Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:19:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kiều Kiều, điện thoại của nó ở xe ? Muộn một chút nếu nó vẫn về thì gọi điện thoại cho nó." Diệp Quân Sơn dừng một lát, Lục Kiều hỏi.

 

"Vâng, mang theo ạ." Lục Kiều gật đầu, "Lát nữa con sẽ gọi điện thoại cho hỏi một chút."

 

Lục Kiều , thấy đất là cơm, còn cả mảnh sứ vỡ của cái bát rơi, liền ngoài lấy cái hót rác và cái chổi .

 

Nguyễn Linh Gia thấy vội vàng tiến lên, nhận lấy chổi và hót rác từ tay cô: "Kiều Kiều, để chị cho."

 

"Không cần , hai cái là xong ngay mà, để em quét cho." Lục Kiều mỉm với Nguyễn Linh Gia, cầm chổi từ từ quét.

 

Lần nhà càng lo lắng hơn, ngay cả Diệp Tiểu Tuấn vốn đang kinh ngạc sự cực ngầu của Cố Ngộ cũng nhận cảm xúc của Lục Kiều , vốn định "Anh rể em thật là ngầu", bé cũng dám nữa, chỉ liếc bên trái ngó bên .

 

Chỗ ảnh hưởng mặt đất lớn, Lục Kiều quét vài đường là xong, cô mang rác đổ thùng rác bên ngoài, đặt chổi và hót rác xuống , thấy đều ngơ ngác bàn , cô sững một chút, : "Sao thế ạ? Mọi đều con như ?"

 

Lòng bàn tay Lục Kiều siết , Lục Chính Hải hiện tại thể gây ảnh hưởng cho cô thực sự nhỏ, nơi duy nhất thể gây d.a.o động trong lòng cô chính là cô cảm thấy với đại dì và dượng.

 

Họ sai chuyện gì chứ, mà để ông tìm đến tận cửa chỉ mũi mà mắng.

 

Những lời đó đối với đại dì và dượng mà , đơn giản là một sự sỉ nhục.

 

Sao ông c.h.ế.t cho .

 

Trên thế giới mỗi ngày bao nhiêu gặp tai nạn, tại ông sống như , để đến đây phiền khác.

 

Lục Kiều khẽ hít một : "Đại dì, dượng, đừng để tâm đến lời của ba con, chúng mới là một gia đình, con ông sẽ tới đây, con..."

 

"Nói gì ? Chúng mới thèm để tâm đến ông !"

 

Biên Lệ Phương Lục Kiều mở miệng là câu cô định gì, bà xót xa vô cùng, vội vàng ngắt lời Lục Kiều kéo cô xuống bên cạnh, ôm lấy vai cô:

 

"Dì và dượng con từng tuổi , cái gì mà từng thấy qua, ông chẳng đáng là gì cả, Lục Chính Hải một câu sai, chúng chính là cùng ông cướp con gái, con chính là con gái của chúng , nhận ông nữa, ông kiện thì cứ để ông kiện."

 

"Để xem ông mặt mũi nào mà đem chuyện ngoại tình bên ngoài ."

 

"Ngoan nào, đừng vì chuyện của ông khó bản , chúng chỉ quan tâm đến con thôi, những cái khác để ý."

 

Diệp Quân Sơn cũng lúc xuống bên cạnh Biên Lệ Phương :

 

"Kiều Kiều, con cũng quá coi thường dượng , năm đó dượng còn từng xông pha trong rừng sâu sói và hổ báo đấy, vài câu của khác thì tính là gì, cho dù chúng cướp con gái nhà , dượng đây cũng sẵn lòng."

 

"Đứa con gái ngoan như con, nhà ai mà chẳng tranh cướp, cứ để họ đố kỵ ."

 

" thế, chị Kiều Kiều, chị là chị nhất của em, đừng quan tâm đến những lời rác rưởi của dượng, , của Lục Chính Hải!"

 

"Chị bây giờ rể , rể chúng tiền trai còn bá đạo, một chấp mấy ông ba luôn, Lục Chính Hải ông tính là cái đinh gì, chúng thèm đoái hoài đến ông !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-326.html.]

Bên cạnh Diệp Ni gật đầu lia lịa hưởng ứng: "Chị Kiều Kiều, , chúng mới là một gia đình."

 

Diệp Lĩnh cũng một câu nghiêm túc: "Ông là chuyện của ông , ông hối hận là chuyện của ông , liên quan gì đến chúng cả."

 

Người nhà đều đồng loạt quan tâm, lòng Lục Kiều ấm áp chua xót, càng thêm áy náy, cô rơm rớm nước mắt : "Vâng, con , con quan tâm đến ông ."

 

"Chúng ăn cơm thôi, cả hai ngày nữa Hải Thị , chuyến lẽ thời gian sẽ dài, dù cũng chuẩn một chút, thu dọn một ít đồ ăn đồ dùng. Còn nữa ở Hải Thị ít, đối với các đoạn đường lẽ thạo lắm, lát nữa em cho một bản lưu ý, còn lộ trình xe nọ nữa."

 

"Ừm, ," Diệp Lĩnh đáp lời, cũng : "Chúng ăn cơm , thức ăn nguội hết ."

 

Cả gia đình bắt đầu động đũa ăn cơm trở , mùa hè nóng, thức ăn nguội chậm, vẫn còn thể ăn , bàn ăn cố tình để khuấy động khí, trong phòng khách khôi phục vẻ bình yên ấm áp.

 

"Mày, mày, định gì, đồ súc sinh......"

 

Cố Ngộ lôi Lục Chính Hải khỏi ngõ, nhét ghế xe, lên ghế lái khởi động xe, đó xe lao nhanh như điên lên đường cao tốc.

 

Tốc độ xe nhanh từng thấy, cửa sổ xe mở một khe hở, chỉ thấy tiếng gió vù vù.

 

Một bên cửa ghế đóng c.h.ặ.t, chỉ cần chú ý một chút là sẽ văng ngoài.

 

Lục Chính Hải sợ tới mức mồ hôi đầm đìa, ướt đẫm cả lưng, ông màng đến chiếc điện thoại "đại ca" và túi xách của , hai tay dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn trần xe, cái miệng trật khớp đóng mở, nhưng lời thành câu.

 

Cố Ngộ ngơ lời của ông , chân tiếp tục nhấn ga lên tốc độ tối đa, hơn bốn mươi phút , xe chạy một con đường nhỏ thưa thớt bóng , lôi xuống xe, vứt xuống đất, tay bóp lấy cằm Lục Chính Hải nhấc lên, nắn cái cằm trật khớp cho ông , từ cao xuống Lục Chính Hải, đôi mắt lạnh lùng chằm chằm ông .

 

Ánh mắt Cố Ngộ lạnh lẽo như đang vật c.h.ế.t, cộng thêm tư thế đáng sợ đó của , Lục Chính Hải sợ tới mức ngừng lùi phía , sợ đến mức hai hàm răng va lập cập, ngay cả lời đe dọa cũng lưu loát, chỉ ngừng lặp :

 

"G.i.ế.c, g.i.ế.c là phạm pháp, vẫn là ba của Kiều, Kiều Kiều, , thể đối xử với như ! báo cảnh sát, báo cảnh sát!"

 

"Báo cảnh sát, thôi, ông xem ông thể đây là nơi nào ."

 

Cố Ngộ nhạo một tiếng, xổm xuống mặt ông , đôi mắt lạnh lẽo chứa chút cảm xúc nào chằm chằm ông : "Bàn tính đều đập mặt , quản ông là ai?"

 

Lục Chính Hải thần sắc hoảng hốt quanh một lượt, là cây, chẳng chút cột mốc địa lý nào, ông sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cơ thể run rẩy, lùi phía càng dữ dội hơn, một hồi lâu mới cố gắng trấn định :

 

"Bàn tính gì chứ, con gái vô duyên vô cớ gả cho , là ba mà chuyện, thể hỏi han ?"

 

"Ông chỉ vì chuyện cô lấy chồng mà đến ?" Cố Ngộ trầm giọng một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo nhiếp đột nhiên quét qua Lục Chính Hải.

 

"Đương, đương nhiên , nó hiện giờ là đứa con duy nhất của , vì quan tâm đến nó mà đến thì còn thể vì cái gì khác nữa." Lục Chính Hải cứng giọng một tiếng, ánh mắt ngừng đảo liên hồi.

 

Lục Chính Hải đương nhiên đơn thuần là vì chuyện Lục Kiều lấy chồng mà đến Dư Kỵ.

 

Một năm nay, cuộc sống của ông trôi qua t.h.ả.m hại.

 

Mất tờ hối phiếu hai mươi vạn , nhưng trong xưởng cần tiền để vận hành.

 

 

Loading...