Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 345
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:19:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay cô mặc một chiếc áo sát nách ngắn màu xanh lá nhạt, bên là một chiếc quần ống rộng màu trắng, dây buộc tóc b.úi tròn lỏng , mấy lọn tóc xõa xuống, khiến cô thêm vài phần ngây ngô.
Cố Ngộ từng thấy nhiều mặt của Lục Kiều, dịu dàng, phóng khoáng, quyến rũ, nhiệt tình, duy chỉ từng thấy cô khi say rượu, ngoan ngoãn đến mức chút ngây ngô như thế .
Khóe môi Cố Ngộ bất giác cong lên, bước về phía cô.
Cô dường như cảm nhận , ngẩng khuôn mặt ửng hồng vì men say lên, thấy Cố Ngộ, cô mỉm dịu dàng, vươn đôi cánh tay trắng nõn về phía .
"Chồng ơi, ôm."
Chương 85 Lộ tẩy
"Em giỏi ?"
Lục Kiều chịu cồn, kiếp luyện tập một thời gian bàn tiệc còn chịu vài ly, kiếp coi như đầu tiên chạm rượu, lúc ly rượu trắng xuống bụng cô cảm thấy choáng, nhưng thấy Nguyễn Linh Già và Biên Lệ Phương từng uống rượu vang, thử mà dám, cô chủ động mở rượu vang, cả nhà chia hết hai chai rượu vang, uống xong là cô thấy ngấm ngay.
Đầu óc lơ lửng, nhưng hôm nay cô thực sự vui, dù lúc đang ch.óng mặt, ngửa đầu lên càng ch.óng mặt hơn, mặt như đang đung đưa, cô cũng thấy vui. Đôi mắt cô bất giác cong , lúm đồng tiền say đắm hiện lên bên môi, Cố Ngộ, cô nhịn vươn tay đòi ôm, đầu óc mơ hồ thoáng qua ấn tượng về kết quả thi đại học, cô nhịn hỏi .
Cố Ngộ ngắm khuôn mặt xinh như hoa đào đang nở nụ ngây thơ say đắm, đôi tay thon dài dang đợi ôm, đợi khen của cô, trái tim bỗng chốc mềm nhũn như nước xuân, ấm áp, bật cưng chiều, vươn tay bế bổng cô lên, để chân cô kẹp lấy vòng eo rắn chắc của , để cô lên bàn tay lớn của , khẽ chạm trán cô, vui vẻ khen ngợi:
"Giỏi, cực kỳ giỏi! Vợ của thật là tuyệt vời!"
Không đến trường, còn quản lý một xưởng Dịch An, thể đỗ là điều phi thường . Lúc thấy cô nghiêm túc như , đường cũng lẩm nhẩm công thức, xem những sơ đồ tư duy vẽ, luôn lo lắng nếu cô thi thì tâm trạng sẽ thất vọng bao nhiêu. Thời gian cô thi đại học, ăn ngon ngủ yên, chỉ lo chuyện , ngờ cô đạt kết quả vượt ngoài dự tính của .
Đứng thứ hai thành phố, chỉ kém thủ khoa thành phố năm điểm.
Thực sự giỏi, lợi hại.
Mắt Cố Ngộ nóng lên, tay khẽ vuốt tóc cô, mừng cho cô thấy tự hào.
"Ừm."
Lục Kiều khen, nụ mặt càng thêm rạng rỡ, chỉ là việc cơ thể lơ lửng trung thực sự thiện với say rượu, cứ nhẹ nhàng chạm trán cô như cô thấy đầu càng ch.óng mặt hơn, mắt cứ thành từng vòng, từng vòng, cô khẽ nhíu đôi mày thanh tú.
Cố Ngộ phát hiện , sờ khuôn mặt đỏ bừng nóng hổi của cô, hỏi một tiếng: "Đau đầu ?" đưa tay xoa bóp cho cô, tới tủ lấy glucozo.
Glucozo là do cô mua về.
Sau khi họ kết hôn, đưa đón cô, cũng cô thích uống rượu nên cố gắng giảm bớt các cuộc xã giao, một cuộc xã giao quan trọng đều điều chỉnh buổi trưa, những cuộc cần thiết thì từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-345.html.]
Chỉ đoạn lấy khu vực đường Sơn mỗ ở ven núi Dư Ký, định tìm vài góp vốn xây dựng một khu mua sắm lớn.
Để thúc đẩy việc , xã giao là thể thiếu, đây là việc lớn chính đáng, là một dự án lớn khác của công ty xây dựng, cô ngăn cản , chỉ chạy hiệu t.h.u.ố.c mua một túi lớn glucozo về, dặn uống rượu xong nhớ uống, thể giải rượu, cũng thể giảm bớt phần nào cảm giác nóng ruột do cồn gây .
Anh thích sự quan tâm của cô dành cho , mỗi xã giao uống rượu đều mang theo glucozo bên , một còn tình cờ cứu mạng một vị tổng giám đốc ngộ độc cồn do uống quá chén, mang về cho công ty xây dựng một dự án lớn.
Mạnh Phảng chuyện , ngày nào cũng cô là ngôi may mắn của .
Anh xong thèm để ý đến , cần gì , cô thế nào chẳng lẽ .
Dùng một tay mở một ống glucozo, cắm ống hút mềm đưa đến bên miệng Lục Kiều: "Nào, uống cái ."
Lục Kiều lúc men bốc lên dữ dội hơn, cũng càng ch.óng mặt, cô nhịn nhắm mắt , thấy tiếng ù ù bên tai, cô vô thức há miệng ngậm lấy ống hút, bản năng hút hai .
Chất lỏng ngọt thanh xoa dịu phần nào cảm giác nóng rát trong cổ họng, từ từ, Lục Kiều mở mắt .
Không do quá ch.óng mặt do nhắm mắt đột ngột mở mà lúc Cố Ngộ, cô luôn cảm thấy mặt mờ ảo , như bao phủ bởi một lớp sương mù tỏa ánh sáng trắng, Lục Kiều nhất thời chút thẩn thờ, như trở về kiếp đoạn thời gian cô chỉ một , cảnh tượng cô thấy Cố Ngộ trong giấc mơ.
Trong mơ, dịu dàng, khôi ngô, nhưng mờ ảo m.ô.n.g lung, vô cô bắt lấy , nhưng tay cô vươn , siết c.h.ặ.t lấy, khi mở mắt tỉnh dậy là một vô định, chỉ chiếc gối là ướt đẫm một mảng.
"Cố Ngộ?"
Lục Kiều lẩm bẩm một tiếng, nhịn đưa tay lên ôm lấy mặt , những ngón tay thon thả nhẹ nhàng lướt qua trán , sờ đôi lông mày đậm như mực, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng......
Ngón tay cô thon dài mềm mại, động tác chạm càng thêm nhẹ nhàng, như những sợi bông mềm mại lướt nhẹ mặt, những nơi cô lướt qua mang theo một cảm giác tê dại ngứa ngáy, từng chút một, rơi trong tim.
"Anh đây, em?" Tim Cố Ngộ ngứa ngáy run rẩy, nhưng vẫn nhẫn nại gạt tay cô xuống, chỉ thấy cô lẩm bẩm gọi, liền dịu dàng đáp cô.
"Rất khó chịu ?" Cố Ngộ nhíu mày một cái, tiếp tục xoa đầu cho cô.
Hơi men bốc lên mạnh mẽ, đầu óc cuồng, tai cũng ù , rõ ràng là chuyện mặt cô mà giọng dường như cách một xa, khiến cô càng thêm phân biệt giấc mơ kiếp và hiện thực, lòng bàn tay cô cảm nhận khuôn mặt đang ôm, dường như đang với chính , giống như tự hỏi một câu: "Còn sống."
Cố Ngộ ngẩn trong giây lát, chợt : "Tất nhiên là còn sống , chẳng lẽ c.h.ế.t ?"
Một câu đùa tùy tiện, nhưng trong chớp mắt khiến sắc mặt Lục Kiều đổi, mắt thoáng qua cảnh tượng chính tay cô tiễn đưa còn thở hỏa táng, hốc mắt cô lập tức đỏ lên.
"Đừng c.h.ế.t, c.h.ế.t, những ngày , khổ quá."
Cô nhào tới ôm lấy Cố Ngộ, siết c.h.ặ.t lấy cổ , lẩm bẩm: "Mười năm đó, khổ quá, thật khó vượt qua, em nhớ lắm."
"Thật khi em trở , tìm thấy ...... để chịu tổn thương từ họ nữa."
Sắc mặt Cố Ngộ ngưng trọng, trạng thái hiện tại của Lục Kiều chút đúng, giống như đang mê sảng , cô uống say sẽ như thế , sợ cô chuyện gì nên chút luống cuống.