Vợ Đẹp Của Đại Lão Đoản Mệnh Sống Lại Năm 80 - Chương 319

Cập nhật lúc: 2026-02-16 10:17:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lầu nhỏ lúc đầy khách khứa, Thường Khánh Phương và Cố Tề đang tiếp đón, bên cạnh Đỗ Nhược cũng đang giúp bổ sung bánh kẹo đồ khô cho các bàn. Chú ý thấy xe cưới về, mấy vội vàng đón ngoài, sực nhớ điều gì đó, Thường Khánh Phương hướng trong gọi một tiếng:

 

“Đuốc, l.ồ.ng đèn .”

 

Một hàng xóm ở khu tập thể cơ khí hạng nặng quan hệ với Thường Khánh Phương liền dẫn theo hai đứa trẻ một nam một nữ, một tay cầm đuốc, một tay cầm l.ồ.ng đèn đỏ đón cô dâu.

 

Theo phong tục, cô dâu từ lúc khỏi cửa đến khi cửa nhà chồng chân chạm đất. Tiếng pháo vang lên, Cố Ngộ xuống xe, trực tiếp bế ngang Lục Kiều một mạch đến sảnh hỉ.

 

Trong căn lầu nhỏ dán đầy chữ hỉ đỏ rực treo dải lụa đỏ, sảnh hỉ bài trí xong, giữa sảnh là một chiếc ghế cao đường.

 

Lúc , bên ngoài đốt pháo hỉ, Mạnh Phóng tổ chức cho chơi một vài trò chơi nhỏ nóng bầu khí, đó Thường Khánh Phương , do một vị bối phận cao mà họ mời đến xướng lời chúc mừng, cử hành nghi thức bái đường.

 

Lục Kiều dâng cho Thường Khánh Phương một tách , Thường Khánh Phương đưa cho một bao lì xì lớn, đó qua năm bao tải, ngụ ý sớm sinh quý t.ử, đa t.ử đa phúc. Cố Ngộ bế Lục Kiều lên tầng hai phòng cưới của họ.

 

“Mệt ?” Đến phòng cưới, Cố Ngộ đưa tay sờ gương mặt đỏ và lấm tấm mồ hôi vì nóng của Lục Kiều, hỏi cô.

 

“Cũng , chỉ là nóng một chút.” Lục Kiều đáp một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trán.

 

Tháng bảy ở Dư Ký đang là lúc nóng nhất, lúc mặt trời vẫn lặn, cho dù Cố Ngộ đặc biệt lắp điều hòa cho từng phòng để đãi tiệc hỉ, ngoài sân cũng mấy chiếc quạt máy thổi, nhưng đông một cái là nóng xua . Cộng thêm váy cưới bồng bềnh nhiều lớp, càng nóng hơn.

 

“Em nghỉ ngơi một lát , lát nữa bộ màu đỏ , bộ đó sẽ mát hơn.” Cố Ngộ lấy khăn tay từ trong túi lau mồ hôi cho Lục Kiều, với cô một tiếng, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút.

 

“Vâng, em .”

 

Lục Kiều đáp một tiếng, thấy lầu vang lên tiếng pháo hiệu khai tiệc, cô vội vàng : “Anh xuống , em lát nữa xong xuôi sẽ xuống ngay.”

 

Hôm nay nhiều trong giới ăn đến, Cố Ngộ quả thực đích tiếp đãi một chuyến, : “Vậy lát nữa lên đón em.”

 

Tiệc cưới đúng là cực hình, váy cưới từng bàn mời rượu, xoay quanh gần ba mươi bàn tiệc, nhận mặt từng bàn một, ứng phó khiêm nhường một phen. Cho dù trong ly rượu của Lục Kiều là nước ấm thì cô cũng cảm thấy choáng váng .

 

Nhìn Cố Ngộ, chủ động cầm rượu đến mời rượu đông, nhiều còn thể từ chối , lúc mặt lên màu.

 

Cũng may thông qua tờ Thương báo sáng nay Cố ông chủ yêu chiều vợ mới cưới đến mức nào nên cũng quá đáng. Thấy thời gian hòm hòm, đều cáo từ về.

 

Cố Ngộ dẫn Cố Tề tiễn khách, nhờ Mạnh Phóng sắp xếp xe đưa những say rượu thể tự về .

 

Mọi việc xong xuôi, những giúp việc thuê dọn dẹp xong bàn ghế, thu dọn sân vườn, để Cố Tề tiễn Mạnh Phóng, Đỗ Nhược về, lúc mười giờ đêm.

 

“Muộn lắm , thím hôm nay bận rộn cả ngày chắc mệt , thím nghỉ ngơi sớm ạ?”

 

Lục Kiều giúp Thường Khánh Phương dọn dẹp bàn , liếc chiếc đồng hồ đặt tủ, .

 

Thường Khánh Phương bận rộn cho đám cưới của họ từ một tháng , lúc đám cưới kết thúc, bà cuối cùng cũng thành một nhiệm vụ, thả lỏng chút chịu nổi nữa. Bà xoa xoa cái lưng già, : “ là muộn , thím nghỉ đây. Kiều Kiều, cháu và Tam Thặng cũng nghỉ ngơi sớm , cần quản tiểu Tề, nó mang theo chìa khóa, về sẽ tự mở cửa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-dep-cua-dai-lao-doan-menh-song-lai-nam-80/chuong-319.html.]

“Vâng, ạ.”

 

Lục Kiều gật đầu, Thường Khánh Phương phòng mới mắt Cố Ngộ đang ghế sofa, trông vẻ vẫn còn tỉnh táo, thậm chí đang uống nóng.

 

“Cố ông chủ, hôm nay say đấy?”

 

Lục Kiều nhích m.ô.n.g về phía , tay đặt lên vai trêu chọc hỏi.

 

Cố Ngộ nghiêng đầu Lục Kiều. Chiếc váy cưới lúc , b.úi tóc kiểu đóa hoa đổi kiểu dáng dùng trâm vàng b.úi , mặc một bộ hỉ phục cô dâu kiểu sườn xám bằng ren màu đỏ rực, ôm trọn lấy hình thon thả uyển chuyển của cô. Lúc cô đang mỉm , giữa đôi lông mày lộ vẻ phong tình quyến rũ mà chính cũng .

 

Cổ họng Cố Ngộ khẽ chuyển động, bàn tay lướt qua eo cô, chằm chằm lúm đồng tiền bên môi cô, chậm rãi :

 

“Nghe đàn ông say rượu là .”

 

“Anh say , em thử một chút chẳng sẽ ?”

 

Anh uống rượu, nóng lúc nãy hun qua, giọng giống như ngậm một nắm cát, trầm thấp khàn khàn, trong gió nóng đêm hè đặc biệt mê .

 

Lục Kiều cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy, trái tim cũng giống như lông vũ gãi qua, khẽ rung động ngứa tê.

 

Cô lặng lẽ một cái, một lát , cô khẽ khép chân, tới lên đùi , tay vòng qua cổ , c.ắ.n nhẹ bờ môi ửng đỏ nóng hổi vì uống rượu của , liếc nhẹ nhàng hỏi:

 

“Cố ông chủ thử thế nào đây?”

 

Cố Ngộ trả lời cô, chỉ bàn tay đang ôm eo cô dịch chuyển lên , ấn gáy cô hôn mạnh lấy môi cô.

 

Hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi rượu truyền sang cho cô, chiếc lưỡi lớn khuấy động môi lưỡi cô. Nhìn đôi mắt cô phủ một lớp nước, mờ mịt sương mù, nhấc cánh tay lên, một tay bế bổng cô lên, từng bước từng bước lên tầng hai.

 

Chương 79 Phúc khí của

 

“Kiều Kiều, hôm nay chúng kết hôn, em vui ?”

 

Tiếng nước ào ào dội xuống từ đầu hai , mang theo làn sương mù mờ ảo. Một bàn tay lớn của Cố Ngộ siết c.h.ặ.t eo trong lòng, bàn tay vuốt ve cái gáy mảnh khảnh yếu ớt, khẽ khàng vén những sợi tóc nước ướt ở bên tai cô . Bờ môi nóng bỏng mang theo nước nấn ná chạm nhẹ, ngậm nhẹ nơi vành tai khuôn mặt trắng ngần , thấp giọng thì thầm hỏi.

 

Nước dội khiến mắt mở , cảm giác tê dại ngứa ngáy nơi cổ và tai khiến vững.

 

Lục Kiều kiễng chân giẫm lên bàn chân lớn của Cố Ngộ, móng chân tô màu đỏ đậu đỏ co rụt ép xuống theo cử động của ngón chân, những giọt nước theo đà đó dội qua, thấy lời , cô run rẩy hàng mi, gì đó nhưng nước dội bờ môi đang nóng rực, khó mà mở miệng, chỉ thẳng lên một chút, cánh tay ôm cổ siết c.h.ặ.t, chủ động nghiêng đầu cọ cọ bờ môi đang nấn ná bên tai .

 

Cố Ngộ nhân cơ hội đó ngậm lấy, trộn lẫn với chút nước đó, đầu lưỡi lướt qua kẽ răng đẩy quét mạnh bên trong, khiến cô nuốt từng ngụm lớn.

 

Đêm khuya giữa mùa hè, giăng đầy trời, tiếng côn trùng tiếng ếch kêu râm ran, chân trời treo một vầng trăng tròn vành vạnh, ánh bạc trong trẻo xuyên qua cửa sổ lưới ở tầng hai chiếu trong phòng, chiếu rọi làn da cánh tay ngọc càng thêm trắng nõn, những giọt nước dội qua để dấu vết biến mất mặt đất.

 

Gió nóng bên ngoài dần mang theo sự mát mẻ, tiếng nước ào ào dừng .

 

 

Loading...