Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 407
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:40:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy khi phát hiện cố tình tiếp cận , còn ..."
Chữ "quyến rũ" lúc hiểu dùng, Lục Kiều lấp lửng, "Lúc đó những lời , thực là thật lòng nghĩ như ?"
Thần sắc Cố Ngộ khựng , mà Lục Kiều nhắc đến chính là mà cũng nhớ nhất, đó chú ý lời khiến cô đau lòng, đến mức cô thấy đều vòng qua, khi một nữa Viên Cảnh ép buộc, cô...
Có một chuyện ngay cả lúc khi nghĩ vẫn khỏi khiến tim thắt , ngột ngạt, thậm chí là sợ hãi. Cố Ngộ nhắc đến chuyện đó, giơ tay vuốt lọn tóc mai gió thổi dính bên khóe môi cô, :
"Nếu thì em nghĩ ?"
" cứ nghĩ..."
Lục Kiều ngậm một miếng kẹo bông gòn, định gì đó nhưng đó là những hồi ức vui vẻ gì, lúc bầu khí đang như cô phá hỏng.
"Bỏ , hôm nay chúng nhắc đến những chuyện đó nữa, dù cũng chú ý đến từ sớm như , rung động với từ sớm là ."
Lục Kiều phẩy tay đang cầm kẹo bông gòn một cái, một câu, độ cong nơi khóe môi ngày càng cao.
Cố Ngộ thấy đôi lông mày cô cong cong, còn ngọt hơn cả kẹo bông gòn, khóe môi cũng nhếch lên, một tiếng nuông chiều: "Ừm, em là ."
Trong lúc chuyện về đến nhà, lúc mới bốn giờ chiều, những cần đều đang , đám trẻ nghỉ cùng với Diệp Tiểu Tuấn đều ngoài chơi , trong ngõ yên tĩnh vô cùng.
Cố Ngộ lấy chìa khóa mở cổng viện, sực nhớ điều gì đó, , tay tự nhiên đặt lên eo Lục Kiều và với cô:
"Đồ đạc trong xe vẫn lấy hết, em và Viên Viên nhà nghỉ ngơi , lấy."
"Ồ." Lục Kiều ngậm một miếng kẹo bông gòn đáp một tiếng, nhưng mắt vẫn Cố Ngộ.
Lúc trong lòng cô hề bình tĩnh, thế nào nhỉ, mặc dù cô kiếp yêu yêu cô , nhưng việc rung động với cô từ sớm như , chú ý như ... cảm giác đó là giống .
Đặc biệt là cô phát hiện , một hiểu lầm đây của cô, những điều mà từng giải thích với cô, những hiểu lầm của cô về .
Một mặt hồ mùa xuân dường như đột ngột khuấy động, trong lòng gợn lên từng vòng lăn tăn.
Nhìn Cố Ngộ, đầu đội một chiếc mũ len màu đen, mái tóc đen ngắn cứng lộ ngoài, khuôn mặt lạnh lùng thâm trầm rõ nét, đôi mắt trầm tĩnh cô dịu dàng nuông chiều.
Khiến cô gần như đắm chìm trong biển mắt sâu thẳm của , luôn điều gì đó để dịu những vòng sóng gợn hết vòng đến vòng khác trong lòng.
"Này, nếm thử mùi vị của kẹo bông gòn nữa ?"
Dư quang liếc thấy kẹo bông gòn trong tay còn một nửa, trong não hiện lên hình ảnh lúc nãy gạt mảnh kẹo bên môi cô ngậm miệng, ánh mắt Lục Kiều khẽ động, đột nhiên gọi .
"Em ăn hết ?"
Cố Ngộ theo bản năng cúi mắt cái kẹo bông gòn trong tay cô, hỏi.
Lục Kiều trả lời mà dán mắt , ngay lúc cô giơ tay ngậm một miếng kẹo bông gòn, bàn tay thon dài đang đặt vai nhỏ của Viên Viên khẽ giơ lên bịt mắt Viên Viên , nhón chân lên, bàn tay đang cầm kẹo bông gòn ôm lấy cổ , ngửa mặt lên một cái là đôi môi đỏ ngậm lấy môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-407.html.]
Đôi mắt Cố Ngộ sâu thẳm, trong tích tắc hiểu cô gì, ngăn cách qua một đứa bé Viên Viên, bàn tay đặt eo cô dấu vết siết c.h.ặ.t .
Viên Viên đột nhiên bịt mắt, cứ ngỡ cô cô Kiều Kiều cũng giống như đám bạn ở lớp mẫu giáo chơi trò chơi với con bé, con bé ngoan ngoãn im nhúc nhích, chỉ là mắt thấy nên ăn kẹo bông gòn, chỉ thể nhỏ giọng l.i.ế.m láp chút vị ngọt còn sót trong miệng, đến khi trong miệng khóe môi còn chút vị ngọt nào nữa con bé mới nhịn , sờ soạng đưa kẹo bông gòn trong tay lên miệng tiếp tục c.ắ.n ăn.
Hết miếng đến miếng khác, ăn đến cuối cùng l.i.ế.m đến cả cái que của kẹo bông gòn mà mắt vẫn buông , con bé cảm thấy trò chơi lâu , chút chơi tiếp nữa, thấy bên tai giống như tiếng gió giống như tiếng nước chậc chậc, cuối cùng con bé nhịn mà lên tiếng:
"Cô cô Kiều Kiều ơi, trò chơi vẫn kết thúc ?"
Viên Viên xong, khí bỗng dưng im lặng một lát, chỉ một luồng gió lạnh lướt qua tai.
"Xong ."
Viên Viên đợi câu trả lời, đang định gọi cô cô Kiều Kiều thì thấy tiếng của bác cả.
Giọng của bác cả lúc giống lúc nãy lắm, cứ như là cảm, cổ họng tắc nghẹn, Viên Viên tò mò hỏi nhưng bàn tay mắt lấy .
Con bé cũng màng hỏi bác cả nữa, tò mò hỏi cô cô Kiều Kiều: "Cô cô Kiều Kiều ơi, lúc nãy chúng đang chơi trò gỗ là trò trốn tìm ạ?"
Lục Kiều chút thở dốc đều, cô bình tâm mới liếc cái đang chằm chằm , đáy mắt thâm trầm chứa đựng một tia ý nhị chờ cô trả lời thế nào, cô khẽ ho một tiếng, gượng Viên Viên đáp một tiếng: "Coi như là trò gỗ ."
Có chút cam tâm vì quyền chủ động của cướp mất, còn quấn lấy đầu lưỡi vần vò hồi lâu, suýt chút nữa thì trò cho thiên hạ, cô liếc Cố Ngộ lúc nãy còn xem náo nhiệt mà hỏi một câu:
"Ngọt ?"
Khi hỏi câu , đầu lưỡi cô cố tình thò , l.i.ế.m một cái vết ẩm mà để môi cô.
Cố Ngộ chằm chằm động tác l.i.ế.m môi của cô, ánh mắt tối sầm vài phần, cứ thế mà bỏ qua cho cô, nhưng dư quang lúc quét thấy đôi mắt tròn đen lánh đang tò mò bọn họ của Viên Viên, khẽ một tiếng, đưa đầu ngón tay khẽ gạt vết ngọt cô để môi trong miệng, lớn tiếng đáp một tiếng: "Ừm, ngọt."
"Ngọt là ."
Lục Kiều hài lòng mỉm , cô đưa tay ôm lấy Viên Viên đang tò mò thôi định hỏi tiếp cái gì đó, :
"Đi thôi Viên Viên, chúng đây thổi gió lạnh nữa, nhà đợi bác cả mang hành lý về, cô cô Kiều Kiều cho con xem món quà mua cho con."
Lục Kiều ôm Viên Viên trong nhà, cái kẹo bông gòn còn sót trong tay gió thổi vẹo cả m.ô.n.g, cũng đầu Cố Ngộ đang ở cửa một cái nào.
Cố Ngộ ở cửa chằm chằm bóng dáng vui vẻ nhà của cô, là một tiếng thấp.
Chút ngọt ngào là gì.
Buổi tối còn thứ ngọt ngào hơn đang chờ nếm thử. Chỉ cần cô thể nhịn đừng là .
——
Hai năm nay Lục Kiều và Cố Ngộ thì học ở Hải Thị, thì bận rộn tạo dựng chỗ ở Hải Thị, thời gian về Dư Ký ít, cộng thêm việc Mạnh Phóng và Cố Tề hiện giờ gánh vác trọng trách nhiều việc nên lâu tụ tập.
Quay về Dư Ký, khó tránh khỏi tụ họp một chút, ngày thứ hai khi về, Cố Ngộ gọi Mạnh Phóng, Cố Tề và Đỗ Nhược qua, cùng tụ tập một bữa.