Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 409

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:40:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn cơm xong, cùng xem đêm hội mùa xuân (Chương trình gala Tết của Trung Quốc).

 

Đêm hội mùa xuân năm 91, các tiết mục so với năm phong phú hơn nhiều, ngoài hí kịch, tiểu phẩm, khiêu vũ, còn thêm xiếc, ảo thuật.

 

Diệp Quân Sơn và Diệp Tiểu Tuấn thích xem xiếc và tiểu phẩm, Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương thì thích hí kịch, nhưng tối nay Biên Lệ Phương còn tâm trí nào để hí kịch nữa, nhân lúc cánh đàn ông đang xem và trò chuyện riêng, bà và Thường Khánh Phương kéo Nguyễn Linh Gia một góc để tỉ tê về những điều cần lưu ý khi mang thai.

 

Lục Kiều vốn nhiều hứng thú với loại chủ đề , nhưng ảnh hưởng mà khi bọn họ , cô tự chủ mà vểnh tai lên .

 

Thỉnh thoảng cô còn tò mò hỏi thêm vài câu.

 

cũng trải nghiệm từ kiếp , cô nhiều hơn Nguyễn Linh Gia một chút, những câu hỏi của cô đều thực tế và cần lưu ý.

 

Điều khiến Biên Lệ Phương và Thường Khánh Phương chú ý đến cô.

 

Thường Khánh Phương vốn dĩ mong mỏi bọn họ thể để tâm đến chuyện con cái, nhất là Lục Kiều nghiệp xong là chuẩn ngay, bởi vì khi Lục Kiều nghiệp thì Cố Ngộ cũng ba mươi tuổi .

 

Thấy Lục Kiều như , bà khỏi mỉm hỏi: "Kiều Kiều thích em bé ?"

 

"Vậy đợi con nghiệp xong thì cùng với Tam Sặng (tên gọi khác của Cố Ngộ) chuẩn , đến lúc đó sẽ chăm sóc cho hai đứa."

 

Giọng Thường Khánh Phương lớn, nhưng cũng nhỏ, trong phòng khách đang bật tivi, nhưng đúng lúc đang là tiểu phẩm kịch tính nên Cố Tề và Diệp Tiểu Tuấn đang xem chăm chú, phòng khách quá ồn ào, Cố Ngộ cách Lục Kiều xa nên thấy rõ mồn một, ánh mắt theo bản năng về phía Lục Kiều.

 

Lục Kiều đúng là ý định đó, nhưng lúc ánh mắt của đều đổ dồn về phía , cô khỏi đỏ mặt, nhưng vẫn hào phóng mỉm :

 

"Dạ, ạ, đợi con sắp nghiệp thì chúng con sẽ chuẩn ."

 

Năm 91, Cố Tề và Đỗ Nhược kết hôn, Nguyễn Linh Gia mang thai.

 

Cùng năm đó, Nguyễn Linh Gia sinh hạ một bé trai, vì khi sinh, Nguyễn Linh Gia đau đẻ suốt một ngày một đêm khiến chờ đợi lâu nên tên ở nhà của bé là Đẳng Đẳng (Đợi Đợi), tên khai sinh là Diệp Cẩn Ngôn.

 

Năm , Lục Kiều và Cố Ngộ bận rộn xây dựng khu công nghiệp logistics và thành phố đồ nội thất ở Hải Thị.

 

Năm 92, khu công nghiệp logistics và thành phố đồ nội thất thuận lợi thành và hoạt động.

 

Đây cũng là một năm Hải Thị phát triển vượt bậc, một tờ chứng nhận quyền sở hữu cổ phiếu trở thành thứ giúp giàu lên một đêm, cổ phiếu ngày nào cũng tăng kịch trần, đều tiếc bán, Lục Kiều mượn làn gió đông kiếm một khoản tiền khổng lồ thị trường chứng khoán.

 

Năm 93, thị trường chứng khoán đột ngột xuất hiện biến động lớn, sụt giảm nghiêm trọng, các nhà đầu tư lập tức mất niềm tin, sàn giao dịch chứng khoán thành lập vài năm lòng hoang mang, lúc Lục Kiều mua bộ, mang niềm tin cho các nhà đầu tư.

 

Khi thị trường chứng khoán phục hồi trở , cô và Cố Ngộ cũng trở thành cặp vợ chồng "bàn tay vàng" nổi tiếng ở Hải Thị.

 

năm , Lục Kiều cũng thuận lợi nghiệp đại học.

 

Sau khi chụp xong ảnh nghiệp, Lục Kiều kịp tụ tập với bạn cùng phòng và các bạn học khác, cô mặc chiếc váy đỏ, mang đôi giày bệt vội vàng chạy nhỏ khỏi cổng trường.

 

Cố Ngộ đang đợi cô ở cổng trường, mới kết thúc cuộc họp và vội vàng chạy qua đây, mặc một bộ vest đen lịch lãm, tay cầm một bó hoa hồng lớn, thấy cô , khuôn mặt nở nụ , sải bước tới mặt Lục Kiều đưa bó hoa hồng cho cô, đôi mắt dịu dàng như nước : "Chúc mừng Lục tổng thuận lợi nghiệp."

 

"Cảm ơn Cố lão bản, Cố chủ tịch, hoa hồng em thích!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-409.html.]

 

Lục Kiều vươn tay nhận lấy bó hoa hồng đáp một tiếng, ngay đó, đôi mắt cô khẽ chuyển động, tay khẽ xoa bụng, ngửa mặt mỉm rạng rỡ :

 

"Ừm... ở đây, Lục tổng cũng chúc mừng Cố lão bản, Cố chủ tịch một tiếng nhé, sắp bố !"

 

Chương 101 Ngoại truyện 6: Có thai

 

Trời sắp sang tháng Bảy, mặt trời treo cao như bốc hỏa, nung nóng mặt đất, ve sầu kêu râm ran những tán cây xanh xung quanh.

 

Vào ngày nghiệp, thầy và trò tấp nập ở cổng trường.

 

Anh sắp bố .

 

Câu vang vọng trong đầu. Trong tích tắc, cảnh vật và âm thanh như một bộ phim chậm nhấn nút tạm dừng, phủ lên một lớp bóng mờ nhạt, Cố Ngộ trầm mặc chằm chằm, ánh mắt còn chạm tới bất cứ thứ gì khác ngoài cô gái rạng rỡ như hoa mặt, đôi mắt như lửa đốt nóng, đột nhiên hạ tầm mắt xuống, chằm chằm bàn tay đang xoa bụng của cô.

 

"Em,"

 

Cổ họng hiểu khô khốc, bộ vest đen mặc dự họp dường như hút hết nóng của mặt trời đỉnh đầu , nóng đến mức vã cả mồ hôi.

 

Giơ tay nới lỏng chiếc cà vạt cô thắt cho sáng nay, khi cảm thấy thoải mái hơn một chút, mở miệng: "Kỳ kinh nguyệt của em tháng đến ?"

 

Kiếp cơ thể Lục Kiều yếu, chú ý nên thời gian đầu tổn hại nghiêm trọng, khi đến kỳ kinh nguyệt luôn đau đớn dữ dội, kiếp đặc biệt chú ý đến thời gian kỳ kinh nguyệt của cô.

 

Hàng tháng cứ đến những ngày đó là bắt đầu nấu nước đường gừng cho cô.

 

Kiếp cơ thể Lục Kiều hơn nhiều, đau đớn dữ dội như kiếp , nhưng khi đến kỳ cũng luôn khó chịu, lượng m.á.u cũng nhiều, khi khôi phục ký ức về nước đường gừng, nên đun nước nóng cho cô ngâm chân, buổi tối xoa bụng cho cô, chăm sóc cẩn thận.

 

Sau khi khôi phục ký ức, tiếp nối thói quen từ kiếp , nước đường gừng là thứ thể thiếu, còn luôn tính toán ngày để bỏ b.ăn.g v.ệ si.nh túi xách cho cô, những ngày đó quần áo lấy cho cô cũng là màu tối.

 

Một đêm của hai tháng , theo thói quen đun nước nóng để ngâm chân cho cô, cô đột nhiên nhảy lên , ngửa mặt khẽ :

 

"Còn hơn một tháng nữa là em nghiệp , cũng sắp đến lúc , nếm thử mùi vị của "trứng phục sinh" vật cản là như thế nào ?"

 

Đêm mùa hè, cô chỉ một chiếc váy mỏng, màu trắng, mờ, ren, đôi mắt lóng lánh nước như chứa những chiếc móc câu .

 

Ngón tay thon trắng lướt từ quai hàm xuống yết hầu, khẽ chạm như một mồi lửa châm củi khô, ngọn lửa khô nóng bùng cháy khắp cơ thể.

 

Thế nhưng cô như cảm nhận , thấy trầm mặc đáp lời, cô liếc mắt đưa tình một cái, ghé sát khẽ c.ắ.n đôi môi đang nóng bỏng của và thầm thì:

 

"Muốn ? Em đấy, từng thử qua bao giờ."

 

Muốn ?

 

Mùi vị từng nếm qua trong hai kiếp, một ý nghĩ lóe lên thể phác họa hình ảnh sung sướng tột cùng, thể cho .

 

Trong tích tắc, cánh tay biến thành cánh tay sắt thể nung chảy khác, ôm lấy chân cô, ấn đầu cô xuống và hôn cô một cách nồng nhiệt.

 

Mùi vị sung sướng thấu xương, cảm giác kích thích như thăng tiên từ đó thể dừng nữa.

 

Loading...