Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 392
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:37:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là tình huống mà ngờ tới khi cắt chỉ.
Cố Ngộ cầm chiếc gương nhỏ của Lục Kiều, sờ mảng hói đầu, cả đều thấy , còn đau lòng hơn cả lúc nhớ đầu hai gặp mặt và xem mắt ở kiếp , khi đội bộ tóc giả bù xù.
Lục Kiều chờ ngay bên cạnh, cô thấy bộ dạng xí của , lấy tay che chỗ vết thương cho Lục Kiều , đồng thời nhờ bác sĩ quấn băng gạc cho .
Bác sĩ rảnh mà quản , mặt cảm xúc một câu: "Anh ngoài mua cái mũ đội là ." Sau đó gọi tiếp theo.
Lục Kiều bên cạnh mà , đây chắc chắn sẽ trở thành lịch sử đen tối của Cố Ngộ, sợ phiền bác sĩ khám bệnh, cô nén kéo : "Đi thôi, chúng mua mũ."
"...... Em ghế ."
Không thể khó bác sĩ, khi mua mũ, Cố Ngộ để Lục Kiều thấy bộ dạng hiện tại của , đến chỗ đỗ xe, Cố Ngộ mở cửa ghế cho Lục Kiều.
Đây là đầu tiên trong đời, mở cửa xe cho Lục Kiều mà là vị trí ghế phụ.
"Anh cần thiết thế ? Chỉ là thêm một vết sẹo thôi mà, thể đến mức nào chứ."
Lục Kiều thực sự nhịn nữa, cô bật thành tiếng:
"Lúc xem mắt với em đầu, mặc cái áo hoa, dép lê, đầu còn đội bộ tóc giả bù xù đó trông còn nhức mắt hơn bây giờ nhiều."
"......"
Cố Ngộ bỗng chốc như tự bế, một câu: "Kiều Kiều, lúc em thể tạm thời chuyện ." Sau đó đợi Lục Kiều lên xe.
Lục Kiều lâu thấy như , buồn c.h.ế.t mất, nhưng sợ tức giận đến mức tự bế , cô phối hợp leo lên ghế .
Cô lên xe, Cố Ngộ đóng cửa xe, về phía ghế lái, để đề phòng Lục Kiều thấy bộ dạng hiện tại của , còn chỉnh gương chiếu hậu.
Suốt dọc đường lái xe thật nhanh đến một cửa hàng thể bán mũ, cũng cho Lục Kiều xuống xe, dặn một câu: "Đợi một lát, ngay." xuống xe sải bước trong tiệm.
Chưa đầy mấy phút , tay xách một túi lớn, đầu đội một chiếc mũ nồi bằng da , trông khá hợp với chiếc áo khoác da mặc hôm nay.
Lục Kiều từ lúc nào để ý đến hình tượng như , thấy buồn thôi, đợi lên xe, cô chống cằm khẽ khen :
"Đẹp đấy, Cố lão bản đội mũ trông thật trai."
"Xin hỏi Cố lão bản, ông xã đại nhân, bây giờ em thể lên phía ạ?" Lục Kiều tươi rạng rỡ nhổm dậy tì cạnh ghế , nghiêng đầu .
Cố Ngộ trả lời cô ngay, xoay gương chiếu hậu dáng vẻ đội mũ của , khuôn mặt trong gương trẻ trung góc cạnh rõ ràng, giữa mày thiếu hai rãnh nhăn do tích tụ nhiều năm, đội mũ trông lạnh lùng tuấn tú, khí hùng giảm.
Tạm thời hài lòng, khuôn mặt xinh rạng rỡ trong gương chiếu hậu, nhếch môi.
Một lát , thu liễm tinh thần, vẻ thản nhiên đáp một tiếng: "Ừm, ."
Xuống xe mở cửa cho Lục Kiều.
Cái bộ dạng của thực sự quá đỗi buồn , Lục Kiều lên ghế phụ, đợi lên xe bật lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-392.html.]
"Ha ha! Cố lão bản, em thấy đổi , cứ như một đứa trẻ già ."
Cố Ngộ nhướng mày, chút ý tứ sâu xa hỏi một câu: "Vậy em thích của bây giờ, là của đây?"
"Trẻ trung, là già dặn?"
"Em đều thích." Lục Kiều hiểu ẩn ý của , tưởng hỏi là dáng vẻ ban đầu là lúc đang thương hiện tại, cô thuận miệng đáp một câu.
Đều thích.
Cố Ngộ lẩm bẩm câu , nhớ lúc trong phòng bệnh còn một kẻ trẻ trung hơn quan tâm cô, hai còn học cùng trường, gặp hàng ngày, còn nợ một ân tình, bỗng thấy đau răng.
Anh liếc cô một cái, khẽ hừ một tiếng: "Em đúng là tham lam thật đấy."
"? Anh lời thật chẳng lý lẽ gì cả nhé, em thích bất kỳ dáng vẻ nào của chồng mà gọi là tham lam ?" Lục Kiều thấy lạ lùng lời , nhịn oán trách một tiếng.
Cố Ngộ đáp nữa, mím môi liếc nhẹ cô một cái, nhấn ga phóng xe .
Trong khí lan tỏa một mùi chua, mùi chua thấm tim gan, thở cũng vẫn thấy chua.
Chỉ là ngoài trong cuộc thì ai .
Về đến nhà, nửa buổi chiều việc gì, vội vàng kéo lên lầu, đến tận buổi tối cũng xuống.
Đêm khuya, bên ngoài sương sa gió lạnh, trời lất phất những bông tuyết trắng, trong phòng luồng gió điều hòa thổi, một chiếc đèn ngủ nhỏ bật sáng, ánh đèn vàng nhạt chiếu rọi trong phòng.
Người đàn ông một tay nắm lấy đôi chân trắng nõn mịn màng như mỡ đông của phụ nữ, một tay nâng niu khuôn mặt cô, những đầu ngón tay linh hoạt vân vê dái tai cô, đôi mắt đen sâu thẳm đăm đăm đôi mắt long lanh như nước mùa xuân của cô, đôi môi lưu luyến bên làn môi và vành tai ửng đỏ, khiến cô khẽ run rẩy, khàn giọng hỏi cô:
"Kiều Kiều, giả sử lúc nãy là thời trẻ, chỉ đ.â.m sầm , còn lúc là khi già, cái nào khiến em thấy thoải mái hơn?"
"......"
Chương 97 97 Ngoại truyện 2
"Nhớ ?"
Gió điều hòa trong đêm tuyết rơi thổi vù vù, cục nóng ngoài cửa sổ thổi những bông tuyết rơi khiến chúng tan thành nước rớt xuống mặt đất ẩm ướt, ánh đèn ấm áp chiếu rọi gian phòng ngập tràn ấm, chậu nước nóng sàn bốc lên từng luồng trắng, bên nổi lên vài bong bóng.
Trên giường, vốn dĩ kiệt sức, ánh mắt chứa chan lệ xuân đáng thương cầu xin mới đổi một lúc nghỉ ngơi đột nhiên lên tiếng.
Giọng vì lúc cầu xin quá nhiều thêm phần nũng nịu nên trở nên khàn, âm thanh thanh thoát như tiếng nước chảy lúc giống như cơn gió xuân lẫn chút cát mỏng, trở nên mềm mại, giọng cũng kéo dài như đang nũng.
Đến nỗi bàn tay lớn đang ôm lấy vòng eo thon nhỏ, ngón tay chậm rãi vân vê xoa nhẹ lên mảng da thịt mịn màng của đàn ông nhất thời phản ứng kịp, "Hửm?"
"Nói nhanh , nhớ ? Từ khi nào ?"
Lục Kiều nhỏm dậy , thực sự để ý mảng hói nhỏ đỉnh trán, ngay cả lúc khi đang ở trần, đầu vẫn đội mũ, chỉ là chiếc mũ nồi lúc thành chiếc mũ len đen.
Khuôn mặt của Cố Ngộ đội mũ cũng , nổi bật ngũ quan sâu sắc rõ nét, nửa năm nay chạy ngoài nữa, da dẻ trắng trẻo hơn một chút, dần dần nghiêng về màu ngọc, đội mũ len còn khí chất và trai hơn cả những ngôi tạo hình ở đời .