Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 320
Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:17:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Ngộ bế ngang ngoài, lấy khăn lông lau khô nước tóc và cô, đặt lên giường. Nhìn gò má mang theo ẩm ửng hồng của cô, nhịn hôn tới.
“Anh lấy cho em bộ quần áo .”
Lục Kiều khẽ nghiêng đầu, né tránh nụ hôn kìm nén của , đưa tay kéo chiếc chăn mùa hè bằng lụa giường , lên tiếng.
Cảm giác khô và nóng bỏng nơi cổ họng khiến giọng thanh lệ dịu dàng của cô mang theo chút khàn và khô, so với bình thường càng thêm một vẻ nũng nịu và quyến rũ mê .
Trong mắt Cố Ngộ ánh mắt tối sầm trong chốc lát, đôi mắt đen của khóa c.h.ặ.t khuôn mặt mịn màng như sứ của cô, một lát , thấp giọng đáp một tiếng: “Được.”
Đi đến tủ quần áo tìm một chiếc quần và chiếc áo may ô trắng mặc , Cố Ngộ mới đến góc phòng tìm chiếc rương đựng quần áo của Lục Kiều.
Lục Kiều của hồi môn nhiều, đồ nội thất đồ điện gia dụng chất đầy một xe để ở phòng chứa đồ lầu. Phòng cưới lầu hiện giờ chất đầy chăn màn, thùng, chậu cùng với rương đựng tiền là của hồi môn, đủ thứ lỉnh kỉnh trực tiếp lấp đầy một bên góc phòng.
Lúc váy cưới xong là xuống ngay, cũng thời gian sắp xếp.
Cố Ngộ tìm một hồi mới tìm thấy chiếc rương đựng quần áo của cô trong mấy chiếc kiểu dáng tương tự, xách định mở thì Lục Kiều lúc nghĩ đến chuyện gì, mặt cô thoáng qua một vẻ tự nhiên, lên tiếng : “Để em tự lấy là , dọn dẹp phòng vệ sinh .”
Phòng vệ sinh lúc nãy cho bừa bộn một trận ở bồn rửa mặt, lúc mặt đất là một mớ hỗn độn.
Cố Ngộ khựng một chút, lướt qua gò má ửng hồng của cô, cúi mắt chiếc rương màu đỏ rực bên cạnh, dậy tới bên giường xuống, ghé sát cô khẽ một tiếng: “Đều kết hôn , nãy còn... vẫn còn hổ ?”
“...Ai hổ chứ, bảo dọn phòng một chút là hổ .” Lục Kiều liếc một cái, thừa nhận, chỉ vành tai dần dần nóng lên.
Cô cũng tại đột nhiên thấy tự nhiên, lẽ vì tối nay là một dịp đặc biệt.
Cũng thể là vì chiếc váy mà cô định chút đặc biệt.
“Anh sai , hổ, dọn dẹp đây.”
Cố Ngộ cô cáu, cộng thêm phòng vệ sinh đúng là cần dọn dẹp, cưng chiều vuốt ve nhẹ nhàng gương mặt nóng của cô, phòng vệ sinh, tiện tay đóng cửa phòng vệ sinh .
Lục Kiều cánh cửa khép hờ, mím môi chậm rãi mỉm .
Quấn chăn xuống đất, chân bủn rủn, nhưng mới một , vẫn còn thể thích nghi .
Họ định ở đây thường xuyên, quần áo Lục Kiều mang tới nhiều, chỉ ba bốn bộ, quần áo mùa hè mỏng manh, chỉ đựng đầy nửa rương.
Tay Lục Kiều lướt qua quần áo lật tìm một chút, lấy chiếc váy ngủ mà Diệp Ni đích cho cô đang đè đáy rương .
Chiếc váy ngủ màu đỏ rực gồm hai lớp, bên trong là một chiếc váy dây bằng lụa phối ren lưới, bên ngoài là một chiếc áo khoác mỏng bằng voan dài , là Diệp Ni lấy cảm hứng từ bộ đồ ngủ bằng nhung tơ cô mặc hồi mùa đông.
Cô bé bình thường thích tạp chí thời trang Hương Cảng, vẻ ngoài bẽn lẽn nhưng thiết kế mảng táo bạo. Hai sợi dây mảnh, bộ lưng để trần, chỉ ở giữa đính một chiếc nơ bướm lớn bằng ren lưới.
Một chiếc váy quá mức gợi cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-320.html.]
Lục Kiều mím môi, mở chăn .
Tóc vẫn còn ướt, cô khoác chiếc áo voan mỏng bên ngoài, kéo rương đến bên tủ, mở tủ quần áo , bên trong treo mấy chiếc áo sơ mi trắng của Cố Ngộ, bên cạnh để trống, phía treo một hàng móc áo, chắc là chuẩn để treo quần áo cho cô.
Môi Lục Kiều nở nụ , cầm lấy móc áo treo từng bộ quần áo lên. Quần áo của hai sát một chỗ, giống như cuối cùng đoàn viên .
Lục Kiều kìm đưa tay chạm những vạt áo đan xen .
Cố Ngộ cầm máy sấy tóc từ phòng tắm , thấy Lục Kiều mặc váy dây chân trần bên tủ quần áo, một mái tóc đen dài rậm rạp ướt át xõa bên một bên vai.
Trên bờ vai gầy gò treo hai sợi dây mảnh, lưng gần như để trần , sắc đỏ và trắng tạo nên một bức tranh màu sắc rực rỡ. Mùa hè chủ yếu là mát mẻ, vạt váy ngủ ngắn, dáng cô cao, đôi chân lộ ngoài thon dài thẳng tắp.
Bước chân tự giác nhẹ , tới từ phía ôm lấy cô, cằm tựa lên bờ vai mịn màng của cô: “Đêm hôm khuya khoắt còn dọn dẹp quần áo, cảm thấy lãng phí thời gian ?”
“Sớm em còn sức lực thế , lúc nãy bế em muộn một chút .”
“Trong đầu chỉ những thứ đó thôi!” Lục Kiều nghiêng đầu liếc một cái, vặn .
Cố Ngộ vẻ mặt đương nhiên: “Anh ăn chay gần bốn tháng , đêm tân hôn đương nhiên chỉ thể nghĩ đến những thứ thôi.”
Hơn hai mươi năm ăn chay cảm thấy vấn đề gì, nhưng kể từ thưởng thức "trứng màu" ngày sinh nhật, giống như con thú dữ thả , nhà tranh bén lửa, thể cứu vãn nữa.
Cô mấy tháng nay nhẫn nhịn cực khổ thế nào vì kỳ thi đại học của cô.
“Kiều Kiều, trong chậu còn ngâm ba cái...” Cố Ngộ ngẩng đầu hôn vành tai nguội của cô, thấp giọng bên tai cô.
“Vâng, nữa?”
Cúi đầu chiếc máy sấy tóc bằng sắt trong tay , Lục Kiều đóng tủ quần áo , tay đưa lên vai , ngón tay nhẹ nhàng chạm đường quai hàm mượt mà của , đôi mắt vẫn còn ửng hồng vì nước đối diện với đôi mắt đen của , cô hỏi một tiếng.
Cố Ngộ đôi mắt sâu thẳm lời nào, chỉ bàn tay lớn đang giữ eo cô siết c.h.ặ.t .
Đôi mắt rực lửa, ánh mắt như nuốt chửng cô, Lục Kiều trong lòng nhịn , cô mím môi thu khóe môi đang định nhếch lên, một tiếng: “Sấy tóc cho em , thể hiện tính tiếp.” Nói kéo tay rời khỏi tủ quần áo.
Mùa hè tóc ướt sẽ thấy lạnh, nhưng xõa luôn thấy thoải mái. Cố Ngộ mang máy sấy tóc vốn dĩ là sấy tóc cho cô, theo cô đáp: “Cạnh giường ổ cắm đấy, em xuống , sấy cho.”
Căn nhà trang trí là do Lục Kiều vẽ sơ đồ, đường dây thế nào là tham khảo theo phòng mẫu của nhà triển lãm đồ nội thất, cô ở tủ đầu giường lắp ổ cắm.
Lục Kiều lúc cũng lười vận động, cô liếc mắt một cái, đến bên giường, hất tóc xuống.
Chiếc váy co lên một đoạn. Ngày đại hỉ, giường trải ga giường màu đỏ in hoa chìm, đôi chân dài vắt ngang giữa giường trắng hơn cả ngọc dương chỉ thượng hạng. Từ cao xuống cô, đến mức mê hoặc chúng sinh.
Chỉ khiến nghĩ đến những thành ngữ thường xuất hiện khi miêu tả các yêu cơ trong các bộ phim cổ trang và vở diễn.