Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:37:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh thật sự quá tuyệt vời, quá lợi hại , em cứ tưởng đợi lâu mới quyết định xong chuyện chứ!"

 

"Ôi chao, chồng em lợi hại thế nhỉ, còn em nhặt nữa chứ..."

 

Lúc Lục Kiều vui vẻ, những lời khen ngợi ho tuôn cả rổ, cô dùng đủ lời ngọt ngào nịnh nọt khen Cố Ngộ một trận, nghiêng đầu hỏi : "Thời gian chắc vất vả lắm nhỉ?"

 

"Tiệc tùng tiếp khách ít ? Em cũng gọi điện cho , những bữa rượu chắc chắn là khó từ chối, uống ? Có say ? Có khó chịu ?"

 

Trong lòng Cố Ngộ như từng viên mật đường hòa cùng tiên dịch rót , xua tan những bực bội đó, khiến trái tim trở nên căng tràn, ý nơi khóe môi tự chủ mà sâu thêm, đôi mắt đen về phía cũng tràn ngập ý , dịu dàng trả lời từng câu hỏi của cô:

 

"Tiệc tùng chắc chắn là thiếu , nhưng uống rượu. Đội vận tải một coi rượu như nước, một bữa rượu là cồn cào khó chịu, như thích hợp lái xe, lúc sắp xếp bốc vác, giờ đưa về bên cạnh , uống ."

 

Cố Ngộ dừng một chút, rằng một cái cớ mới để từ chối rượu khiến thể gượng ép, thậm chí còn thông cảm và thấu hiểu.

 

Anh sợ cô xong sẽ lấy chuyện đó trêu chọc . Bình thường thì , nhưng cô vốn thích trêu , lúc khí giữa hai đang nồng nàn, cô đột nhiên thốt một câu như .

 

"Anh thuê hẳn một uống hộ chuyên nghiệp cơ , giỏi lắm, tuyệt vời!"

 

Lục Kiều tâm tư của , uống rượu cô càng vui hơn, cô tập tài liệu trong tay, đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết, trông như đang thấy một núi vàng phát sáng.

 

Cố Ngộ liếc cô, khỏi mỉm : "Vui đến thế ?"

 

" , chính là vui như thế đấy!" Lục Kiều gật đầu thật mạnh.

 

"Cố lão bản, hãy cố gắng lên, tranh thủ sớm chốt xong bản vẽ kiến trúc, sắp xếp công ty công trình thi công. Đây là bước đầu tiên của chúng thị trường Hải Thị, bước vững thì chắc chắn sẽ tệ !"

 

Lục Kiều cẩn thận cất tập tài liệu , cổ vũ cho Cố Ngộ, chợt nghĩ đến điều gì đó, cô :

 

"Tòa nhà bách hóa chúng nhất định xây dựng theo tiêu chuẩn cao nhất, trang thiết đầy đủ, thể tham khảo những tòa nhà đang hot ở Hương Cảng và nước ngoài hiện nay. Bản vẽ thiết kế chúng thể chỉ giới hạn ở phía Dư Ký, chúng cũng xem xét thiết kế của Viện thiết kế Hải Thị, thậm chí là của nước ngoài nữa, chúng xem hết lượt."

 

"Chúng tranh thủ tạo một tòa nhà bách hóa lớn nhất, rực rỡ nhất Hải Thị, thể tồn tại cả trăm năm."

 

"Còn về vấn đề vốn liếng, cần lo lắng," Lục Kiều nhẩm tính tiền trong tay.

 

Xây dựng một tòa nhà tiêu chuẩn cao ít nhất cũng mất nửa năm đến một năm, tiền đầu tư ban đầu thể điều động từ Đại s廈 Hương Cảng và công ty công trình Dư Ký sang, nếu thật sự đủ, chỗ cô sắp tới còn nhận một khoản tiền đền bù giải phóng mặt bằng nữa.

 

Còn về các khoản đầu tư vận hành khi bách hóa xây xong... Sắp đến năm 90 , cổ phiếu trong tay cô nếu quy đổi thành tiền mặt chắc chắn sẽ tiếp nhận.

 

Và ngay cả khi cô bán hết cổ phiếu đó, cô vẫn thể dựa chứng nhận đăng ký mua cổ phiếu để kiếm một mẻ lớn. Nghĩ đến đây, Lục Kiều đều cảm thấy mong chờ năm tới, năm nữa và năm nữa nữa.

 

khỏi hào hùng hứa hẹn: "Tóm , cứ mạnh dạn mà , bất kể lỗ hổng vốn của lớn đến , vợ đập nồi bán sắt cũng sẽ tìm cách xoay xở cho !"

 

"Haha, !" Cố Ngộ chọc , lớn một tiếng, thấy đoạn đường nhiều xe liền tăng tốc.

 

Sáu giờ đúng, hai về đến nhà.

 

Có lẽ nơi Cố Ngộ mới là nhà. Ban đầu khi Lục Kiều phân cho căn tiểu dương lâu , cô chỉ coi đây là nơi cô từng sống ở kiếp , một chỗ dừng chân, khác gì những ngôi nhà cô mua ở khắp nơi ở kiếp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-362.html.]

hiện tại, mười mấy ngày , thấy căn tiểu dương lâu, cảm giác thuộc của gia đình ùa về.

 

Xe đỗ trong sân, Lục Kiều ôm bó hoa hồng xuống xe để mở cửa.

 

Trong nhà dọn dẹp sạch sẽ, hầu như cô học như thế nào thì bây giờ vẫn như thế nấy. Điểm khác biệt duy nhất là hoa trong bình cô cắm lúc mới, cánh hoa còn đọng những hạt nước li ti, chắc hẳn chủ nhân khi cửa phun nước một lượt để hoa trông mắt hơn.

 

"Khá lắm nha, xem những ngày em nhà, Cố lão bản cũng sống tạm bợ qua ngày."

 

Lục Kiều giày nhà, ánh mắt lướt qua bình hoa bàn , liếc cái thùng rác cạnh bàn cọ rửa sạch bong, cô đầu với Cố Ngộ bước cửa.

 

Cố Ngộ phủ nhận cũng thừa nhận lời cô , chỉ bảo: "Chúng ăn cơm ." Rồi bếp.

 

"Anh định nấu bây giờ ? Hay là chúng ngoài ăn..."

 

"Anh nấu xong ?"

 

Lục Kiều đặt bó hoa hồng lên bàn , để túi xách lên sofa, đuổi theo định bếp, thấy bưng đĩa thức ăn , cô ngạc nhiên thốt lên.

 

"Nếu thì để em về nhà chịu đói ?" Cố Ngộ liếc cô một cái.

 

"Đi rửa tay , nhanh thôi là xong ."

 

"Dễ ạ."

 

Lục Kiều đáp một tiếng, còn quên trò quá trớn với :

 

"Em thật là hạnh phúc quá , cưới một ông chồng giỏi việc nước đảm việc nhà!"

 

Cố Ngộ nhịn khẽ một tiếng: " là đồ dở ."

 

Miệng thì , nhưng bước chân đến bàn ăn nhẹ nhàng hơn vài phần.

 

Lúc cô trở về, căn nhà trống trải cuối cùng cũng .

 

Thức ăn Cố Ngộ chuẩn từ khi đón Lục Kiều.

 

Lo thức ăn nguội hoặc để lâu sẽ khô ngon, hai món hấp, một món mộc nhĩ trộn thanh đạm, thêm một món canh gà hầm lửa nhỏ.

 

Trong canh gà thêm táo đỏ, đảng sâm, hoàng kỳ - những loại thực phẩm và d.ư.ợ.c liệu tác dụng bổ khí huyết, là do Cố Ngộ đặc biệt gọi điện hỏi Thường Khánh Phương để bồi bổ cơ thể cho Lục Kiều, đoán quân sự sẽ gầy .

 

Tất cả thức ăn dọn lên bàn, Cố Ngộ múc cho cô một bát canh gà .

 

"Uống canh . Em bảo ở trường buổi tối thể ăn hai bát, ở nhà em cũng nên ăn chừng đó là nhất, đừng nhắc đến chuyện sợ béo giảm cân nữa, bây giờ lọt mấy từ đó ."

 

Khi chuyện, ánh mắt Cố Ngộ vẫn luôn dán c.h.ặ.t khuôn mặt gầy đến mức cằm nhọn hoắt, nhỏ bằng lòng bàn tay của Lục Kiều.

 

"Làm gì thế, m.a.n.g t.h.a.i lọt." Lục Kiều nhận lấy bát canh nóng đưa, trêu một câu.

 

 

Loading...