Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 321
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:17:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu mũi Cố Ngộ ngứa một chút, cổ họng càng thêm khô khát.
“Đứng đó gì ?” Cảm thấy đàn ông mãi nhúc nhích, Lục Kiều đầu hỏi một tiếng.
“Không gì.”
Anh khẽ l.i.ế.m bờ môi khô đáp một tiếng, tới cắm điện máy sấy tóc xuống bên giường cô.
“Nằm lên đùi , như dễ sấy hơn.” Lục Kiều một cái, khách khí với , đầu nhấc lên gối lên đùi .
Máy sấy tóc bật lên, tiếng ồn của gió điện vang lên ù ù trong căn phòng yên tĩnh chỉ tiếng gió điều hòa.
Lục Kiều lâu cắt tóc, tóc dài đến eo, chất tóc cô , đen lánh như lụa dày dặn, sấy tóc tốn thời gian, cần sấy dùng lược hoặc tay để vuốt cho mượt.
Lục Kiều ghét nhất là sấy tóc, Cố Ngộ thì vô cùng thích, thích những ngón tay thon dài của luồn qua mái tóc cô, cảm giác những sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ ngón tay .
Anh sấy cho cô, thỉnh thoảng xoa bóp đầu cho cô, miệng dịu dàng hỏi cô: “Thoải mái ? Lực đạo thế ?”
Trong máy sấy tóc là gió nóng, nhưng trong phòng bật điều hòa nên thấy nóng, chỉ sấy đến mức khiến buồn ngủ. Cộng thêm việc cứ xoa bóp như , mí mắt Lục Kiều dần dần trĩu xuống.
Cố Ngộ chú ý thấy mí mắt cô run run, hàng mi dài cong v.út khẽ chớp theo nhịp đó, mái tóc khô trong tay, tắt máy sấy tóc .
Trong lòng , nhưng khuôn mặt ngủ yên tĩnh với đôi mắt khép hờ của cô, những sự xao động đó dường như dần dần xoa dịu.
Liếc chiếc đồng hồ đặt tủ, kim đồng hồ chỉ quá mười hai giờ đêm, đặt máy sấy tóc sang một bên, cánh tay dài đưa qua tắt chiếc đèn đầu giường bên cạnh, đưa tay bế cô lên, ôm trong lòng định xuống.
Lúc trong lòng đột nhiên ngẩng đầu lên, bờ môi thơm mềm ngậm lấy miệng .
“Cố ông chủ thể hiện cũng tệ, nên khen thưởng.”
Giọng thanh lệ mang theo ý vang lên trong căn phòng yên tĩnh khi tắt đèn. Trong căn phòng tràn ngập ánh trăng lung linh, đôi mắt cô gái sáng rực như những mảnh nhỏ lấp lánh bên trong.
“Cảm ơn phần thưởng của vợ nhé.”
Sau một thoáng ngẩn ngơ, Cố Ngộ bật thành tiếng, bàn tay chậm rãi nắm lấy eo cô, đón lấy nụ hôn của cô nụ hôn đó càng thêm sâu đậm.
Trong căn phòng tràn ngập ánh bạc, náo nhiệt hẳn lên.
Cứ điên cuồng suốt một đêm, đến khi trời hửng sáng mới ngủ, ngày hôm lẽ đương nhiên là dậy nổi.
Trong lúc mơ màng cảm thấy bên cạnh tỉnh, hé mắt định mở mắt nhưng thành công. Cảm thấy vai vỗ nhẹ một cái, thấy một tiếng: “Ngoan, vẫn còn sớm, ngủ tiếp .” Thế là để ý nữa, trùm đầu ngủ say sưa.
Cố Ngộ thấy bèn khẽ một tiếng cưng chiều, tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mịn màng của cô một lát, ngoài trời sáng rực đến mức ch.ói mắt, nhẹ chân nhẹ tay dậy kéo rèm cửa , phòng vệ sinh tắm rửa.
Lần kết hôn , cả hai đều sắp xếp cho bảy ngày nghỉ.
Ngoại trừ bốn ngày chuẩn đó, vẫn còn ba ngày thể nghỉ ngơi, nhưng cũng thể nghỉ ngơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-321.html.]
Tiệc cưới tổ chức xong, công việc hậu kỳ còn nhiều. Tiệc là mời đầu bếp lớn của khách sạn đến , bàn ghế cũng là của khách sạn, tối qua tiệc cưới kết thúc muộn quá nên đồ đạc vẫn chuyển , hẹn sáng nay sẽ qua lấy.
Cố Tề hôm nay đến công ty công trình , thím vì đám cưới của mà bận rộn vất vả suốt một tháng trời, mệt đến mức lưng sắp thẳng lên , đang lúc nghỉ ngơi thì thể để bà tiếp tục vất vả nữa.
Rửa mặt chải đầu xong quần áo xuống lầu, Thường Khánh Phương còn dậy sớm hơn , bưng bữa sáng lên bàn ăn, đang bày bát đũa. Thấy xuống lầu, bà chào hỏi :
“Dậy ? Qua đây ăn sáng , lúc nãy bên khách sạn gọi điện tới, mười giờ sẽ qua lấy bàn ghế.”
Thường Khánh Phương hỏi Lục Kiều, tối qua lầu đến tận rạng sáng vẫn còn thấy tiếng , nghĩ thôi cũng là dậy nổi. Nghĩ đến chuyện gì đó, bà nhịn Cố Ngộ một cái:
“Kiều Kiều vẫn còn nhỏ, cháu vẫn nên tiết chế một chút.”
“Thím hỏi , em ước tính điểm khá cao, mười phần thì đến tám chín phần là đại học thành vấn đề. Túi đồ thím đưa cho cháu nhớ mà dùng, dùng hết thì tự mang giấy chứng nhận kết hôn mà lấy. Cháu đừng như mấy thằng nhóc hiểu sự đời, lỡ dở .”
“Muốn em bé cũng cần vội vàng như , bốn năm nữa cháu cũng mới ba mươi tuổi thôi, vẫn thể sinh .”
Tay kéo ghế của Cố Ngộ khựng , trong nhà cố gắng cách âm , nhưng lầu nhỏ là nhà cũ, dù cách âm thế nào nữa thì động tĩnh vẫn sẽ thấy .
“Vâng, cháu ạ.”
Cố Ngộ tai nóng bừng lắp bắp đáp một tiếng, thấy Cố Tề , hỏi: “Tiểu Tề ạ?”
Đứa trẻ sớm lo liệu việc nên Thường Khánh Phương cũng chỉ đến đó thôi, bà thêm gì nữa, cầm một chiếc quẩy c.ắ.n một miếng, đáp Cố Ngộ: “Sáng sớm tinh mơ , là cô bé Nhược Nhược đồ gì đó để quên ở bên , nó mang qua cho .”
Thường Khánh Phương đến đây thì do dự một chút: “Tam Thặng, tiểu Tề và cô bé Nhược Nhược , cháu thấy khả năng ?”
Đều là từng trải, hôm qua cô gái nhiệt tình bận rộn chạy đôn chạy đáo như , thỉnh thoảng tìm Cố Tề, Thường Khánh Phương một cái là ngay mầm mống giữa hai đứa.
“Thím Mạnh Phóng em của cháu , nhà Nhược Nhược đều là những nhân vật lợi hại, hai gia đình chênh lệch lớn như ...” Thường Khánh Phương lo lắng .
Cố Ngộ im lặng một lát, một lúc mới : “Cứ để thuận theo tự nhiên ạ.”
“Tiểu Tề vẫn còn trẻ, bây giờ cũng tệ, nó bắt đầu tự nhận dự án để , tình hình thế nào thì xem .”
“Cháu bên cũng sẽ chú ý, đợi việc trong tay xong xuôi cháu sẽ tìm tiểu Tề chuyện một chút.”
“Ừ, .”
Thường Khánh Phương thêm gì nữa, chuyển sang về việc hôm nay bà về khu tập thể cơ khí hạng nặng .
Bà xin nghỉ liên tiếp mười ngày , đến lúc về, chủ yếu là đôi vợ chồng trẻ mới cưới, một bà già như bà ở đây tiện.
Cố Ngộ ngăn cản việc Thường Khánh Phương về, môi trường bên bà quen thuộc, chuyện cùng, ở cũng quen. Suy nghĩ một chút : “Lát nữa cháu tiễn thím, về thím cũng đừng vội ngay, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, cháu chuyện với bên Long Phong .”
“Tiễn cái gì mà tiễn, ngay cửa là xe đến khu cơ khí hạng nặng , thím cần cháu tiễn , cháu và Kiều Kiều là . Hai ngày nữa về nhà đẻ, quà về nhà đẻ thím chuẩn xong cho cháu , lúc đó cháu nhớ mang theo là .”
Thường Khánh Phương nhai quẩy , liếc phòng khách: “Lầu nhỏ thì thật đấy, rộng rãi hơn bên sân nhỏ nhiều, nhưng thím vẫn thích bên hơn, đợi bao giờ các cháu dọn về bên đó thím qua thăm các cháu.”