Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 339
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:19:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đều hiện tại Dịch An kiếm bao nhiêu tiền, dù chỉ là 1% cổ tức chia thì tiền đó cũng đáng kể, huống chi còn ...
Bên còn , nếu đến lúc thực sự nổi nữa, họ đào tạo đồ , còn thể thông qua hình thức mua cổ phần ảo với giá cực thấp để nhận cổ tức dưỡng già, tiền đó chắc chắn nhiều hơn lương hưu hàng tháng của họ hiện giờ.
Trong tay đang ôm một bức tượng vàng, công việc cũng thoải mái, họ thực sự từ chức ?
Mấy vị sư phụ cùng lúc nảy ý nghĩ đó.
Mọi trong phòng họp lượt việc của , chỉ còn Lục Kiều, Diệp Lãnh và mấy vị đại sư phụ.
Lục Kiều bưng ly nước uống một hớp, lúc mới về phía mấy vị đại sư phụ: "Bác Cao, các bác còn thắc mắc gì ?"
"Nếu thì cứ nêu , mấy vị sư phụ ở Dịch An từ lúc mới khởi nghiệp, là nguyên lão , cũng sẽ là nhóm đầu tiên hưởng đợt cổ tức , chúc mừng các bác ."
"......"
"Kiều Kiều , cái đó, chúng chút chuyện với cô." Mấy vị đại sư phụ , bác Cao gượng một tiếng với Lục Kiều.
"Vâng, chuyện gì ạ? Các bác cứ ."
Lục Kiều luôn tôn trọng các đại sư phụ trong xưởng, dù là hiện tại cũng ngoại lệ, cô lập tức bày vẻ lắng .
Bác Cao thấy Lục Kiều như , nghĩ đến vị bí thư mới gọi họ văn phòng mắng c.h.ử.i té tát, còn đủ lời đe dọa, trong lòng hiểu bỗng nảy sinh nhiều phẫn uất. Ông cúi đầu bản tài liệu trong tay, như thể hạ quyết tâm, ông :
"Chuyện là thế , Kiều Kiều, cô mấy lão già chúng đều từ xưởng nội thất Thành Nam . Hôm mấy chúng bí thư mới của xưởng nội thất gọi qua, ông ..."
Bác Cao kể bộ quá trình họ gặp vị bí thư mới, nhắc đến những lời đe dọa ẩn ý, những lời mắng nhiếc đó, giọng bác Cao đột nhiên cao v.út lên:
"Mấy chúng cũng hiểu nổi nữa, chúng chỉ ngoài thêm một công việc, gây tổn thất và nguy hại nghiêm trọng cho xưởng ?"
"Ông dùng lý do để thu hồi nhà của chúng , còn sẽ khai trừ mấy đứa đồ ! là thiên lý mà!"
Bác Cao đến đây, nhịn đập mạnh tay xuống bàn, sự phẫn uất trong lòng thể hình dung .
"Nghiêm trọng ?"
Lục Kiều nhíu mày, cũng khó hiểu hỏi một tiếng: "Dịch An phát triển đến nay đều là thu hút đơn hàng từ các hội chợ ở các trấn, ngoài là các showroom nội thất của riêng , mà bên Thành Nam thì các trung tâm thương mại nhiều hơn, theo lý mà thì xung đột mới đúng."
"Ông chỉ là đang tìm lý do cho việc doanh của xưởng sụt giảm thôi." Bác Cao tức giận khoanh tay n.g.ự.c .
"Tự nghĩ cách nâng cao doanh , đảm bảo chất lượng mẫu mã, bày mưu tính kế lệch lạc!"
Mấy vị sư phụ bên cạnh lên tiếng, nhưng đều phản ứng tương tự bác Cao.
Đã là đại sư phụ nhiều năm, lẽ lúc đầu bí thư mới mắng họ còn thấy hổ thẹn, nghĩ thực sự nên, giúp xưởng nội thất khác đối phó với nơi gắn bó mấy chục năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-339.html.]
dần dần cũng hiểu , năm ngoái Thành Nam xảy chuyện họ , bây giờ kinh doanh đa phần là do danh tiếng hỏng, chẳng liên quan nửa xu đến họ.
Dù Dịch An thì vẫn còn các thương hiệu như Hồng Mộc, Lâm Gia nữa mà.
"Vậy bây giờ trong lòng các bác dự định gì?"
Lục Kiều đưa ý kiến về việc xung đột giữa nội thất Thành Nam và Dịch An, cô hỏi một tiếng, nhíu mày tiếp:
"Lúc Dịch An khó khăn nhất, chính là các bác kiên trì ở vị trí, tăng ca cùng vượt qua. Các bác là công thần của Dịch An, và các sư phụ chung sống một năm cũng tình cảm, hy vọng các bác từ chức, Dịch An cũng thể thiếu các bác."
"Chúng cũng từ chức."
Bác Cao im lặng một lát, thở dài, ngẩng đầu khổ Lục Kiều:
"Kiều Kiều, cảnh gia đình mấy chúng chắc cô cũng , nhà hiện tại ở khu tập thể đều chật chội , mua nhà bên ngoài nhưng giá nhà ở Dư Ký hiện nay hề rẻ, chúng dù dốc sạch vốn liếng cũng mua nổi."
"Bí thư mới nắm giữ bên công đoàn, ông mà tâm nẫm thu hồi nhà của chúng thì chắc chắn sẽ thành công. Như , cả gia đình già trẻ lớn bé chúng đều chỗ dung ."
Bác Cao , trong lòng chút lạnh lẽo, ông cống hiến cho Thành Nam hơn bốn mươi năm, cuối cùng giữ nổi một căn nhà.
"Người cứ bát cơm sắt, bát cơm sắt, cuối cùng thành chuyện chỉ bằng một câu của ."
Lục Kiều và Diệp Lãnh , Diệp Lãnh lấy t.h.u.ố.c lá từ túi đưa cho mỗi vị sư phụ một điếu, đợi các sư phụ đều nhận t.h.u.ố.c , :
"Các bác đừng vội, lát nữa cùng các bác qua bên Thành Nam trao đổi với bí thư mới xem , xem thể thương lượng ? Các bác là công nhân lâu năm của xưởng nội thất, ông là hợp tình hợp lý."
"Vô ích thôi."
Bác Cao xua tay: "Mấy lão già chúng lúc đó , nhưng việc doanh xưởng sụt giảm là sự thật, bên hai tháng liên tiếp phát tiền thưởng, xưởng cần một cái cớ. Bí thư mới tìm chúng cũng coi như một mũi tên trúng hai đích, thể giải quyết kẻ địch mà ông cho là , một lời giải thích cho ."
Mấy bác Cao việc ở Dịch An, điều kiện gia đình rõ ràng lên, cùng một khu tập thể đều thấy cả, mà ý kiến .
Dù đồng cảm thì cũng nhiều, đến mức về phía họ.
Diệp Lãnh đầu Lục Kiều, Lục Kiều khẽ mím môi :
"Bác Cao, Dịch An hiện tại thực sự thể việc cấp cho mỗi một căn nhà, lo thiếu chỉ lo công bằng, Dịch An trong thời gian ngắn khó mà đưa việc chia nhà chương trình nghị sự, trong tài khoản thực sự nhiều tiền như . chắc chắn cũng thể trơ mắt các sư phụ chỗ ở, các bác xem thế ?"
"Phía xưởng nội thất Thành Nam hoặc nhà ở phía Nam thành phố, các bác xem thể mua một căn nào , tiền đủ thì bên Dịch An hoặc cá nhân sẽ chi tiền ứng cho các bác, đó dùng tiền cổ tức của các bác để khấu trừ dần."
"Với đóng góp của mấy vị sư phụ cho Dịch An, năm nay cũng đang đào tạo đồ , tính toán , riêng tiền cổ tức năm nay cũng một con nhỏ, mỗi năm theo đà Dịch An ngày càng lên thì chỉ nhiều hơn. Đợi đồ của các sư phụ nghề, tỷ lệ cổ phần còn tăng thêm, nghĩ chắc chỉ ba bốn năm là các bác thể trả hết tiền nhà."