Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:40:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mức độ kinh ngạc , so với đầu tiên họ Nguyễn Linh Gia m.a.n.g t.h.a.i cũng chẳng kém cạnh là bao.

 

Khóe môi Lục Kiều cong lên, : "Cháu là cháu m.a.n.g t.h.a.i , mợ ơi, cháu m.a.n.g t.h.a.i , hơn bốn mươi ngày."

 

"!! Thật ? Kiều Kiều, cháu m.a.n.g t.h.a.i ?"

 

Lần truyền đến từ trong ống là giọng của Biên Lệ Phương, sự xúc động xuyên qua ống cũng thể cảm nhận giọng bà đang run lên.

 

"Vậy, cháu m.a.n.g t.h.a.i về đây ? Để bọn dì còn chăm sóc cháu chứ?"

 

Có lẽ nghĩ đến việc công việc trong tay Lục Kiều tạm thời thể buông bỏ , nhanh, Biên Lệ Phương : "Thôi , là dì sang đó nhé, Ni Ni cũng nghỉ , dì đưa con bé và Đẳng Đẳng cùng sang."

 

"Vậy văn phòng môi giới của dì thì tính ?"

 

Lục Kiều m.a.n.g t.h.a.i , chắc chắn cần chăm sóc, thực đó cô và Cố Ngộ cũng từng cân nhắc đến việc tìm bác Ngô, giúp việc cho gia đình họ kiếp , để thuê bà.

 

bác Ngô lúc vẫn đang công việc chính thức, giúp việc, cho dù họ đến liên hệ thì cũng kinh nghiệm việc nhiều năm, cũng hiểu họ, cần mài dũa quá nhiều.

 

Ngoài thuê khác thì cũng rõ gốc gác, cộng thêm việc cô và Cố Ngộ đều thích gian riêng tư quen thuộc phiền, nên kế hoạch vẫn luôn gác .

 

Biên Lệ Phương thể đến, Lục Kiều đương nhiên là vui mừng, nhưng Biên Lệ Phương còn chăm sóc Đẳng Đẳng, còn bận rộn với văn phòng môi giới.

 

Một Thường Khánh Phương bận rộn với văn phòng chắc chắn là xuể, đặc biệt là bây giờ Đỗ Nhược cũng đang mang thai.

 

Lục Kiều tạo thêm gánh nặng cho họ, cô vội vàng :

 

"Dì ơi, cần ạ, hiện tại cháu mới m.a.n.g t.h.a.i thôi mà, cần chăm sóc, vả còn Cố Ngộ nữa, sẽ chăm sóc cháu, dì cứ bận việc của dì , bên cháu nếu thật sự cần chăm sóc thì dì hãy sang."

 

Lục Kiều kiên quyết cần chăm sóc, văn phòng môi giới của Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương đúng là bận rộn tạm thời , cuối cùng hai lùi một bước rằng, giai đoạn đầu Lục Kiều sẽ do Cố Ngộ chăm sóc, văn phòng môi giới của họ hiện tại sẽ tìm giúp trông nom, đợi đến mấy tháng cô và Thường Khánh Phương sẽ luân phiên sang chăm sóc.

 

Lục Kiều thấy cũng , nếu văn phòng môi giới giúp trông nom thì dì và mợ cũng sẽ đỡ vất vả hơn, còn về chuyện chăm sóc cô và giúp trông bé, bên thể thử tìm bảo mẫu, ngộ nhỡ gặp thích hợp thì sẽ phiền dì và mợ nữa.

 

Lục Kiều đồng ý, cùng Cố Ngộ hai lớn dặn dò kỹ lưỡng một hồi mới cúp điện thoại.

 

"Ngoan, em giúp gọi một cuộc điện thoại cho Mạnh Phảng , chuyện với ." Sau khi cúp điện thoại, Cố Ngộ phía lái xe .

 

"Gọi điện cho Mạnh Phảng gì thế ?" Lục Kiều theo bản năng hỏi một câu.

 

"Để sang Hải Thị việc, em m.a.n.g t.h.a.i , nghỉ phép dài hạn."

 

"..."

 

"Sao thế em?" Lời của Cố Ngộ , trong xe bỗng rơi một sự im lặng, Cố Ngộ nhịn đầu Lục Kiều một cái.

 

"Em mới m.a.n.g t.h.a.i mà nghỉ phép dài hạn ? Anh nghiêm túc đấy chứ?"

 

Không vì bây giờ bụng vẫn to , bản Lục Kiều còn từng nghĩ đến chuyện nghỉ phép khi mang thai.

 

Bên phía khu nội thất của cô vẫn lấp đầy các gian hàng, ưu đãi miễn phí thuê sáu tháng của các hộ thuê vẫn kết thúc, vẫn đang trong trạng thái lợi nhuận, vẫn cần bỏ một lượng tâm sức nhất định việc vận hành và bảo trì, tạo dựng danh tiếng, cô cũng vẫn tìm chịu trách nhiệm tiếp quản, đều tự quản lý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-412.html.]

Bây giờ m.a.n.g t.h.a.i , cô cũng hốt hoảng, định từ từ dìu dắt mấy mà cô nhắm trúng.

 

Còn nội thất Hưng Mỹ của bác Mạnh Tiền Tiến, kiếp nhắc nhở bác Mạnh về chuyện của con trai bác, con trai bác vướng c.ờ b.ạ.c, khi dọa cho hai trận thì ngoan ngoãn việc ở nhà máy nội thất, tuy nhiên năng lực của con trai bác đúng là bình thường, nhà máy việc nửa năm, lợi nhuận của nhà máy sụt giảm hơn một nửa, một lão làng còn đưa đơn xin nghỉ việc với bác, là con trai bác quá gây chuyện, hiểu chuyện còn bừa.

 

Bác Mạnh tức giận vì con trai thể dìu dắt , định cư ở nước ngoài để chữa bệnh và tĩnh dưỡng, dự định mở nhà máy phân chi nhánh ở Hải Thị, nên quyết định bán nhà máy cho cô.

 

Sau khi cân nhắc cô cũng định tiếp nhận , hiện tại kế hoạch cũng đổi, cũng nghĩa là, cho dù cô m.a.n.g t.h.a.i , cô vẫn tiếp tục bận rộn.

 

Kết quả Cố Ngộ với cô rằng, cô m.a.n.g t.h.a.i , nghỉ phép?

 

Lục Kiều đưa tay xoa xoa bụng, nghi ngờ em bé đang trong bụng .

 

"Chồng ơi, em m.a.n.g t.h.a.i , nhưng em ý định buông bỏ công việc trong tay nhé?" Lục Kiều ngón tay vê vê quai túi xách, ngẩng mắt Cố Ngộ .

 

Cố Ngộ hề ngạc nhiên lời của Lục Kiều, gật đầu:

 

"Ừ, , cho nên buông bỏ, để chăm sóc em, chăm sóc em bé, khi em sinh em bé cũng vẫn như ."

 

"Anh định ông bố thời gian ?" Lục Kiều ngạc nhiên thốt lên, chuyện hai từng bàn bạc qua, cô bao giờ Cố Ngộ ý định .

 

"Chính xác mà thì là chồng thời gian."

 

Cố Ngộ nghiêng đầu Lục Kiều một cái .

 

Đang giữa trưa, đường mấy xe, Cố Ngộ quanh một lượt, bộ qua đường cũng nhiều, nhân lúc rảnh rỗi , đưa tay nắm lấy tay Lục Kiều đặt lên môi hôn một cái.

 

"Ngoan, luôn , em đều ủng hộ, bất kể là sự nghiệp là sinh con."

 

"Em cần bất kỳ lo lắng nào, cứ nghĩ đến là thôi, những việc khác đàn ông của em sẽ lo liệu hết."

 

"Anh thể mang bụng em, san sẻ việc m.a.n.g t.h.a.i cho em, nhưng trong khả năng thể chăm sóc cho em, vẫn ."

 

"Chồng ơi."

 

Mắt Lục Kiều bỗng chốc nóng lên, bàn về sự nghiệp, Cố Ngộ lớn hơn cô, ở Hải Thị mấy năm nay, ngoại trừ thành phố mua sắm Toàn Nhạc, khu hậu cần, còn phát triển thêm hai khu nhà ở thương mại quy mô lớn.

 

Giá bán thấp, ở một mức độ nhất định giảm bớt áp lực nhà ở hiện tại của Hải Thị.

 

Cấp coi trọng , việc lấy đất bây giờ còn tốn sức như lúc ban đầu nữa.

 

Anh còn kinh nghiệm của kiếp , chỉ cần , nắm bắt trong mười năm , tuyệt đối thể đạt tới một tầm cao hơn hẳn kiếp .

 

bây giờ , một chồng thời gian, dốc lực ủng hộ cô?

 

"Anh bao giờ nghĩ đến việc, em đạt đến tầm cao lợi hại hơn cả ?" Lục Kiều kìm một câu.

 

"Thì chứ?" Cố Ngộ .

 

"Kiều Kiều, tham vọng lớn đến thế, lòng nhỏ, chỉ chứa một em thôi."

 

 

Loading...