Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 404
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:39:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô cũng là Dư Ký ?" Trương Khôn thì kinh ngạc thốt lên một tiếng.
"? Còn ai là Dư Ký nữa ?"
"Ông chủ của đấy." Trương Khôn buột miệng .
Ông chủ của .
Trong đầu đột nhiên thoáng qua bóng dáng cao lớn mặc sơ mi trắng .
Lục Kiều động lòng: "Ông chủ của các cũng là Dư Ký? Không họ gì?"
Đây là chuyện chỉ cần ngóng một chút là , gì thể , Trương Khôn đẩy thùng rác xa một chút, tùy ý đáp: "Anh họ Cố."
Lúc , trong phòng bệnh vang lên tiếng điện thoại.
Lục Kiều điện thoại, điện thoại chỉ thể là Trương Khôn.
Ánh mắt Lục Kiều về phía nguồn âm thanh, liền thấy Trương Khôn rút từ túi quần một chiếc Motorola nắp gập, màn hình hiển thị cuộc gọi đến, vội mở máy : "Alo, Ngộ."
Anh Ngộ, Dư Ký. Họ Cố...
Cố Ngộ?
Cái tên chút quen tai.
Lục Kiều trầm ngâm, giây tiếp theo, cô nhớ điều gì đó, đôi mắt khẽ mở to, bàn tay đặt chiếc chăn mỏng siết .
"Ông chủ của các , tên là Cố Ngộ? Anh đây từng lên báo ở Dư Ký ?"
Trương Khôn cúp điện thoại, đột nhiên thấy một câu hỏi khẽ khàng, theo bản năng định đáp, nhưng ngay giây tiếp theo ánh mắt ngưng , trở nên cảnh giác:
"Cô hỏi cái gì?"
"Không gì, chỉ là đột nhiên nhớ , đây xem báo thấy tên Cố Ngộ."
Nhìn vẻ mặt cảnh giác vui của Trương Khôn, Lục Kiều nhận nên hỏi, cô mím môi .
Nếu là Cố Ngộ đó, đúng là từng lên báo thật.
Hình như là vì vụ Viên Thừa hãm hại oan uổng.
cô từng xem.
Cô chỉ Viên Thừa ghét thấu xương, hai thù, mấy liền tức giận nhắc đến mặt cô và Viên Cảnh.
"Cái thằng ranh Cố Ngộ đó, dám cướp mất một dự án lớn của họ, nó, đáng lẽ lúc đầu nên tay tàn độc hơn, tìm xử nó trong tù luôn cho !"
"Lô hàng ở bến cảng kiểm tra , cái thằng ranh Cố Ngộ đó, nó dám chứ! Không , ông đây nhịn nổi nữa, nhất định tìm xử c.h.ế.t nó..."
Vậy nên, là Cố Ngộ đó ?
Nếu đúng , thì...
"Đêm qua, chúng coi như cứu cô, chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, ông chủ của chúng là ai, liên quan gì đến cô." Sắc mặt Trương Khôn đổi, thái độ đột nhiên trở nên cứng rắn.
Lục Kiều thấy như , chút hối hận vì lúc nãy nên hỏi.
" xin ..."
"Bệnh nhân giường mười sáu."
Lục Kiều định xin thì ở cửa vang lên giọng của bác sĩ, đến kiểm tra phòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-404.html.]
Tình trạng của Lục Kiều tính là nghiêm trọng, mà cũng tính là nghiêm trọng.
Thuốc ép uống qua một loạt điều trị thải ngoài, liên tiếp mấy ngày tới đào thải sạch sẽ là , những vết roi khắp trông thì nghiêm trọng, may mà thương tổn đến gân cốt, bồi bổ từ từ sẽ khỏi, vấn đề duy nhất là, tại cô uống loại t.h.u.ố.c đó, còn để một đầy vết thương như .
Tình cảnh cô đến đây đêm qua, rõ ràng là tự nguyện.
Bác sĩ đến từ sáng sớm, những tình trạng cần , đó Lục Kiều một lúc hỏi một câu: "Có cần báo cảnh sát ?"
"Có."
Lục Kiều hề do dự, cô mỉm bác sĩ: "Làm phiền bác sĩ sắp xếp cho xuất viện, đến đồn cảnh sát ngay bây giờ."
Tình trạng của Lục Kiều thể viện cũng thể , cô kiên trì xuất viện, bác sĩ đại khái đoán điều gì đó, thủ tục xuất viện cho cô, đồng thời đưa cho cô một báo cáo mà cô thể cần đến.
Trên đời vẫn luôn nhiều .
Lục Kiều xong thủ tục xuất viện , cầm một bằng chứng trong tay, mỉm .
"Chuyện đêm qua cảm ơn , lúc nãy xin , nên hỏi nhiều."
Cất đồ đạc xong, Lục Kiều dậy nhà vệ sinh quần áo , lấy bộ váy cô đêm qua từ trong tủ, với Trương Khôn.
"Tiền viện phí và tiền quần áo hiện tại , điện thoại, để cho , khi về sẽ liên lạc với để trả ."
"Không cần ."
Lục Kiều chân thành xin , Trương Khôn đột nhiên cảm thấy lúc nãy chút phản ứng thái quá, Lục Kiều là Dư Ký, lúc đầu chuyện của ông chủ xôn xao khắp Dư Ký, cô qua cũng lạ, tò mò hỏi cũng là chuyện thường, chỉ là theo Cố Ngộ nhiều năm, quá hiểu đó là quá khứ thể nhắc tới của nên dẫn đến cũng nhạy cảm quá mức. Trương Khôn tự nhiên .
"Đêm qua lái xe đúng là sai sót, là đầu chuyện với Ngộ, phía , nếu sẽ vội vàng bấm còi, trả viện phí cho cô là điều nên ."
"Anh Ngộ gọi điện cho , nếu cô đến đồn cảnh sát thì đưa cô một đoạn, cô định ? Vậy thôi, đưa cô xong còn về vị trí việc."
Lục Kiều đúng là cần đến đồn cảnh sát, mà cô tiền, cô thể từ chối, đành đồng ý.
Bệnh viện cách đồn cảnh sát xa, taxi hai mươi phút là đến.
Lục Kiều cứ ngõ Trương Khôn sẽ rời , ngờ cũng cùng đồn cảnh sát, là Ngộ dặn dò, coi như là chứng.
Cố Ngộ.
Lục Kiều nhịn thầm niệm cái tên trong lòng một nữa, bước đồn cảnh sát.
Cha đẻ và kế tìm bắt cóc , đưa lên giường của khác, ngược đãi, đ.á.n.h bằng roi.
Chuyện khó mở lời, Lục Kiều thể cảm nhận , khi cô chuyện đó , ánh mắt đầy sự đồng cảm của những xung quanh cô.
Cô siết c.h.ặ.t t.a.y, coi như nhận thấy gì hết.
Lục Chính Hải và Giải Ngọc Hương đưa đến đồn cảnh sát một tiếng đó, ngay cái đầu tiên thấy Lục Kiều, mắt Lục Chính Hải trợn ngược, xông tới định đ.á.n.h cô, còn mắng nhiếc cô thậm tệ:
"Cái con khốn nhỏ ! Dám chạy đến đồn cảnh sát !"
"Mày bịa đặt cái gì đó? Ai bắt cóc mày? Bằng chứng của mày ?"
"Mày lấy của tao bao nhiêu tiền, tao bảo mày xem mắt, kết quả mày đéo , chơi bời lêu lổng, còn trúng t.h.u.ố.c, thằng đàn ông nào đó , bây giờ mặt mũi đổ lên đầu lão t.ử ?"
Cảnh sát mặt ngăn Lục Chính Hải , Lục Kiều đ.á.n.h trúng, nhưng tim cô chùng xuống dữ dội khi lời Lục Chính Hải .
Lục Chính Hải dám mắng như , chứng tỏ chỉ trong một đêm, bọn họ dọn sạch dấu vết .
Quả nhiên, khi Lục Chính Hải cảnh sát khống chế bắt thành thật một chút, một viên cảnh sát gầy gò khác tìm Viên Cảnh ở khách sạn với Lục Kiều: