Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 363
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:37:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng sẽ giận, cô chuẩn sẵn tâm lý để lát nữa dỗ dành , kết quả là tỏ thản nhiên, còn nghiêm túc : "Anh chức năng đó, nếu cũng sẵn lòng gánh vác em."
Gánh vác cái gì, gánh vác chuyện sinh con ?
Lục Kiều nhấp một ngụm canh gà thơm ngon, khóe môi nhếch lên theo vành bát.
Trời nóng ăn cơm một mồ hôi, phòng khách bật điều hòa, nhưng vì bát canh gà nên Lục Kiều vẫn lấm tấm mồ hôi mỏng.
Cô là chịu nổi cảm giác mồ hôi , dù mồ hôi của cô khi tiết vẫn mùi thơm thì cô cũng chịu . Thấy Cố Ngộ dọn bát đĩa bếp, dù cũng sẽ để cô giúp, cô vọng bếp: "Chồng ơi, vất vả cho , em lên lầu tắm đây nha." Rồi xách túi lên lầu.
Cố Ngộ mới mở vòi nước, thấy hai chữ "tắm rửa", đôi mắt khẽ động, liếc mấy cái đĩa bát dính đầy thức ăn thừa bên cạnh, nghĩ đến cảnh xuân lầu, đột nhiên còn tâm trí mà dọn dẹp nữa.
Vục hai vốc nước súc miệng, giơ tay tắt vòi nước, xoay rời khỏi bếp, theo lên lầu.
Cả nhà chỉ hai , Lục Kiều lên lầu phòng, chỉ khép hờ cửa chứ đóng c.h.ặ.t.
Cố Ngộ thuận lợi bước .
Vì nóng nên cửa phòng tắm cũng đóng c.h.ặ.t, Lục Kiều đang xả nước bồn tắm.
Những ngày ở trường tắm ở nhà tắm công cộng lớn, cô thấy thoải mái, mỗi tắm đều vội vã, mùa hè mồ hôi nhiều, cô luôn cảm thấy sạch sẽ.
Khó khăn lắm mới về một chuyến, cô ngâm bồn thật thoải mái.
Xà phòng đ.á.n.h thành bọt đầy bồn, Lục Kiều cởi quần áo , bỗng nhiên ngửi thấy quần áo một mùi lạ, mùi thức ăn và cả mùi mồ hôi.
Khứu giác của Lục Kiều nhạy cảm, ngâm bồn là một việc hưởng thụ, cô lát nữa đang ngâm mà mũi thoang thoảng mùi chua hôi, như sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.
Nghĩ đoạn, cô với lấy chiếc khăn tắm bên cạnh quấn quanh , cho quần áo giỏ, định mang ngoài hành lang, đợi tắm xong sẽ mang xuống lầu ném máy giặt.
Kết quả là khỏi cửa phòng tắm, một bàn tay lớn đột nhiên vươn về phía eo thon của cô, dùng lực kéo một cái, cô liền ngã một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng.
"Anh định dọa c.h.ế.t , bát đĩa rửa xong nhanh thế?" Lục Kiều giật , ép giữa l.ồ.ng n.g.ự.c và bức tường, cô nhịn mà lườm một cái đầy hờn dỗi.
Cố Ngộ gì, một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t eo thon của cô, một bàn tay lớn khác nâng lên, vuốt ve má cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn làn da mịn màng ngón tay, đôi mắt đen sâu thẳm như phủ đầy mực đậm chằm chằm cô, trầm giọng hỏi: "Có nhớ ?"
Bảy giờ tối, trong phòng Lục Kiều nãy tủ lấy váy ngủ thẳng phòng tắm, kịp bật đèn.
Bên ngoài trời tối hẳn, bầu trời lác đác vài ngôi , đêm rằm, vầng trăng tròn tỏa ánh bạc soi xuống hai trong phòng. Thấp thoáng thấy bóng dáng .
Anh cúi đầu, mặt cách sống mũi cô một chút, đôi mắt đen chỉ cách đôi mắt long lanh nước của cô một lóng tay.
Lục Kiều tựa lưng tường, xương cánh bướm xinh lộ ngoài áp sát bức tường sơn trắng mát lạnh, phía là l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc rộng lớn phập phồng của .
Trước khi cửa đón cô chắc mới tắm xong, chiếc áo phông trắng mỏng mùi xà phòng tinh dầu mà cô dùng, mùi hương tinh dầu thanh đạm hòa cùng thở nóng bỏng của dường như lên men trở nên nồng nàn, mang theo tính xâm lược, bá đạo vây quanh thở của cô.
Lục Kiều ngước mắt , trong đêm tối đôi mắt sâu thẳm, khó lường như đầm sâu, những nơi ánh sáng chạm tới càng âm u trập trùng, hiểu Lục Kiều luôn cảm thấy lúc chút nguy hiểm, cô nhịn mà nuốt nước bọt một cái.
sự tự tin vốn luôn chiếm ưu thế thường ngày khiến cô theo bản năng trêu chọc một chút, thế là cô tinh quái và thốt hai chữ: "Anh đoán xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-363.html.]
Dường như chẳng hề bất ngờ câu trả lời của cô, ngón tay hạ xuống, khẽ chạm xương quai xanh tinh tế sâu hoắm của cô, khẽ một tiếng: "Bảo bối, đoán." Rồi bàn tay lớn đột nhiên vuốt ve tai cô, môi cũng dán lên vành tai cô lúc .
Đôi môi mới dội nước lạnh mang theo chút mát mẻ, Lục Kiều kiềm chế mà rùng một cái.
Anh dường như cảm nhận , mãn nguyện thò đầu lưỡi l.i.ế.m một cái.
Trong chốc lát, cả trái tim Lục Kiều dường như co rút , cô tự chủ mà cuộn tròn ngón chân để đề phòng bủn rủn chân vững, đôi tay lúc nâng lên ôm lấy eo .
Anh dường như càng thỏa mãn hơn, đầu lưỡi mềm mại nóng bỏng thuận theo hướng vành tai ngọc mỏng manh về phía tai, xuống .
Sự ẩm ướt nóng bỏng hòa cùng nhiệt độ thở nồng nàn của , từng chút một đốt cháy làn da mỏng manh non nớt , giống như một luồng điện nhỏ, từng đợt từng đợt xẹt qua.
Từ vùng cổ non yếu lan tỏa sống lưng, l.ồ.ng n.g.ự.c, đến lục phủ ngũ tạng.
Giây tiếp theo, cánh môi ngậm lấy thùy tai của cô, cơ thể Lục Kiều run lên, ngón chân cuộn tròn c.h.ặ.t hơn.
lúc , vẫn kiên trì hỏi bên tai: "Bảo bối, mười mấy ngày , nhớ ?"
Không đợi cô trả lời, tiếp tục: "Anh nhớ em , Kiều Kiều..."
"Nhớ đến mức xương cốt cũng đau nhức."
Cố Ngộ trầm giọng , ánh mắt càng thêm u tối, lớp sương mù đậm đặc dường như tan biến trong khoảnh khắc .
Anh thật sự nhớ cô, nhớ đến mức chỉ đau xương mà còn thấy ngứa ngáy.
Từ ngày đưa cô đến trường, tối hôm đó về mất ngủ, ôm chiếc gối còn vương thở của cô, trong đầu hiện lên những hình ảnh hai ở bên , mở mắt đến tận lúc trời gần sáng mới miễn cưỡng vùi đầu gối của cô, ngủ một lát.
Những ngày cô, ban ngày khiến bận rộn như con , chỉ dành thời gian gọi máy nhắn tin cho cô, buổi tối về nhà nhớ cô đến mức giày vò, mỗi tối tắm nước lạnh hai , nhưng vẫn giống như kiến gặm nhấm tim, nôn nóng khó chịu.
Trọn vẹn mười lăm ngày, mỗi một ngày đều trôi qua như thế.
Xác định hôm nay cô về, nghỉ luôn, ở nhà tổng vệ sinh, mang những bông hoa cô cắm héo úa bốc mùi vứt , bằng hoa tươi theo thói quen cắm hoa đây của cô.
Chuẩn cơm nước tối về ăn.
Dùng xà phòng tinh dầu cô mua tắm ba , đảm bảo dù mồ hôi cũng vẫn thơm tho mới cửa.
ngờ khi lái xe đến cổng trường, thấy cô chuyện với một trai trẻ.
Lại còn là trai trẻ mà đó cô nhịn mà kỹ một hồi lâu.
Hai còn gần như ...
Trong cơ thể kìm nén mà bùng lên một ngọn lửa nôn nóng hủy diệt tất cả.
Anh ngừng tự nhủ với bản , chỉ là chuyện thôi, hai đang ở cổng trường, giữa thanh thiên bạch nhật, sẽ chuyện gì .