Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-16 08:58:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái lão Thái đúng là càng già càng đáng ghét, cũng may ở cùng một dãy, nếu thì thật buồn nôn.”

 

“Kiều Kiều, cháu thấy bà thì tránh xa một chút, hạng miệng thối, lòng hẹp hòi độc địa, gan thì chẳng bằng ai nhưng tâm cơ âm hiểm thì ít .”

 

“Vâng, cháu , đại dì.”

 

Lục Kiều kiếp từng sống ở đây một thời gian, nhưng hồi đó cô bận rộn kiếm tiền trả nợ mỗi ngày, để ý đến hạng như Thái Bà, nhưng Biên Lệ Phương mô tả, chắc hẳn là kiểu thấy khác gì, miệng mồm thối tha của một mụ già thiếu đức, đối phó với hạng thừa thủ đoạn, thấy Biên Lệ Phương đang giận, cô ngoan ngoãn đáp một tiếng, khuyên bảo Biên Lệ Phương:

 

“Đại dì, dì đừng giận, với hạng đó chẳng gì đáng để giận cả, hạng đó chính là thấy khác gì, dì càng để ý bà thì bà càng tới, cứ mặc kệ bà .”

 

, lầu xảy chuyện gì ạ? Sao đông thế.”

 

Lục Kiều xong thì nhận thấy trong nhà yên tĩnh, bình thường cô về, Diệp Tiểu Tuấn và Diệp Ni chạy , hôm nay thấy .

 

“Tiểu Tuấn và Ni Ni ạ, ở nhà?”

 

“Tiểu Tuấn đến chỗ phòng bảo vệ , còn Ni Ni...”

 

Biên Lệ Phương đoạn dừng một chút:

 

“Dưới lầu xảy một chuyện.”

 

“Nhà ở dãy hai đón thằng cháu nội ngốc nghếch mà bọn họ vứt ở quê về .”

 

“Thằng ngốc đó lớn lên ở quê, ai dạy cho mà thấy con gái xinh xắn là cứ gào lên đòi xem n.g.ự.c...”

 

“Trưa nay, ở trong con hẻm nhỏ bên ngoài cổng xưởng, nó chặn đường con gái nhà thợ máy Lý sư phụ, ước chừng thấy con bé sợ nó nên nó nổi m.á.u ngốc lên, định trực tiếp tay lột quần áo con bé, may mà lúc đó dượng cháu đưa cháu về ngang qua đụng , cứu con bé.”

 

“Con bé đó vốn là bạn học cũ của Ni Ni và Tiểu Tuấn, dọa cho nhẹ, cứ đờ , chỉ thôi, nhà con bé nghĩ con bé bình thường với Ni Ni nên gọi Ni Ni sang bầu bạn .”

 

“Con bé đó gặp tình cảnh như thì chỉ bầu bạn thôi ạ, con bé dọa như thế...”

 

Lục Kiều xong, định tình huống của cô bé đó e là can thiệp tâm lý mới , nhưng đột nhiên nhớ thời buổi ước chừng còn qua từ "can thiệp tâm lý" bao giờ, một nơi như Dư Ký càng thể , chỉ đành đợi Diệp Ni về hỏi xem tình hình cô bé đó thế nào tính .

 

“Thằng ngốc đó xử lý thế nào ạ? Chuyện báo cảnh sát ?”

 

“Không, lúc nãy chúng tụ tập lầu chính là vì chuyện .”

 

“Bố thằng ngốc đó năm xưa vì xưởng mà mất mạng, công với xưởng, trai duy nhất của nó cách đây lâu giao hàng giúp xưởng, đường cướp, cả lẫn xe đều gặp chuyện, giờ vẫn đang trong bệnh viện hôn mê bất tỉnh.”

 

“Giờ thằng ngốc thành đứa con độc nhất của nhà đó , nhà đó đến xưởng lóc, thế nào cũng cho báo cảnh sát, lãnh đạo xưởng cũng thấy khó xử, đang gọi cả hai gia đình đến chỗ phòng bảo vệ để công tác tư tưởng kìa.”

 

“Dì thấy chuyện , ước chừng cuối cùng cũng chỉ là xưởng bồi thường chút tiền thôi, dù cũng là thằng ngốc, mới mười bảy tuổi, thành niên, báo cảnh sát cũng chẳng .”

 

Biên Lệ Phương đến đây thì thở dài một tiếng, chợt nhớ điều gì đó, bà sang Lục Kiều:

 

“Thằng ngốc đó vốn ở quê là do bà cố trông nom, nhưng bà cố nó năm nay mất , khả năng đưa về quê là thấp, khi xưởng nghĩ cách sắp xếp nó, cháu và Ni Ni ngoài nhất định chú ý, nhất là đừng một .”

 

Chuyện như thế thời đại nào cũng xảy , ngay cả mấy chục năm vẫn thường thấy tin tức về những kẻ điên c.h.é.m .

 

Lục Kiều gì hơn, cô chỉ gật đầu : “Cháu đại dì, cháu sẽ chú ý ạ.”

 

“Dì cũng đừng lo lắng quá cho cháu, lúc cháu ở Hải Thị học chút võ phòng với một chú hàng xóm cạnh nhà, chỉ cần quá giỏi thì cháu thể đối phó , chủ yếu vẫn là phía Ni Ni, nếu em còn bầu bạn với cô bé thì nên để Tiểu Tuấn theo thì hơn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-38.html.]

Biên Lệ Phương Lục Kiều từng học chút võ phòng , trong lòng cũng yên tâm phần nào, nhưng bà vẫn :

 

“Học võ phòng cũng chú ý, phía Ni Ni dì dặn thằng ranh Tiểu Tuấn , bảo nó lát nữa đón Ni Ni về.”

 

, cháu về sớm thế?”

 

Biên Lệ Phương nhớ tới chuyện Lục Kiều về sớm như , vội vàng hỏi.

 

“Gặp thằng nhóc đó ?”

 

“Nguyên nhân là gì thế? Cháu ưng nó? Hay nó ưng cháu?”

 

Biên Lệ Phương xong lắc đầu.

 

“Không thể nào! Nó mà ưng cháu thì đúng là mù mắt thật .”

 

“Sau , nó cứ việc ở góa cả đời !”

 

“...... Đại dì,”

 

Nghe sự tức giận trong lời của Biên Lệ Phương, Lục Kiều vội vàng gọi bà .

 

“Không chuyện ạ, mà.”

 

Lục Kiều nhắc đến chuyện với Cố Ngộ, trong lòng ít nhiều vẫn chút thẹn thùng, giọng cô trở nên nhỏ nhẹ.

 

“Lúc nãy đưa cháu về đấy ạ.”

 

“Ể,”

 

Biên Lệ Phương vẻ thẹn thùng thoảng qua mặt Lục Kiều, bà ngẩn một lát: “Hai đứa đây là đều ưng ?”

 

“Vâng.”

 

Lục Kiều khẽ gật đầu: “Chiều nay việc bận, bọn cháu hẹn ngày gặp ạ.”

 

Lục Kiều khá hiểu Cố Ngộ, mặc dù trả lời trực tiếp câu hỏi của cô, nhưng việc thể hẹn gặp cô ba ngày là một tín hiệu phát .

 

với đại dì như vấn đề gì, đại dì hỏi nhị thẩm cũng sẽ sai .

 

“Đã hẹn gặp , là thành ...”

 

Ánh mắt Biên Lệ Phương bỗng trở nên phức tạp, bà cảm thấy trong chuyện xem mắt của Lục Kiều thực sự là mâu thuẫn nhất.

 

Đứa trẻ nếu thành đôi thì bà lo, mà nếu xem mắt thì bà cũng lo sốt vó.

 

“Vậy hai đứa bàn chuyện gì khác chứ?”

 

“Kiều Kiều , đại dì ủng hộ cháu tìm đối tượng, nhưng chúng tìm đối tượng cũng cần thiết kết hôn sớm quá đúng ? Dù cũng tìm hiểu kỹ càng, chỉ gặp một thôi thì...”

 

ạ!”

 

Lục Kiều phụ họa một tiếng. Cô hiểu ý của Biên Lệ Phương, thực cần Biên Lệ Phương , Lục Kiều cũng dự định kết hôn với Cố Ngộ nhanh như , mặc dù Cố Ngộ là đàn ông đó, nhưng hai cách mười năm thời gian, Cố Ngộ hồi trẻ và đàn ông mười năm điểm khác biệt.

 

 

Loading...