Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:37:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Náo nhiệt thế ? Ồ, đây là Tiểu Vương của tờ 'Thế Giới Mới' ? Làm gì thế, đang săn tin ?"

 

Trương Lan xách máy ảnh đến hiện trường đúng lúc , thấy cũng đang cầm máy ảnh, bà còn quen , chính xác hơn là quen sư phụ của bọn họ, bà lên tiếng chào hỏi.

 

"Trương... Trương tỷ."

 

Hai phóng viên, một thấp gầy, một cao trung bình, mặt bên trái một nốt ruồi thịt.

 

Người cao trung bình chính là Tiểu Vương, hôm nay nhận tiền để đến tin. Đợi lấy đủ tư liệu về sẽ soạn một câu chuyện hấp dẫn đưa cho sư phụ, như kiếm tiền, cái để báo cáo với sư phụ, việc ít .

 

Nhìn thấy Trương Lan, lộ rõ vẻ sửng sốt và hoảng loạn, sợ bà sẽ với sư phụ , ánh mắt lảng tránh, lắp bắp chào một tiếng.

 

"Trương tỷ, chị ở đây?"

 

"Ồ, sống ở gần đây mà."

 

Bên trong Trương Lan mặc áo len đen, quần đen, bên ngoài khoác áo đen dài, mái tóc xoăn dài ngang vai để xõa. Bà cao lắm nhưng khí chất như cao một mét tám, chỉ một câu nhẹ nhàng dáng chủ hiện trường:

 

"Còn các thì ? Làm gì thế? Ở đây tin tức gì ?"

 

Trương Lan liếc về phía Biên Lệ Lan. Bà và Biên Lệ Lan đây hiếm khi giáp mặt, thuộc dạng từng gặp qua nhưng từng chuyện.

 

Biên Lệ Lan, dứt khoát giả vờ như quen mà hỏi một câu: "Mọi đang gì ở đây ?"

 

"Căn tiểu biệt thự là nhà của Kiều Kiều chúng , ở đây gì? Diễn kịch ?"

 

Biên Lệ Lan nhận Trương Lan , nhưng bà gọi tên. Bà lấy khăn tay lau nước mắt mặt, gượng một cái với Trương Lan:

 

" của Kiều Kiều, ..."

 

"Mẹ của Kiều Kiều?"

 

Trương Lan như thấy chuyện gì nực lắm, bà nhịn lớn đầy cường điệu: "Nói bậy nào, của Kiều Kiều ly hôn với bố con bé từ sớm, bỏ rơi con bé để nước ngoài lấy chồng khác ."

 

"Đó là một đàn bà nhẫn tâm, vì để lấy chồng mà ngay cả con gái cũng cần!"

 

" cần con bé!"

 

"Bây giờ cũng về !"

 

Mặt Biên Lệ Lan đỏ bừng lên vì hổ, thần sắc càng thêm hoảng loạn. Nghĩ đến Cát Nguyên Kiến Hùng bên cạnh, bà càng bất an. Mặc dù Cát Nguyên chuyện của bà từ đầu và rằng để tâm, nhưng bà coi trọng thể diện đến mức nào. Bị chế giễu như mặt bao nhiêu , ông thể để tâm. Bà theo bản năng sang Cát Nguyên Kiến Hùng.

 

Sắc mặt Cát Nguyên Kiến Hùng quả thực khó coi, ông siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mãi mới duy trì nụ mà trả lời Trương Lan:

 

"Vợ khi nước ngoài vẫn luôn nhớ nhung và lo lắng cho con gái. Lúc đó bà hối hận, về , nhưng bà lừa, mãi đến khi gặp , mới đưa bà về nước."

 

"Ồ."

 

Trương Lan như đáp một tiếng, giả vờ như gì hỏi: "Vậy gõ cửa , ở đây gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-379.html.]

Lần Biên Lệ Lan lời để đáp , bà chút ngượng ngùng và khó xử : "Kiều Kiều tha thứ cho , chịu mở cửa."

 

lúc , Trương Lan đột nhiên đổi sắc mặt: "Con bé chịu mở cửa, cho nên mời tòa soạn báo đến ?"

 

"Cũng giỏi thật đấy, con gái tha thứ cho , bà nghĩ cách cầu xin nó tha thứ, gọi tòa soạn báo đến để uy h.i.ế.p nó ?"

 

Trương Lan ghê tởm một câu. Tuy Lục Kiều kể qua từ , nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh , bà vẫn thấy buồn nôn vô cùng.

 

"Không, , ý ép buộc con bé."

 

Biên Lệ Lan thấy sự giễu cợt trong mắt Trương Lan, bà phủ nhận theo bản năng, nhưng lời đến miệng thấy chột . Phóng viên hôm nay thực sự do bà mời đến, bà cũng thực sự ép con gái.

 

đây là yêu cầu của Cát Nguyên. Thời gian qua Cát Nguyên vấp ít khó khăn ở Hải Thị, ông thâm nhập giới kinh doanh Hải Thị nên cần một con đường. Ông với bà rằng, việc công khai mối quan hệ của họ với Lục Kiều và Cố Ngộ cũng coi như giúp ông lộ diện một nhân vật tầm cỡ ở Hải Thị.

 

Sau bất kể Lục Kiều nhận ông , cục diện của ông ở Hải Thị cũng dễ dàng triển khai hơn, ít nhất là hơn hiện tại khi ai dẫn dắt, tự vung tiền mà vẫn khó tìm cơ hội.

 

cũng khó xử, nhưng bà thể đồng ý.

 

" ép con bé." Biên Lệ Lan chột , chỉ lặp lặp câu đó.

 

"Bà bảo thế ép ?"

 

Phía , cánh cổng sắt lớn mở đúng lúc , Lục Kiều bước ngoài. Đôi mắt cô đỏ hoe, mặt mang theo nụ khó đau khổ: "Mời phóng viên đến, ngừng lóc việc tha thứ cho bà, nhận bà, thế mà gọi là ép ?"

 

"Mẹ, , Kiều Kiều, !"

 

Biên Lệ Lan thấy Lục Kiều thì càng chột hơn, cũng hoảng loạn, sợ thực sự mất hẳn đứa con gái , bà vội vàng : "Kiều Kiều, con , cũng là..."

 

Lục Kiều , cô ngắt lời, khuôn mặt lộ vẻ giễu cợt: "Bà luôn miệng nhận bà, nhận nổi bà ?"

 

"Bà và bố hồi đó ly hôn, ai cũng chịu nhận , coi như quả bóng mà đá qua đá , một mắng hối hận vì sinh , một mắng, hồi đó nên lời bà già mà dìm c.h.ế.t nó !"

 

"Cuối cùng chủ động từ bỏ, cầu xin các cho căn nhà , thêm một khoản tiền tách . Kết quả thì ?"

 

"Hai tháng, đầy hai tháng! Các gọi điện đến, để hỏi khỏe , sống thế nào, mà là một hỏi đòi nhà, thu hồi căn nhà , một lấy tiền dùng để học."

 

"Thế vẫn đủ, các trong tay tiền , còn đích tìm đến tận cửa đòi tiền!"

 

"Bây giờ thì , còn mời phóng viên đến để tố cáo , bà gì? Lại lấy thứ gì từ nữa? Giúp chồng bà đưa đống hàng rác rưởi đó trung tâm thương mại, miếng đất trong tay Ngộ?"

 

Lục Kiều phẫn nộ thét lên vài tiếng, ánh mắt đanh về phía phóng viên tên Tiểu Vương: "Các thực sự đến tin đến đây để thêu dệt câu chuyện?"

 

"Nếu là tin thật, gõ cửa nhà chúng , phỏng vấn một chút?"

 

"Có ai trong các đến hỏi , một từng bỏ rơi, bọn họ đích ký thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ ?"

 

"Thái độ tin của các là như ? Các của tòa soạn báo nào, tìm lãnh đạo các hỏi cho nhẽ, tin tức chỉ cần bên ngoài chụp vài tấm ảnh, lời từ một phía là ?"

 

Lục Kiều dường như chọc tức hề nhẹ, cả đều run lên.

 

 

Loading...