Giữa trưa, con đường vốn dĩ hẻo lánh một bóng xe, trong chiếc Mercedes "đầu hổ" đang lao như tia chớp, Viên Cảnh liếc gương chiếu hậu thấy hai chiếc xe bám sát phía , khóe môi khẽ nhếch lên, với Lục Kiều đang ở ghế phụ.
Giọng của hủy hoại, âm thanh như chứa đầy cát, chút khó chịu, nhưng khó để nhận lúc những hoảng sợ mà tâm trạng còn vui vẻ.
Nghĩ đến điều gì đó, Lục Kiều : "Cái trẻ tuổi cũng cảnh giác, gan đấy, thấy thứ đồ tay mà vẫn dám đạp xe đuổi theo."
"Nhìn sốt sắng như , chắc là thích em , Cố Ngộ ? Hắn ghen ?"
Tầm mắt Lục Kiều khóa c.h.ặ.t gương chiếu hậu để xe của Cố Ngộ, môi mím c.h.ặ.t, thèm để ý đến Viên Cảnh.
Cô ngờ còn thể gặp Viên Cảnh, cô luôn nghĩ rằng Viên Cảnh cũng giống như kiếp , trốn nước ngoài , cô ngờ về.
Lần gặp mặt ở căn tiểu dương lâu đó, cô cảm giác , nhưng cô ngờ đó chính là . Còn hiên ngang xuất hiện mặt cô như .
Khoảnh khắc thấy Viên Cảnh ở cửa thư viện, đầu óc cô trống rỗng trong giây lát, mãi đến khi khống chế lên xe, cô mới bình tĩnh một chút.
cô thư viện là để sách, cô mang theo túi xách, những thứ phòng như dùi cui điện đều mang theo.
Điều may mắn duy nhất là Viên Cảnh tự phụ vì s.ú.n.g mà hề trói cô .
Cố Ngộ cũng đuổi theo .
Chỉ là, bây giờ cô ?
Đợi Cố Ngộ đuổi kịp, là cướp vô lăng nhiễu loạn , mở cửa xe nhảy xuống... thế nào để giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.
Trên tay s.ú.n.g, lẽ, tìm cách đoạt s.ú.n.g ?
Đầu óc Lục Kiều xoay chuyển cực nhanh về tính khả thi của việc , đôi bàn tay đặt đầu gối ngừng xoắn xuýt.
Viên Cảnh dùng dư quang liếc động tác của cô, khẽ một tiếng, rung động vết sẹo rết ở hàm bên : "Em vẫn giống như đây, lúc nghĩ chuyện gì đều thích xoắn ngón tay."
"Kiều Kiều, đừng nghĩ đến những hành vi nguy hiểm như nhảy xe, lái xe nhanh, em nhảy xuống sẽ mất mạng đấy."
Viên Cảnh xong, dừng một chút, hỏi: "Em về từ lúc bố em ly hôn ?"
Hắn......
Đôi mắt Lục Kiều mở to, đầu óc trống rỗng trong chớp mắt, hồi lâu cô mới siết c.h.ặ.t ngón tay, lạnh lùng đáp : " hiểu đang gì?"
Viên Cảnh , lái xe nhanh nhưng hề kiêng dè mà sang Lục Kiều:
"Kiều Kiều, là Viên Cảnh nguyên bản, về , em cần giấu giếm chuyện gì cả."
"Nếu em đổi mệnh của Cố Ngộ, Viên gia sụp đổ nhanh như ."
Viên Cảnh là Viên Cảnh của kiếp , trong chớp mắt, sống lưng Lục Kiều nhịn mà phát lạnh.
Cô đầu : "Cho nên, thế nào?"
"G.i.ế.c ?"
Viên Cảnh khẽ lắc đầu: "Chuyện của Viên gia trách em, Kiều Kiều."
Kiếp sớm những việc Viên gia đủ để Viên gia diệt vong, luôn khuyên Viên Bách Vạn, Viên lão nhị dừng tay những ngành nghề đó nhưng bọn họ nỡ, mãi đến khi đồng ý cưới con gái Tiêu Bách Vạn, chuyện mới thương lượng xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-387.html.]
Kiếp nếu Lục Kiều đến Dư Ký, lẽ sẽ theo con đường của kiếp .
Đương nhiên, cuối cùng Viên gia vẫn sụp đổ.
Đuôi quá lớn dứt , lẽ đó là mệnh của Viên gia vì quá nhiều việc ác, bất kể gì cũng đổi kết cục.
"Không trách , bắt cóc gì?" Lục Kiều cảnh giác .
"Anh đừng hòng dùng để đe dọa Cố Ngộ gì cả, thà c.h.ế.t chứ để đạt mục đích ."
"Em đang ở xe của , nhất đừng nhắc đến !"
Nụ mặt Viên Cảnh vụt tắt, bàn tay nắm vô lăng siết c.h.ặ.t đến mức nổi gân xanh.
Trở một nữa, Cố Ngộ vẫn là hận nhất, g.i.ế.c c.h.ế.t nhất.
Sự bảo vệ của cô dành cho càng khiến Viên Cảnh phát điên.
"Kiều Kiều, hại em, nhưng hễ em nhắc đến , sẽ khống chế bản ."
"Đồ điên!" Lục Kiều nhịn mắng một câu, cô Viên Cảnh hiện tại từ lúc nào, lẽ vì gì cả nên cô càng sợ hơn kiếp .
Lúc Viên gia sụp đổ, Cố Ngộ vẫn còn đó, tính từ lúc Viên gia sụp đổ đến khi cô c.h.ế.t hơn mười năm .
" điên, điên cũng vẫn yêu em."
Viên Cảnh thấy lời cô thì hề tức giận chút nào, đáp một tiếng, trong đôi mắt dài hẹp xẹt qua một tia điên cuồng, giống như đang hồi tưởng, giống như kể chuyện của cho Lục Kiều , tiếp tục :
"Kiếp ở nước ngoài những năm đó, mỗi ngày chỉ thể dựa việc ngắm ảnh của em để vượt qua hết ngày đến ngày khác, mong bao em thể nước ngoài một chuyến, bất kể là nước nào, chỉ cần em ngoài, nhất định sẽ bay đến gặp em."
" Kiều Kiều , em thật sự giỏi chịu đựng đấy, khi nước ngoài, em bao giờ nước ngoài nữa."
" nghĩ đủ cách để về gặp em, cuối cùng thấy tin em qua đời."
Viên Cảnh đến đây, giọng hủy hoại nghẹn , Lục Kiều một cái: "Em ? Cuối cùng c.h.ế.t ngay mộ của em."
" nghĩ rằng, vẫn còn kịp để đuổi theo em, vẫn còn kịp để gặp em một ."
" , cũng hứng thú !"
Lục Kiều thể chịu đựng nổi nhất chính là bộ dạng thâm tình của Viên Cảnh, cứ như thể cô phụ bạc , nợ .
"Viên Cảnh, thực sự luôn ghét sự tự cao tự đại của , cái sự tự cho là thâm tình đó!"
"Anh sự thích của , căn bản hề , sự thích của mang cho là sự thoải mái ngọt ngào mà chỉ phiền phức, chỉ nặng nề, nhục nhã, hiểu ?"
"Vì sự bám đuổi dai dẳng của , bất kể cố gắng thế nào, dựa bản thế nào, rõ ràng từng nhận của một chút đồ nào, nhưng bằng ánh mắt khác lạ."
"Vì sự thâm tình của mà còn chịu đựng đủ loại quấy rối, sỉ nhục từ em trai Viên Thừa và chị gái Viên Hà của ."
"Vốn dĩ chỉ cần trả hết nợ là thể sống một cuộc sống bình yên, nhưng vì , giống như một con chim nhốt, nhốt suốt mười năm!"
"Mười năm đó mệt mỏi thế nào, lẽ nào ? Anh thấy ?"
"Anh thấy , nhưng đắm chìm trong sự thâm tình ích kỷ của , nhắm mắt ngơ nỗi đau của ."