Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-16 08:58:40
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc , bạn chỉ cần lặng lẽ , đều thể cảm nhận luồng khí thế nam tính dồi dào, tràn trề hormone bao trùm .

 

Lục Kiều liếc khối cơ bắp cuồn cuộn cánh tay Cố Ngộ, cảm thấy cổ họng chút khô khốc một cách kỳ lạ.

 

Ánh mắt Lục Kiều Cố Ngộ tính là lộ liễu, nhưng Cố Ngộ nhạy bén, vẫn cảm nhận .

 

Đó là ánh mắt của phụ nữ đ.á.n.h giá đàn ông, ánh mắt che giấu cũng khó che giấu.

 

Có lẽ vì nhà hàng thông gió , nhiệt độ điều hòa quá cao, trong khí bỗng nhiên chút nóng nực, mang theo một ngọn lửa lướt qua .

 

Vết thương nơi khóe mắt bỗng nhiên nóng rát hẳn lên, ngay cả mái tóc giả đầu mà vốn mấy bận tâm, lúc cũng dường như đó mọc đầy chấy rận, khiến vứt nó xuống.

 

“Xong .”

 

Cảm thấy suy nghĩ của thật khó hiểu, Cố Ngộ tăng nhanh động tác tay, vài ba nhát đổ nước trong bát Lục Kiều bát , chắt khô nước, đưa bát đũa cho Lục Kiều.

 

“Vâng, cảm ơn .”

 

Lục Kiều thu hồi suy nghĩ nhận lấy bát đũa, lời cảm ơn.

 

Giọng cô bỗng nhiên chút khàn , tai thấy rin rít.

 

Cố Ngộ cảm thấy lỗ tai chút ngứa ngáy, tự nhiên khẽ ho một tiếng, đáp một câu: “Không gì.”

 

“Em dì cả , đội vận tải của các ở ngay gần đây ạ?”

 

Chiếc bát mới tráng qua, vẫn còn mang theo nóng, Lục Kiều cầm trong tay, cảm thấy trong lòng tràn đầy một cách hiếm hoi.

 

Thật , vẫn còn sống, một nữa tráng bát cho cô .

 

Một nữa, trong lòng Lục Kiều nảy sinh một sự thôi thúc cấp bách, cô đến gần hơn một chút.

 

Một lát , cô siết c.h.ặ.t t.a.y, hỏi Cố Ngộ một câu bâng quơ để tìm chuyện .

 

“Biên Lệ Phương là dì cả của cô ?” Cố Ngộ lập tức trả lời câu hỏi của Lục Kiều, trái còn hỏi ngược cô.

 

Chuyện giấu giếm, Lục Kiều gật đầu: “Vâng ạ, bà là dì cả của em. Hôm đó dì Thường đến nhà dì cả, vặn thấy em ạ.”

 

Cố Ngộ là hiểu ngay tại Thường Khánh Phương gọi điện thoại giục giã đòi mạng suốt cả một ngày như .

 

Đây là cháu gái của Biên Lệ Phương, nếu mà cho leo cây thì hậu quả thể tưởng tượng .

 

Cố Ngộ nhịn sang Lục Kiều.

 

Rất tình cờ, Lục Kiều cũng đang , hai ánh mắt cứ thế chạm trực diện.

 

Một đôi mắt trong veo dường như sương mù bao phủ.

 

Rất đột ngột, trái tim Cố Ngộ bỗng nhiên như thứ gì đó bóp nghẹt, một thoáng xao động.

 

Cô thật sự sinh , còn rực rỡ hơn cả những khóm hoa đào mà thấy ở Tây Hồ hồi tháng tư, càng một đôi mắt cực kỳ .

 

Nhận đang nghĩ gì, Cố Ngộ đột ngột mắt , vành tai lờ mờ nóng bừng.

 

“Đội vận tải ở ngay bên cạnh.” Một lát , Cố Ngộ lấy bình tĩnh, trả lời Lục Kiều.

 

Đội vận tải ở ngay bên cạnh, sống ở nhỉ?

 

Trong mắt Lục Kiều lóe lên tia sáng, cô tiếp tục hỏi: “Là thuê nhà ở gần đây ạ?”

 

“Em gần đây mới mở thêm ít xưởng tư nhân, xung quanh đây phòng trống nhiều ạ?”

 

“Ừm, thuê nhà, coi như là một cái kho bãi, đỗ vài chiếc xe, nhà kho.”

 

Đều là những câu hỏi đơn giản, gì khó trả lời, Cố Ngộ đều trả lời ngắn gọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-33.html.]

 

“Gần đây đúng là mới mở thêm một xưởng tư nhân, phòng trống thì rõ lắm, chú ý.”

 

Không chú ý đến những cái , chứng tỏ thường xuyên ở bên ?

 

“Ồ ồ.” Lục Kiều ngoài miệng đáp một tiếng cho lệ.

 

“Cô hỏi cái gì?”

 

Lục Kiều đang định hỏi thêm gì đó thì thấy Cố Ngộ hỏi .

 

“Dạ?”

 

“Em mới từ Hải Thị qua đây, định tìm việc mà, nên hỏi nhiều một chút ạ.”

 

Lục Kiều xong liếc Cố Ngộ một cái: “Thực em cũng tìm một căn nhà để thuê , chỉ là hiểu rõ bên lắm, còn xem thêm nữa ạ.”

 

Cố Ngộ đó Trương Hiển nhắc tới chuyện Lục Kiều từ Hải Thị tới, chuẩn tìm việc , lúc cô nhắc tới, khỏi hỏi một câu: “Cô về Hải Thị nữa ?”

 

Hải Thị là một đô thị lớn, mức độ phồn hoa thể sánh ngang với Kinh Đô.

 

Dư Kỵ mới từ huyện đổi lên thành phố, vẫn còn nghèo nàn lạc hậu.

 

Chỉ thấy đến các thành phố lớn, chứ thấy ai từ bỏ thành phố lớn để đến nơi nhỏ bé cả.

 

“Vâng, xảy một chuyện, về nữa ạ.”

 

Cố Ngộ chú ý thấy lúc Lục Kiều trả lời câu , thần sắc khựng một chút.

 

Một cô gái, cô thế cô tới đây, nhanh ch.óng xem mắt với , rõ ràng là trải qua chuyện gì đó.

 

Có điều ý định thăm dò, chỉ “ồ” một tiếng.

 

Anh hỏi han thêm.

 

Thần sắc Lục Kiều tối sầm , cũng coi như là đầu tiên cảm nhận , đàn ông thời trẻ khó nhằn hơn so với tưởng tượng.

 

Lục Kiều thực từng theo đuổi ai.

 

Kiếp mặc dù là cô mang theo mục đích tiếp cận đàn ông , nhưng hai ở bên là chuyện tự nhiên.

 

Cũng là đàn ông bày tỏ ý định với cô .

 

Người đàn ông lúc đó tuổi tác , trải nghiệm , con lắng đọng , cách bày tỏ tình yêu khác với sự cuồng nhiệt hăng hái thời trẻ, mà là lặng lẽ để lộ cảm xúc, mưa dầm thấm lâu.

 

Anh giúp đỡ cô ở phía , giống như một siêu hùng, xuất hiện đúng lúc cô cần.

 

Anh đưa cô nước ngoài du học.

 

Định kỳ gọi điện thoại cho cô, từ một tuần một cuộc, đến mỗi ngày một cuộc, đến một ngày mấy cuộc...

 

Dần dần, cô quen với việc xung quanh đều là hình bóng của , thấy sẽ nhớ, sẽ niệm, sẽ đoán xem đang gì.

 

Đợi đến khi cô nhận thì họ thuận theo tự nhiên mà thành đôi .

 

Phải bây giờ đây?

 

Lục Kiều c.ắ.n c.ắ.n môi, suy nghĩ một chút, hỏi : “Nếu thuê nhà thì gợi ý địa điểm nào ạ? Phải an một chút ạ.”

 

Lục Kiều là sinh khiến chú ý, ngay cả khi cô chẳng gì cả, cũng sẽ tự chủ mà chú ý đến cô.

 

Cố Ngộ cũng ngoại lệ, tuy rằng ánh mắt , nhưng dư quang vẫn luôn kìm mà chú ý đến phía cô, thu hết tất cả những đổi biểu cảm của cô tầm mắt.

 

Rất bình thường, kỳ lạ.

 

Nhìn thấy vẻ ảm đạm thoáng qua mặt cô, vẻ cô nhíu mày khẽ c.ắ.n môi, bỗng cảm thấy một luồng cảm giác nghẹt thở thành lời.

 

Loading...