Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-02-16 08:58:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện do bố quyết định .” Diệp Ni là kính trọng cha nhất, Diệp Tiểu Tuấn Diệp Quân Sơn như , cô nhịn mà cãi .
“Không do ông quyết định nhưng ông cũng thể phát biểu ý kiến mà, thằng ngốc đó giờ vẫn còn ở trong khu tập thể chúng , lỡ nó hại những cô gái khác thì ?”
Diệp Tiểu Tuấn càng nghĩ càng tức, nhịn đá thêm một cái ghế.
Trong phòng, Lục Kiều đ.á.n.h thức, rõ bọn họ đang chuyện thằng ngốc, cô nhịn bèn trở dậy hỏi han tình hình.
“Chuyện thằng ngốc đó kết quả ? Xử lý thế nào ?”
“Còn xử lý thế nào nữa, thằng ngốc gì, cái gì cũng hiểu, vô tội thả !”
“Không , em tìm bố, hỏi ông và mấy vị lãnh đạo đó xem để thằng ngốc đó hời như thế.”
Diệp Tiểu Tuấn vẫn cảm thấy bực bội, đưa tay quệt mồ hôi lao ngoài.
“Anh hai!”
Diệp Ni thì vội vàng gọi với theo, nhưng Diệp Tiểu Tuấn nhanh thoăn thoắt như một cơn gió, chẳng mấy chốc thấy bóng dáng nữa.
“Cậu là tìm dượng, chắc .” Lục Kiều hướng Diệp Tiểu Tuấn chạy lầu, là hướng về phía phòng bảo vệ, cô quản nữa, phòng chuyện với Diệp Ni.
Diệp Ni thì yên tâm hẳn: “Không tìm thằng ngốc đó là .”
“Bà nội thằng ngốc đó ghê gớm lắm, lúc nãy ở nhà Na Na bà nội Na Na tức đến ngất đấy.”
“Còn náo đến tận nhà cơ ? Chuyện là thế nào?”
Na Na chính là cô bé lột quần áo, mặc dù Biên Lệ Phương dượng kịp thời đến nơi, thằng ngốc đó chỉ mới lột chiếc áo khoác ngoài của cô bé, bên trong vẫn mặc áo lót.
một cô bé mười ba mười bốn tuổi mà gặp chuyện như , khả năng cả đời sẽ để bóng đen tâm lý, Lục Kiều nhíu mày hỏi Diệp Ni.
“Bà nội thằng ngốc cứ khăng khăng thằng ngốc chuyện đó là do của Na Na...”
Diệp Ni vốn là một cô bé nhút nhát rụt rè, nhưng nhắc đến chuyện , khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tức đến đỏ bừng.
“Bà Na Na mặc váy nên mới "quyến rũ" thằng ngốc!”
“Bà còn Na Na mới lột chút quần áo thôi, cũng chẳng mất mát gì, nếu nhà Na Na cứ nhất quyết ăn vạ bọn họ thì bà sẽ để thằng ngốc cưới Na Na, thằng ngốc cũng đang thiếu vợ!”
“Cái nhà vô liêm sỉ đến ?”
Đã sớm đoán nhà thằng ngốc là một lũ vô , nếu chẳng khiến tụ tập lầu bàn tán giữa trời nắng gắt như thế, nhưng tận tai thấy lời biện bạch vô liêm sỉ , Lục Kiều vẫn cảm thấy tam quan chấn động.
“Chuyện xưởng ? Còn bố Na Na nữa? Bọn họ thế nào?”
“Biết hết cả , bà nội Na Na ngất xỉu nên bọn họ tin là chạy tới ngay.”
“Thế thằng ngốc đó vẫn thả?”
Theo lý mà , lúc gia đình cô bé là bên yếu thế, lãnh đạo xưởng dù thiên vị cũng thể quá đáng như , còn bố cô bé nữa, cứ thế mà đồng ý ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-41.html.]
“Bởi vì lúc bố Na Na báo cảnh sát, bà nội thằng ngốc đột nhiên dội dầu hỏa lên ...”
Diệp Ni rõ ràng cảnh tượng lúc đó dọa cho khiếp vía, lúc cô lời khuôn mặt bỗng chốc trắng bệch, run rẩy thôi.
“Bà nếu dám tống thằng ngốc tù, bà sẽ tự thiêu, c.h.ế.t ngay tại nhà Na Na.”
“Bố Na Na và lãnh đạo xưởng đều dọa sợ, sợ xảy án mạng nên lúc đó mới thả thằng ngốc , chuyện coi như xong, xưởng bỏ một nghìn đồng bồi thường tổn thất tinh thần cho Na Na...”
“ là chua ngoa ngang ngược mà.”
Lục Kiều mà bốc hỏa, thấy Diệp Ni đang sợ, cô rót một ly nước ấm đưa cho cô bé.
“Được , sợ nữa, mụ già đó chỉ là hư trương thanh thế thôi, bà dám tự thiêu thật , nhà bà giờ chỉ một thằng ngốc với một đang liệt trong bệnh viện, bà dám để xảy chuyện.”
Diệp Ni hai tay bưng ly nước Lục Kiều đưa cho, lời cô , sắc mặt cô bé dịu , nhịn :
“Lúc đó thực sự đáng sợ, chị Kiều Kiều chị , bà cầm cả bao diêm định châm lửa thật đấy.”
“Không , chuyện qua .”
Lục Kiều đưa tay vỗ vỗ lưng Diệp Ni để an ủi. Giây lát , cô chuyển chủ đề: “Thế Na Na ? Em thế nào ?”
“Na Na dọa sợ quá, cứ mãi thôi, vốn dĩ lúc em sang đó em đỡ hơn chút , nhưng bà nội thằng ngốc sang đòi bắt em gả cho thằng ngốc, em xong sợ c.h.ế.t khiếp, cứ hỏi em ... em sợ thằng ngốc bám theo .”
“Em và Tiểu Tuấn về là vì Na Na ở nhà thấy sợ, em đưa em sang nhà .”
Chuyện như ai mà chẳng sợ, nhất là khi bà nội thằng ngốc giở cái trò đó .
Vạn nhất gia đình đó qua mà nếm vị ngọt của việc ăn vạ, càng lấn tới chuyện gì quá đáng hơn thì tình hình mới thực sự tồi tệ.
Thằng ngốc mười bảy tuổi , thêm hai ba năm nữa là lấy vợ ...
“Chị Kiều Kiều, chị xem trường hợp của Na Na cách nào giải quyết ạ?” Diệp Ni và Na Na là bạn học từ lớp mẫu giáo, cô thực sự lo cho Na Na nên nhịn bèn hỏi Lục Kiều.
Lục Kiều suy nghĩ kỹ một lát: “Cách thì , nhưng bố Na Na đồng ý thôi.”
“Xưởng dệt bao tải chỉ một khu tập thể, bên còn xưởng bông hai nữa, bố Na Na là thợ máy, em là thợ dệt, thể xin xưởng điều chuyển công tác sang xưởng bông hai, bên đó cách đây xa, thằng ngốc tìm chuyện cũng tìm đến .”
Mắt Diệp Ni sáng bừng lên khi xong: “ ạ! Sao em nghĩ nhỉ!”
“Na Na cũng giống như em đều thi đậu trường trung học một thành phố, dù ở thì cũng thể học ở đó, chẳng trở ngại gì cả, chỉ cần dọn khỏi đây là nhà thằng ngốc hết cách với ngay.”
“Bố Na Na chắc chắn sẽ đồng ý thôi, bố ba mươi tuổi mới mỗi nên thương lắm.”
“Em với bố Na Na ngay đây!”
Diệp Ni xong định đặt ca men xuống ngay, nhưng Lục Kiều gọi cô bé : “Ni Ni, giờ em đừng , ngày mai hoặc hai ngày nữa hãy tìm một cái cớ nào đó hãy .”
Diệp Ni hiểu: “Tại ạ?”
Lục Kiều do dự một chút, Diệp Ni mới mười ba tuổi, đang là cái tuổi ngây thơ hiểu chuyện đời, lẽ nên để cô bé quá nhiều về những chuyện lợi hại thiệt hơn, nhưng Lục Kiều đột nhiên nghĩ tới Diệp Ni của kiếp va vấp trong chuyện nhân tình thế thái, chịu ít khổ sở, lẽ để cô bé một chút cũng là chuyện .