng dạy ở cung thiếu nhi Dư Ký nhiều năm, đến mức dạy một đứa trẻ mười tuổi cũng xong."

 

"Lẽ nào là do cô dạy con nhà các tận tâm?"

 

"Không... ." Chị Lý đầu tiên ứng phó với tình huống như thế thế nào, chị xoa tay trả lời , chỉ gượng.

 

"Không ." Cố Ngộ gật đầu.

 

"Vậy các là vì cái gì?"

 

"Vì các móc nối với bên Lục Chính Hải, ông chịu để các cho con gái một bát cơm ăn ?"

 

Cố Ngộ mỉm , dậy. Dáng cao lớn, lên mang cảm giác như đang xuống từ cao.

 

"Thường lão bản việc quá tinh ranh, mấy phù hợp với phong cách việc của Cố thị, chuyện hợp tác bàn ."

 

Chương 105 Tiền thế ngoại truyện (3)

Rời khỏi nhà họ Thường, Lục Kiều bộ đến trạm xe buýt đợi xe.

 

Nơi cách chỗ cô ở hề gần, chuyến xe buýt nào thẳng, giữa đường chuyển tuyến, xe nhiều, trung bình hơn nửa tiếng mới một chuyến. Trước khi cô đến thấy một chuyến xe mới chạy mất, còn đợi lâu.

 

Tiết trời giữa hè, nắng gắt, dù lúc mặt trời lên đến đỉnh nhưng cũng khiến cảm thấy cái nóng như thiêu như đốt.

 

Lục Kiều mặc áo dài tay quần dài kín mít, quần là màu đen hút nhiệt nên càng nóng hơn. Cô tựa lưng cột biển báo trạm xe buýt, chẳng mấy chốc cảm thấy lưng rịn mồ hôi mỏng, mắt cũng dám lên , ánh nắng ch.ói chang khiến cô thấy ch.óng mặt.

 

Nghĩ kỹ thì, mất công việc ở nhà họ Thường cũng chẳng . Nhà họ Thường tuy thù lao hậu hĩnh nhưng đường xa, về về mất hơn ba tiếng đồng hồ, thời gian đó đủ để cô tìm một công việc thêm khác .

 

Với bao nhiêu năm kinh nghiệm việc, cô cái gì cũng qua, giáo viên dạy vẽ, phát thanh viên đài truyền hình, kế toán, nhân sự lễ tân, môi giới nhà đất, nhân viên tiếp thị, nhân viên bán hàng... Hải Thị rộng lớn nhường , những công việc loại thực sự nhiều, với điều kiện của cô tìm một công việc khó.

 

 

Loading...